CHÂN THIÊN KIM QUÉT SẠCH BỐN PHƯƠNG VƯƠNG GIA CHIẾN THẦN ĐỘC SỦNG - Giang Cẩm Nguyệt & Yến Hành Chu - Chương 237: Kinh động đến quan phủ

Cập nhật lúc: 2026-03-12 01:03:14
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sóng yên biển lặng trôi qua ba ngày. Đám lưu manh hắt nước phân Giang Tâm Nguyệt đêm hội hoa đăng cuối cùng cũng sa lưới pháp luật.

Tin tức bắt nguồn từ quan phủ. Theo thông báo chính thức, đám bắt giữ vì dính líu đến một vụ án khác. Nào ngờ, trong quá trình thẩm vấn, chúng tự khai sự vụ tày đình đêm Nguyên Tiêu.

Vì sự việc dính líu đến Tướng phủ quyền khuynh triều dã, phủ doãn Kinh triệu nào dám tự tiện định đoạt. Hắn lập tức sai tâm phúc hỏa tốc đến Tướng phủ bẩm báo tình hình.

Dẫu thì mấy ngày nay, câu chuyện thiên kim Tướng phủ vì tội cướp chồng chính thất đ.á.n.h ghen dằn mặt, còn tạt nước phân lênh láng, trở thành giai thoại lan truyền khắp hang cùng ngõ hẻm chốn kinh thành. Bá tánh lấy đó làm trò mua vui lúc dư tửu hậu, hả hê bàn tán ngớt.

Đáng hơn, qua lời khai của bọn chúng, phủ doãn Kinh triệu còn phát hiện sự vụ dường như dính líu đến một vị cô nương đang sống nương nhờ tại Tướng phủ. Chuyện càng lúc càng trở nên rắc rối, phức tạp.

Phủ doãn Kinh triệu nhất thời cũng liệu đây nên coi là chuyện lục đục nội bộ của Tướng phủ . Đành sai đến Giang gia, tường thuật cặn kẽ ngọn ngành sự việc, để mặc bọn họ tự định đoạt.

Khi tin tức truyền đến Tướng phủ, Giang Cẩm Nguyệt đang cặm cụi điều chế loại đan d.ư.ợ.c mới. Đang đến giai đoạn quyết định, chợt hạ nhân truyền lời triệu kiến của Giang thừa tướng.

Nàng bỏ ngoài tai, vẫn ung dung, từ tốn thành xong công đoạn cuối cùng. Đợi thứ đấy, nàng mới thong thả rửa tay, một bộ y phục tươm tất đủng đỉnh tiến tiền sảnh.

Trong lúc đó, nhà họ Giang như đống lửa, phiên sai đến hối thúc nàng cả chục .

Vừa thấy bóng dáng nàng xuất hiện, hỏa khí trong lòng Giang Thận bùng lên ngùn ngụt: "Giang Cẩm Nguyệt, ngươi lấy cái giá lớn thế hả? Bắt năm bảy lượt mời mọc mới chịu vác mặt đây ?"

Giang Tâm Nguyệt cũng nhanh chóng hùa theo, buông lời châm chọc: "Kẻ tưởng Cẩm Nguyệt chột vì sợ chuyện vỡ lở, sợ phụ và mẫu trách phạt nên lén lút bỏ trốn cơ đấy."

Thực tâm ả chỉ mong Giang Cẩm

Nguyệt sợ tội bỏ trốn thật. Như , sẽ tự khắc đinh ninh rằng nàng chính là kẻ chuyện.

Đối mặt với những lời mỉa mai, móc mỉa của hai , Giang Cẩm Nguyệt vẫn giữ thái độ bình thản, ôn hòa: "Tâm Nguyệt tỷ tỷ, tỷ đang cái gì ? Chuyện vỡ lở cơ? Sao hiểu gì cả?"

Nhìn cái dáng vẻ điềm nhiên như của nàng, Giang Tâm Nguyệt tức đến nổ phổi. Ả vứt luôn cái lớp mặt nạ thục nữ yếu đuối thường ngày mặt nhà họ Giang, gằn giọng gay gắt: "Giang Cẩm Nguyệt, ngươi bớt giả ngây giả ngô ! Chắc ngươi vẫn nhỉ? Đám tiện dân ngươi vung tiền mua chuộc trong đêm hội hoa đăng quan phủ tóm gọn !"

"Bọn chúng khai nhận bộ sự thật, chính ngươi là kẻ chủ mưu sai khiến bọn chúng hãm hại ..."

Ả bày bộ mặt phẫn uất, tột cùng căm hận, lớn tiếng cáo buộc: "Cẩm Nguyệt , đúng là đồ lòng lang thú!"

Giang Thận nhờ tịnh dưỡng mấy ngày nay, vốn dĩ những ký ức kinh hoàng đêm hội hoa đăng dần phai nhạt. Nay Giang Tâm Nguyệt khơi , những hình ảnh ghê tởm mất khống chế ùa về tâm trí. Chẳng rõ do bóng ma tâm lý quá sâu đậm , mà ngửi thấy cái mùi phân thối rùm, nồng nặc từ Giang Tâm Nguyệt xộc thẳng mũi.

Dạ dày cuộn lên, suýt chút nữa thì nôn thốc nôn tháo ngay tại chỗ.

Ngồi ghế chủ tọa, sắc mặt Giang thừa tướng và Thẩm Tĩnh Nghi cũng khó coi vô cùng.

Phần lớn sự bực dọc của bọn họ là do mũi dùi trong vụ việc đêm hội hoa đăng đều chĩa thẳng Giang Cẩm Nguyệt.

Thế nhưng, trái ngược với sự lên án gay gắt của Giang Tâm Nguyệt, Giang Cẩm Nguyệt tỏ vô cùng thản nhiên. Thậm chí, việc quan phủ nhúng tay điều tra, việc đám lưu manh khai nàng là kẻ chủ mưu giật dây, dường như cũng gọn trong dự tính của nàng. "Ta làm."

Lời phủ nhận của nàng chắc nịch, âm vang rõ ràng.

Thấy nàng vẫn cứng đầu cứng cổ chối tội, Giang Tâm Nguyệt lạnh một tiếng, mỉa mai: "Cẩm Nguyệt , đừng cố ngụy biện nữa. Quan phủ điều tra rành rọt, chính là kẻ chủ mưu. Hơn nữa, bọn chúng cũng tự miệng khai nhận , đừng hòng chối cãi!"

Trong mắt ả giấu nổi sự hả hê, đắc thắng. Ả đinh ninh rằng , nữ t.ử mặt hết đường chối cãi, tội danh rành rành.

"Bọn chúng chỉ sử là chỉ sử ?"

Giang Cẩm Nguyệt vẫn điềm nhiên thong thả phản bác: "Chỉ dựa dăm ba lời suông, cũng thể khẳng định rằng, là do Tâm Nguyệt tỷ tỷ tự gieo nhân nào gặt quả nấy, rước họa , thể oán trách kẻ khác ?"

Giang Tâm Nguyệt lường đến nước mà nàng vẫn thể bình tĩnh c.ắ.n ngược , trong lòng bỗng chốc hoảng loạn.

Ả sợ Giang Cẩm Nguyệt sẽ thẳng thừng lôi chuyện ả mua chuộc đám tiện dân hòng hãm hại nàng, ngờ nàng gậy ông đập lưng ông mặt .

"Giang Cẩm Nguyệt, rõ ràng là ngươi bày mưu tính kế hãm hại , nay còn dám ngậm m.á.u phun , đổi trắng đen, bảo tự rước họa ?"

Ả đương nhiên dám để Giang Cẩm Nguyệt tiếp tục bới móc vấn đề , vội vã sang tìm kiếm sự bảo bọc từ nhà họ Giang: "Phụ , mẫu , hai xem Cẩm Nguyệt kìa! Ả hại con thê t.h.ả.m đến nhường còn thỏa mãn, nay còn buông lời cay độc, con tự làm tự chịu. Lẽ nào hai đành lòng nữ nhi ức hiếp, chà đạp đến ?"

Nghe lời ả , đôi mày của Giang thừa tướng và Thẩm Tĩnh Nghi đều nhíu chặt .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/chan-thien-kim-quet-sach-bon-phuong-vuong-gia-chien-than-doc-sung-giang-cam-nguyet-yen-hanh-chu/chuong-237-kinh-dong-den-quan-phu.html.]

Vốn dĩ họ luôn thiên vị Giang Tâm Nguyệt, huống hồ tin tức từ phía quan phủ đưa tới, càng khiến họ tin chắc những gì ả là sự thật. Kẻ đầu sỏ gây vụ hành hung, tạt nước phân đêm đó chính là Giang Cẩm Nguyệt!

"Cẩm nhi, cớ con nhẫn tâm hãm hại Tâm nhi đến mức ?"

Giọng điệu Thẩm Tĩnh Nghi căng thẳng, mang theo ý trách móc, xen lẫn sự thất vọng tràn trề.

Trước đó, khi Giang Tâm Nguyệt bày tỏ sự nghi ngờ đối với Giang Cẩm Nguyệt, bà vẫn còn bán tín bán nghi, hy vọng bên trong còn uẩn khúc gì rõ.

thông tin từ phủ doãn Kinh triệu gửi tới giáng một đòn chí mạng, đập tan tia hy vọng mỏng manh của bà.

Thẩm Tĩnh Nghi thừa nhận, nhưng khi chính xác Giang Cẩm Nguyệt là thủ phạm, một cảm giác thất vọng tràn trề, tột độ dâng lên ngập tràn cõi lòng bà.

"Ta , làm."

Giang Cẩm Nguyệt gằn từng chữ một. Dù giọng lớn, nhưng sáu chữ ngắn ngủi mang theo một sự điềm tĩnh đến đáng sợ.

Có lẽ do thái độ của nàng quá đỗi quang minh chính đại, Thẩm Tĩnh Nghi nhất thời bối rối, thể phân định nàng đang thật dối.

Thấy , Giang Tâm Nguyệt lập tức cuống lên: "Mẫu , đừng để ả lừa gạt! Ả thừa nếu thừa nhận tội sẽ đối mặt với hậu quả khủng khiếp, nên mới cứng miệng chối cãi đấy!"

"Quan phủ làm rõ trắng đen, dẫu Cẩm Nguyệt chối cãi, ngụy biện khéo léo đến chăng nữa, cũng thể nào đổi sự thật rành rành !"

Ả hung hăng trừng mắt với nữ t.ử mặt: "Cẩm Nguyệt , đừng cố vẫy vùng vô ích nữa, ngoan ngoãn nhận tội ." "Việc làm, cớ nhận?"

Giang Cẩm Nguyệt vẫn kiên định với lập trường của , khăng khăng phủ nhận cáo buộc.

Sự việc dường như rơi bế tắc.

Ánh mắt Giang Tâm Nguyệt găm nàng như thiêu đốt thứ.

"Sự thật rành rành ngay mắt, dẫu ngươi cứng miệng nhận, cũng chẳng đổi gì!"

"Trước mắt làm gì cái gọi là sự thật mà

Tâm Nguyệt tỷ tỷ đang rêu rao..."

Giang Cẩm Nguyệt điềm tĩnh nhắc nhở ả:

"Nhân chứng, vật chứng đều , Tâm Nguyệt tỷ tỷ định tội dễ dàng như ? E là nực quá chăng."

Giang Tâm Nguyệt tức đến nghẹn họng những lời ngụy biện của nàng, nhưng nhất thời đáp trả thế nào.

"Nếu , quan phủ tóm đám lưu manh , chi bằng chúng cùng đến nha môn đối chất ba mặt một lời."

Giang Cẩm Nguyệt nhàn nhạt liếc ả một cái: "Đến lúc đó, ai đúng ai sai, ai ngay ai gian, tự khắc sẽ rõ ràng, tỏ tường."

Giang Tâm Nguyệt lường nàng đưa đề nghị táo bạo , trong lòng thoáng chốc dấy lên sự do dự, bất an.

Thực , ngay hôm ngày hội hoa đăng, ả tìm đám lưu manh . Từ miệng chúng, ả cũng nắm rõ thủ đoạn "ve sầu thoát xác" của Giang Cẩm Nguyệt, việc nàng tráo đổi mục tiêu thành chính ả.

Bằng những lời đe dọa, dụ dỗ, ả thống nhất kịch bản với đám lưu manh , lên kế hoạch để chúng làm chứng, đổ tội lên đầu Giang Cẩm Nguyệt mặt nhà họ Giang.

Theo đúng dự tính, kế hoạch sẽ thực hiện hôm nay. Nào ngờ, đám quan phủ tóm gọn một bước.

Khi Giang Tâm Nguyệt đang lo sợ mưu đồ của sẽ đổ sông đổ bể, thì sự việc bất ngờ xoay chuyển, phủ doãn Kinh triệu phanh phui.

Như , vô tình giúp ả đỡ tốn công sức.

ngờ Giang Cẩm Nguyệt cứng đầu đến , sống c.h.ế.t chịu cúi đầu nhận tội, khăng khăng đòi lôi lên quan phủ giải quyết. Nếu nàng thế, ả cũng sẵn lòng phụng bồi tới cùng!

"Được thôi, chúng cùng đến phủ Kinh triệu!"

Giang Tâm Nguyệt tự tin dõng dạc nhận lời thách thức.

Loading...