Bỏ Chồng Giữ Con Mới Biết Anh Yêu Tôi - Hạ Nam Chi & Lục Quân Thâm - Chương 592: Vô lý và khó hiểu

Cập nhật lúc: 2026-04-20 13:25:28
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Ngay cả bây giờ, vẫn ám chỉ đó là của . Ai mới là kẻ đột nhập nhà , chiếm phòng ngủ của , mặc đồ ngủ của , sa thải làm của , và giờ mong nhường nhịn họ? Anh thấy Tô Lâm cố tình làm ?"

Ôn Thế Việt mím môi mỏng: "Cô chỉ vì nghĩ đến đứa con trong bụng thôi. Nếu , cô nghĩ ai thèm căn nhà tồi tàn đó của cô chứ?"

"Phải, thật trùng hợp. Trong tất cả các ngôi nhà đời, nhà chắc phong thủy nhất nên cô mới đ.â.m đầu ."

Mạnh Chu Ôn Thế Việt với vẻ mỉa mai tột độ. Cô thực sự thấu , vì quá yêu Tô Lâm nên mới mù quáng chiều chuộng yêu cầu vô lý đó.

Nghe Mạnh Chu , Ôn Thế Việt nhất thời cứng họng, môi mím chặt: "Dù thì chuyện cũng ."

"Tôi khuyên nên đưa 'bảo bối' Tô Lâm của khỏi nhà càng sớm càng . Tôi sẽ gây sự với ai trừ khi họ chạm đến , nếu , giữa chúng sẽ bao giờ hòa bình . Cút !"

Mạnh Chu thêm lời nào với Ôn Thế Việt nữa. Cô đau đớn đến mức còn sức để mà tức giận. Ôn Thế Việt cô chăm chú một lúc, buông một câu: "Nghỉ ngơi ," bước khỏi phòng.

Mạnh Chu uất ức thấy nực . Cô lớn lên gia đình, nhà họ Ôn nhận nuôi cô. Cô từng nghĩ họ là tất cả, và Ôn Thế Việt là chỗ dựa duy nhất đời . Khi đó cô hạnh phúc bao, nhưng cô bao giờ tưởng tượng nổi đàn ông là bến đỗ, mà là một vực sâu vạn trượng.

...

Ôn Thế Việt trở phòng bệnh của Tô Lâm. Cô đang tựa thành giường, cầm một cuốn sách dở. Ánh nắng ban mai chiếu lên khuôn mặt, khiến thứ trở nên thật dịu dàng. Nhìn thấy cảnh , căng thẳng và thất vọng khi đối mặt với Mạnh Chu trong lòng Ôn Thế Việt lập tức tan biến. Anh tiến gần với vẻ mặt ôn hòa.

Nghe tiếng bước chân, Tô Lâm đặt cuốn sách xuống, ngước với nụ rạng rỡ: "Thế Việt, về ."

"Ừ."

"Chu Chu thấy đỡ hơn ? Nếu cô vẫn vui, em thể đích xin nữa."

Nhìn vẻ mặt hiểu chuyện của Tô Lâm nghĩ đến sự gay gắt của Mạnh Chu, Ôn Thế Việt đột nhiên cảm thấy Mạnh Chu thật quá vô lý.

"Em cần để ý đến cô . Một lý lẽ như đáng để em bận tâm."

"Thế Việt, đừng . Chu Chu tức giận, buồn bực mắng c.h.ử.i em cũng là điều dễ hiểu. Các họ của em quả thực quá xa."

"Việc họ làm là chuyện của họ, liên quan gì đến em cả. Đừng tự trách ." Ôn Thế Việt nhẹ nhàng khuyên nhủ.

Tô Lâm mím môi: "Thế Việt, tất cả là của em. Chính em khiến mối quan hệ giữa và Chu Chu trở nên căng thẳng như ."

Ôn Thế Việt im lặng một lúc. Tô Lâm chớp mắt quan sát biểu cảm của . Thường thì lúc sẽ vội vàng an ủi rằng đó của cô, nhưng hôm nay im lặng. Là một cực kỳ nhạy bén, cô lập tức cảm thấy điều gì đó .

"Thế Việt, chuyện gì ?"

"Tô Lâm."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/bo-chong-giu-con-moi-biet-anh-yeu-toi-ha-nam-chi-luc-quan-tham/chuong-592-vo-ly-va-kho-hieu.html.]

"Dạ?"

"Anh tìm một căn biệt thự khác. Chúng chuyển đến đó . Nhà của Mạnh Chu lớn, em ở đó cũng thoải mái."

Thì là vì chuyện căn nhà. Tô Lâm chuyển đến đó vốn là để leo thang mâu thuẫn, khiến Mạnh Chu phát điên. Bây giờ chiếm , làm dễ dàng nhả ?

Tô Lâm nắm lấy tay Ôn Thế Việt, nhỏ nhẹ: "Thế Việt, vì Chu Chu vui ? Nếu là vì cô , tất nhiên em thể chuyển . Chuyện của em và đứa bé quan trọng; hạnh phúc của Chu Chu mới là điều quan trọng nhất."

Nghe những lời dịu dàng đó, Ôn Thế Việt càng thể tin đây là “sự sắp đặt chủ đích” như Mạnh Chu cáo buộc. Hơn nữa, Tô Lâm và đứa bé là ưu tiên hàng đầu lúc . Mạnh Chu chắc chỉ đang giận dỗi nhất thời thôi.

Anh lắc đầu, siết chặt bàn tay mềm mại của cô: “Anh chỉ bâng quơ thôi. Vì cho t.h.a.i nhi, chúng cứ tiếp tục ở đó . Chuyển chuyển quá phiền phức.”

liệu thực sự cho Chu Chu ?” Tô Lâm lộ vẻ lo lắng.

Lòng Ôn Thế Việt mềm , giọng điệu càng thêm sủng ái: “Đừng lo cho cô , chỉ là giận dỗi chút thôi. Sau chuyện sẽ học bài học và điều hơn thôi mà.”

Tô Lâm vẻ nhẹ nhõm: "Vậy thì khi Chu Chu xuất viện, em sẽ đích nấu cho cô một bữa thật ngon để mặt các họ xin ."

"Cô đối xử với em như mà em vẫn nấu ăn cho cô ?"

Tô Lâm mỉm thánh thiện: "Em nghĩ Chu Chu cố ý , em bỏ qua lâu ."

Ôn Thế Việt gật đầu, ngón tay nhẹ nhàng chạm vùng mắt của cô. Khi Tô Lâm mới viện, mắt cô đỏ hoe vì bỏng nước ớt. "Mắt em còn đau ?"

cúi đầu: "Hơi đau một chút, nhưng ạ."

"Là của , bảo vệ em kỹ hơn."

Tô Lâm lắc đầu, nắm lấy bàn tay đang vuốt ve mặt : "Thế Việt, đừng . Anh đối với em quá . Em hạnh phúc khi ở bên ."

Ôn Thế Việt bất lực: "Cô gái ngốc , thế mãn nguyện ? Thế khi cưới chúng sẽ làm gì?"

"Cưới?" Tô Lâm kinh ngạc . Họ bên lâu nhưng hiếm khi nhắc đến chuyện hôn nhân. Cô vẫn còn vương vấn Mạnh Chu nên luôn kiên nhẫn tiến từng bước một. Giờ đây nghiêm túc, tim cô khỏi đập thình thịch.

"Ừ." Ôn Thế Việt vòng tay ôm cô lòng. "Em đang m.a.n.g t.h.a.i con của , tất nhiên chúng kết hôn. Được cưới một cô gái tuyệt vời như em là phước lành của ."

Ngón tay Tô Lâm run lên vì xúc động, cô ôm chặt lấy eo : "Thế Việt, em làm đây? Em yêu nhiều lắm. Cảm ơn Chúa vì cho em gặp ."

Ôn Thế Việt mỉm , nhưng trong khoảnh khắc đó, tự chủ mà nghĩ đến Mạnh Chu. Mạnh Chu của ngày xưa cũng từng những lời y hệt, rằng cô ơn Chúa vì cho cô gặp . Một Mạnh Chu vui vẻ, rạng rỡ từng là tia sáng của , tại bây giờ trở nên lạnh lùng và vô lý đến thế?

Đang mải chìm đắm trong suy nghĩ, Ôn Thế Việt nhận thấy môi Tô Lâm đang tiến sát gần . Đến khi sực tỉnh, theo bản năng, dậy tránh né nụ hôn đó.

Loading...