Xe ngựa một đường nhanh chậm trở về Tướng phủ.
Giang Tâm Nguyệt và Thẩm Tĩnh Nghi xuống xe . Hai khoác tay , , bày một bộ dáng hiền con thảo.
Giang Cẩm Nguyệt một một chiếc xe ngựa khác, lùi phía bọn họ một bước.
Dọc đường xóc nảy, lắc lư đến mức khiến nàng hoa mắt chóng mặt. Sự khó chịu vốn chỉ ba phần, nay ép kích phát lên thành bảy phần.
Lúc xuống xe, thể nàng khống chế mà lảo đảo một cái, suýt chút nữa thì ngã sấp xuống đất.
Khóe mắt Thẩm Tĩnh Nghi vặn liếc thấy, bà chần chừ một thoáng, rốt cuộc vẫn nhịn mà quan tâm một câu: "Ngươi chứ? Ta bảo nha đưa ngươi về viện..."
Nửa câu , bà còn kịp hết.
"Không cần phiền phu nhân, bản tự ."
Giang Cẩm Nguyệt cự tuyệt ý rẻ mạt của bà.
Nếu là , nhất định nàng sẽ vì một câu tỏ ý gần gũi thuận miệng mà cảm thấy thụ sủng nhược kinh, thậm chí là vui sướng tột độ.
Nàng của ngày xưa, từng mong mỏi nhường nào sự quan tâm từ ruột thịt. Cho dù bà chỉ mỉm với nàng một cái thôi, cũng đủ để nàng vui vẻ nửa ngày trời.
Thế nhưng, nàng đợi mãi, đợi mãi, đợi đến hết cả một đời dằng dặc mà ngắn ngủi của , rốt cuộc vẫn thể đợi .
Hiện tại, thứ đều muộn màng, nàng còn cần nữa .
Thẩm Tĩnh Nghi thể cảm nhận rõ ràng sự xa cách như như của nàng. Đã quen với sự kính mến, thậm chí là lấy lòng của nàng ngày thường, sự lạnh nhạt đột ngột lúc khiến bà cảm thấy vô cùng khó chịu.
Giang Tâm Nguyệt chỉ sợ bà chú ý đến Giang Cẩm Nguyệt quá mức, vội vã lên tiếng: " đó a nương, con thấy Cẩm Nguyệt chẳng gì đáng ngại , đừng lo lắng nữa."
Có ả ở bên cạnh làm nũng, Thẩm Tĩnh Nghi quả nhiên dời lực chú ý, còn bận tâm đến khác nữa.
Giang Cẩm Nguyệt tự bước về phía viện t.ử của .
Vừa hai bước, một nam nhân ngược chiều hung hăng va .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/chan-thien-kim-quet-sach-bon-phuong-vuong-gia-chien-than-doc-sung-giang-cam-nguyet-yen-hanh-chu/chuong-6-nhi-ca.html.]
Nàng đụng lảo đảo, nọ , thậm chí thèm nàng lấy một cái, phảng phất như nàng là kẻ tàng hình .
Hắn một lòng chạy nhanh về phía Giang Tâm Nguyệt cách đó xa, vẻ mặt nóng nảy, phong phong hỏa hỏa.
"Tâm nhi, chứ? Ta , tiểu thư phủ Thừa tướng xô xuống nước. Muội thế nào ? Có thương ở ?"
Hắn túm chặt lấy cánh tay ả, b.ắ.n liên thanh sự quan tâm và lo lắng của bản . Trên khuôn mặt tuấn lãng, ngập tràn vẻ thương xót dành cho nữ t.ử mặt.
Giang Tâm Nguyệt vô cùng hưởng thụ dáng vẻ toát mồ hôi hột vì của , kiều tiếu : "Nhị ca, ."
Mặc dù ả , nhưng Giang Thận vẫn yên tâm đem ả tỉ mỉ đ.á.n.h giá từ xuống một lượt, thấy ả quả thực bình an vô sự, bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm.
"Làm sợ c.h.ế.t khiếp. Ta còn tưởng là rơi xuống nước, chào hỏi cũng kịp đ.á.n.h tiếng, vội vã đ.á.n.h ngựa phi nhanh về đây. May quá, là ."
Ánh mắt và khuôn mặt chứa chan sự may mắn, tâm tâm niệm niệm đều là đứa mà yêu thương nhất.
"Cái đứa nhỏ , lúc nào cũng lỗ mãng hấp tấp như , chuyện gì cũng thèm ngóng cho rõ ràng."
Ngoài miệng Thẩm Tĩnh Nghi buông lời trách yêu, nhưng nâng tay nhẹ nhàng lau những giọt mồ hôi lấm tấm vì nôn nóng trán nhi tử.
"A nương, Nhị ca cũng là lo lắng cho con, đừng trách nữa."
Giang Tâm Nguyệt khinh xa thục lộ làm nũng, thế nhưng đôi mắt đan phượng xếch ngược liếc về phía Giang Cẩm Nguyệt.
Cơ hội thể cắm d.a.o tim nàng như thế , làm ả thể bỏ qua ?
"Cẩm Nguyệt ."
Ả cất tiếng gọi giật nàng , giả vờ như lòng với Giang Thận: "Nhị ca, thực xô xuống nước là Cẩm Nguyệt ."
"Hả?"
Bị ả nhắc nhở, Giang Thận dường như mới phát hiện ở đây vẫn còn sự tồn tại của thứ tư. Hắn thờ ơ liếc cô ruột thịt danh nghĩa của một cái: "Hóa là ."
Giang Cẩm Nguyệt lắng ngữ khí mạn bất kinh tâm của , bao giờ nàng nhận thức rõ ràng như khoảnh khắc , rằng bản của ngày xưa đáng nực đến nhường nào.