Thuốc mà Giang Tâm Nguyệt hạ cực kỳ mạnh.
Gió lạnh thấu xương, Giang Cẩm Nguyệt cảm thấy trong cơ thể phảng phất như một ngọn lửa đang thiêu đốt. Cảm giác tê dại ngứa ngáy thấu tim tựa như rỉ từ trong kẽ xương, hệt như ngàn vạn con côn trùng kiến độc, từng tấc từng tấc gặm nhấm lý trí của nàng.
Cây trâm cài kề gắt gao trong lòng bàn tay sớm m.á.u tươi ướt đẫm, ảnh hưởng do cơn đau mang cũng trở nên vô cùng nhỏ bé.
Nếu thể kịp thời áp chế d.ư.ợ.c tính xuống, hậu quả thiết tưởng chịu nổi.
Giang Cẩm Nguyệt gắt gao bấm chặt lòng bàn tay, đưa mắt quanh.
Cách đó xa, là một đầm hoa sen.
Đã tiết trời thu muộn, hoa sen trong đầm từ lâu chẳng thấy tăm , chỉ còn một tòa Phù Dung thủy tạ xây sát mặt nước, tĩnh lặng sừng sững ở đó.
Hít sâu một , Giang Cẩm Nguyệt chút do dự nhảy thẳng xuống.
Nước hồ lạnh lẽo tức thì dìm ngập lấy nàng. Cách một lớp y phục dày dặn, hàn ý thấu xương hệt như vô mũi kim nhọn hoắt, xuyên da thấu cốt đ.â.m thẳng ngũ tạng lục phủ, đau đớn như d.a.o cắt.
Giang Cẩm Nguyệt phảng phất như trở về cái ngày lăng trì xử tử.
Đau đớn một chút cũng . Càng đau đớn, nỗi hận thù đối với Giang Tâm Nguyệt càng thêm rõ ràng.
Cắn chặt hàm răng, Giang Cẩm Nguyệt càng ngụp sâu hơn xuống dòng nước.
Cảm giác tê dại cùng khô nóng đang cuộn trào nơi đáy lòng, nhanh liền cỗ hàn ý hệt như cực hình thô bạo trấn áp xuống.
Nàng khẽ thở phào nhẹ nhõm.
việc mất nhiệt cơ thể đột ngột cũng mang đến nguy hiểm. Giang Cẩm Nguyệt chậm chạp cảm thấy chút choáng váng, thể đông cứng lạnh ngắt tựa như vật nặng kéo xuống, khống chế mà chìm dần xuống nước.
Ngay trong khoảnh khắc nàng hoảng thần, khóe trán chợt nhói đau, dường như thứ gì đó ném trúng nàng.
Giang Cẩm Nguyệt tức thì rùng một cái, ý thức xoay chuyển, bừng tỉnh .
Nàng vươn tay theo bản năng, bắt lấy thứ ném về phía . Là một viên Đông châu tròn trịa trong suốt.
Cùng lúc đó, một giọng trong trẻo mà lạnh lẽo ung dung vang lên——
"Bổn vương cũng quấy rầy cô nương trầm hồ tự vẫn , nhưng động tĩnh của ngươi quả thực quá lớn, ồn ào đến giấc ngủ của bổn vương ."
Giọng , khinh bạc, lạnh nhạt, tựa như một vốc tuyết mới đầu xuân sắp tan mà tàn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/chan-thien-kim-quet-sach-bon-phuong-vuong-gia-chien-than-doc-sung-giang-cam-nguyet-yen-hanh-chu/chuong-3-cong-tu-an-choi.html.]
Giang Cẩm Nguyệt loáng thoáng cảm thấy giọng vài phần quen thuộc, nàng vô thức ngẩng đầu .
Trong Phù Dung thủy tạ xây kề mặt nước, một nam nhân hình thon dài ngọc lập, nửa tựa lan can Mỹ Nhân Kháo, tay cầm chén ngọc, tựa lan can mà .
Dù chỉ là một bóng lưng nghiêng, cũng khiến Giang Cẩm Nguyệt vô cớ nhớ tới hai câu thơ của cổ nhân—— Lãng lãng như nhật nguyệt chi nhập hoài, đồi đường như ngọc sơn chi tương băng. (Sáng láng như nhật nguyệt rọi lòng, phong lưu tựa núi ngọc sắp lở).
Hắn dường như sớm quen với ánh mắt chăm chú như , coi như chốn nâng bầu rượu lên, rót đầy một chén, đó ngửa đầu uống một cạn sạch.
Tà dương như máu, chiếu rọi lên góc nghiêng sắc sảo rõ ràng của . Chiếc cổ thon dài ngửa lên, hầu kết góc cạnh theo động tác nuốt rượu mà nhẹ nhàng trượt lên xuống, tựa như một bức tranh tuyệt mỹ hòa quyện giữa sắc trời và bóng nước.
Giang Cẩm Nguyệt nhất thời chút ngẩn ngơ.
"Bổn vương thật vất vả mới tìm một chỗ thanh tĩnh như thế ..."
Hắn nhàn chán đùa nghịch chén rượu trong tay: "Hay là cô nương đổi chỗ khác tự sát ?"
Ngữ khí của cực kỳ nghiêm túc, nhưng quá mức bình thản, dường như đối với mà , bảo đổi chỗ khác để c.h.ế.t, cũng chẳng khác gì bảo đổi bàn ăn trong tửu lâu.
"Ta c.h.ế.t." Giang Cẩm Nguyệt gằn từng chữ một, ngâm trong nước quá lâu, đến cả giọng cũng lạnh đến mức phát run, thế nhưng mang theo sự kiên định tước kim đoạn ngọc.
Nàng c.h.ế.t qua một , , nàng sống cho thật . Hơn nữa, kẻ đáng c.h.ế.t, cũng là nàng.
"Ồ, thì c.h.ế.t nữa."
Lời mang theo ý của nam nhân vô cùng ôn hòa, tản mạn khinh bạc, tựa như tên khố t.ử thành thạo nhất chốn Thượng Kinh.
Hắn thậm chí còn chẳng buồn đầu nàng lấy một cái, vẫn giữ nguyên nửa góc nghiêng đối diện nàng.
Giang Cẩm Nguyệt cũng chẳng mấy để tâm.
Dược tính cuộn trào nước hồ lạnh giá triệt để áp chế xuống, mà nàng cũng nên về .
Nam nhân trong thủy tạ chợt buông một tiếng thở dài nhẹ——
"Lại kẻ phiền phức tới quấy nhiễu mộng của ."
Hắn chậm rãi dậy, khẽ ngáp một cái, hệt như một con mèo nhàn nhã, buồn ngủ nhưng tỉnh táo, thoải mái lười biếng.
Hai loại khí chất trái ngược , dung hòa một cách mâu thuẫn , tựa như ráng mây thanh tao thoát tục bay lên, mang vẻ say sưa phong lưu của núi ngọc đổ nghiêng.
Giang Cẩm Nguyệt chẳng tâm trí mà thưởng thức.
Nơi là con đường tất yếu qua nếu đến noãn các, Giang Tâm Nguyệt đang dẫn theo một đám quý nữ thế gia rầm rộ tiến về phía bên .