Tôi lập tức tiến lên giải thích: "Mẹ, con là Trương Phong cũng đừng động mấy cái trò chơi nước ngoài nữa.
Mẹ , mấy năm nay chơi game tốn hàng chục triệu .
Lần con bán trang mới tiền đổi cho chiếc ghế massage đấy, mà gây sự với con."
Mẹ chồng xong, lập tức bĩu môi: "Tiểu Phong, chuyện thấy Tiểu Vũ làm đúng.
Mấy cái trò chơi rác rưởi đó gì ?
Chẳng thà buổi tối xem tivi, trò chuyện với còn hơn!"
Trương Phong cuống quýt: "Chuyện gộp chung như thế ?"
Mặt đanh , lạnh lùng : "Chồng , chuyện cây thông Noel hôm , em còn nhận với .
Giờ đến lượt , ý kiến ?
Hóa hai con hợp sức , mấy cái quy củ truyền thống miệng đó chỉ là dành riêng cho một em thôi ?"
Trương Phong tức thì cứng họng.
Anh hít một thật sâu, hạ thấp giọng: "Tiểu Vũ, ý đó...
Em làm sai, ?
Đi ăn cơm thôi."
Lúc mới dịu nét mặt, mật khoác tay Mẹ chồng ngoài.
Theo thói quen, Mẹ chồng dặn dò : "Lát nữa quảng trường Thế Kỷ nhảy đầm với Chú Triệu, con lái xe đưa ."
Tôi đáp: "Vâng , con đưa !"
Đến quảng trường Thế Kỷ, Mẹ chồng tìm bạn nhảy là Chú Triệu, chúng chào hỏi vài câu đơn giản.
Mẹ chồng ngoái đầu , thấy vẫn nguyên tại chỗ nhúc nhích.
Bà nghiêm mặt: "Sao cô còn ?
Bọn sắp nhảy , chín giờ tối đến đón là ."
Tôi tìm một cái cớ: "Mẹ, con nghỉ ngơi một lát, tí nữa con ngay."
Mẹ chồng nghi ngờ gì, hớn hở cùng Chú Triệu bước sàn nhảy.
Tiếng nhạc chậm rãi vang lên, tay Mẹ chồng nhẹ nhàng đặt lên vai Chú Triệu, tay Chú Triệu cũng đỡ lấy eo bà.
Tôi đột nhiên lao đến mặt bao nhiêu :
"Dừng !
Dừng một chút!"
Tôi hét to, những già xung quanh đều dừng bước sang.
Mẹ chồng mặt đầy khó hiểu: "Đang nhảy thế , cô hét cái gì?"
Tôi nghiêm túc : "Mẹ, con thật ngờ ngoài nhảy cái kiểu vũ đạo ."
Mẹ chồng càng mờ mịt hơn: "Đây chẳng là khiêu vũ đôi bình thường của già ?"
"Không ," nghiêm nghị lắc đầu, "Bố mới mất đầu năm nay, tuy giờ đang độc , nhưng cũng chú ý chừng mực.
Tục ngữ câu, cửa góa phụ nhiều thị phi.
Chuyện khỏi cửa, chuyện truyền đến ngàn dặm.
Thế nên chúng mới ' cư nhà tranh, chân dẫm bùn lầy, mắt cầu, tâm hoài thiên hạ' — xem đúng ?"
Mặt Mẹ chồng tái mét, giọng lạnh hẳn xuống: "Cô ăn lăng nhăng cái gì thế?"
Tôi hắng giọng: "Ý con là, điệu nhảy mật quá.
Mẹ với đàn ông khác ôm ôm ấp ấp, thật là mất thể thống, làm mất mặt nhà họ Trương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/ca-nha-chong-dao-duc-gia-con-dau-phan-don-den-cung/chuong-5.html.]
Bố suối vàng mà , lòng yên cho ?"
Chú Triệu thấy thế, cứ như dẫm thứ gì bẩn thỉu.
"Nhảy cái đầm thôi mà lắm chuyện thế?
Không nhảy nữa, nhảy nữa."
Nói xong chú tìm một bạn nhảy khác.
Mẹ chồng tức đến nghiến răng nghiến lợi: "Thẩm Vũ, cô thần kinh ?"
Đến cả tên cúng cơm của cũng gọi , xem là thực sự nổi trận lôi đình.
Tôi tủi mím môi: "Mẹ, con làm gì mà con như thế?
Con chỉ nghĩ là, giữ gìn truyền thống thì cả nhà đồng lòng, cùng giám sát lẫn mới đúng chứ."
Mẹ chồng thấy xung quanh đều về phía , cảm thấy còn mặt mũi nào, liền túm lấy cánh tay lôi chỗ đỗ xe.
"Đi về ngay!
Cô nhục chứ thì !"
Vừa cửa, mặt Mẹ chồng dài thượt .
Trương Phong gãi đầu: "Mẹ, hôm nay nhảy vui ?
Sao về sớm thế ạ?"
Mẹ chồng lườm một cái, hằn học : "Con mà hỏi nó!"
Trương Phong cau mày: "Tiểu Vũ, em làm vui ?
Hai hôm em còn bảo sẽ làm con dâu ngoan, hôm nay ..."
Tôi c.ắ.n chặt môi, biểu hiện vẻ tủi chẳng kém gì Mẹ chồng.
"Chồng , lời phận làm dâu như em vốn dĩ nên , nhưng bố mới hồi đầu năm, ngoài ôm ôm ấp ấp với , xem thế còn thể thống gì?
Còn nửa điểm thể diện của một gia đình truyền thống?"
Sắc mặt Trương Phong lập tức lạnh xuống: "Mẹ, chuyện rốt cuộc là thế nào?"
Mẹ chồng tức tối chỉ tay : "Cô đừng ở đây mà đ.â.m chọc!
Tôi chỉ là khiêu vũ với thôi, thành ôm ôm ấp ấp ?"
Tôi thản nhiên lấy điện thoại , cho chồng xem đoạn video .
Trong video, tay Chú Triệu đúng là đang đặt eo Mẹ chồng, khi nhảy hai còn , cách quả thực gần.
Trương Phong suy nghĩ một lát : "Mẹ, con thấy Tiểu Vũ cũng là vô lý.
Mẹ nhảy nữa cũng , ở nhà chơi với cháu nội ạ."
Mẹ chồng hai vợ chồng làm cho tức đến đỏ mặt tía tai, một hầm hầm trở về phòng.
Trương Phong nắm tay : "Thấy , hôm nay vì em mà đắc tội cả , tối nay em biểu hiện cho đấy."
Tôi dựa lòng : "Anh gì thế..."
Còn kịp nồng thắm mấy phút, một hồi chuông cửa dồn dập vang lên.
Là chị chồng Trương Xuân Yến đến.
"Chị, mười giờ đêm , chị đến đây?"
Mặt Trương Xuân Yến vẫn còn vương nước mắt, tóc tai rũ rượi, qua là cãi với chồng.
Chị lau nước mắt, lóc kể lể: "Hôm nay chị với rể mày lời qua tiếng vài câu, nổi nóng lên, táng cho chị hai cái tát.
Chị tức quá nên chạy sang đây."
Mấy năm và Trương Phong kết hôn, nhà chị chồng hễ mâu thuẫn là chị chạy sang đây.