Lục Quân Thâm về nhà vì ba đứa nhỏ, Niên Niên, Thần Thần và Tuệ Tuệ, rằng chúng phát hiện điều gì đó quan trọng.
Niên Niên chỉ màn hình máy tính và với Lục Quân Thâm: "Bố ơi, đây xem ."
Trong video, một nhân viên vệ sinh đang đẩy chiếc xe dọn dẹp ngang qua. Niên Niên nhấp chuột, màn hình nhanh chóng chuyển sang một camera giám sát khác, nơi một dọn dẹp khác cũng đang đẩy xe tới. Mọi thứ trông vẻ bình thường, nhưng Niên Niên bắt đầu phân tích:
"Hôm đó ở công viên giải trí đông . Chắc chắn họ dùng công cụ nào đó để bắt cóc và Tuệ Tuệ. Xe cộ phép công viên trừ xe dọn vệ sinh. Vì , họ chắc chắn giấu và Tuệ Tuệ trong đó. Chúng con xem nhiều đoạn phim và thấy đây là chiếc xe duy nhất xuất hiện cùng lúc với việc và em biến mất."
Thần Thần tiếp lời: "Lần cuối cùng chiếc xe xuất hiện là ở bãi đậu xe, đó nó đưa trở kho dụng cụ. Bố thể kiểm tra những chiếc xe đậu ở bãi đậu xe hôm đó. Mặc dù họ can thiệp camera giám sát của công viên, nhưng ở bãi đậu xe nhiều xe cá nhân, chắc chắn camera hành trình của ai đó ghi ."
Niên Niên tạm dừng đoạn phim và thêm: "Chúng cũng thể kiểm tra chính chiếc xe dọn vệ sinh . Nếu thực sự từng ở trong đó, thể sẽ còn dấu vết. vấn đề là vài ngày trôi qua, chúng con sợ dấu vết xóa sạch."
"Không," Lục Quân Thâm khi hai đứa nhỏ phân tích, "Dấu vết sẽ xóa mất ." Bởi vì ngay sự việc, lệnh cho công viên giải trí tạm ngừng hoạt động và phong tỏa hiện trường, ai phép chạm bất cứ thứ gì.
Tuệ Tuệ ngẩng đầu Lục Quân Thâm: "Bố ơi, phân tích của các đúng ạ?"
Lục Quân Thâm gật đầu đồng ý. Thấy sự nhạy bén và logic của ba đứa trẻ, hài lòng, đưa tay xoa đầu chúng: "Giỏi lắm." Anh do dự, lập tức cử điều tra theo hướng .
Tuệ Tuệ kéo tay bố, bĩu môi hỏi: "Bố ơi, khi nào mới về ạ?"
Lục Quân Thâm im lặng một lúc, xổm xuống véo nhẹ má cô bé: "Đừng lo, chỉ đang hợp tác điều tra thôi, sẽ sớm về."
" đang cảnh sát giữ, sợ ạ? Mẹ ăn ngủ ?"
Sợ ư? Không ăn ngủ ư? Lục Quân Thâm hề lo lắng về điều đó, bởi lẽ chẳng ai dám để vợ chịu khổ dù chỉ một chút trong đó cả. "Bố nhớ , nhưng bố cũng nhớ các con nữa."
"Chúng con cũng nhớ ."
Lục Quân Thâm gật đầu: "Sẽ sớm thôi. Khi đủ bằng chứng, Hạ Nam Chi sẽ đón về." Thực , thể bảo lãnh cô ngay, nhưng Giang Trạch đúng; lúc Hạ Nam Chi an nhất là ở đồn cảnh sát.
"Ông cố đón các con sang nhà tối nay. Các con ?" Lục Quân Thâm hỏi. Đêm nay sẽ bận rộn, nên ông cố đón chúng để tiện chăm sóc.
Ba đứa nhỏ phản đối, nhưng Niên Niên : "Nếu ông cố lo ai chăm sóc chúng con thì ông lo quá . Chúng con lớn , thể tự chăm sóc bản ." Lục Quân Thâm ba đứa nhỏ cao bằng cái bàn mà tuyên bố "lớn ", suýt bật .
"Được , tối nay các con ở nhà nhé. Có cần đỡ đầu đến ở cùng ?"
Tuệ Tuệ đáp: "Mẹ đỡ đầu gọi điện bảo hôm nay bận lắm đến ạ." Mạnh Chu gọi báo nên Lục Quân Thâm cũng ép. "Vậy tối nay bố sẽ cố gắng về sớm."
Lúc , Mạnh Chu đang ở một trong phòng bệnh. Chỉ một cử động nhỏ cũng khiến vết thương đau nhói, cô rên rỉ ngã phịch xuống giường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/bo-chong-giu-con-moi-biet-anh-yeu-toi-ha-nam-chi-luc-quan-tham/chuong-591-hoan-toan-vo-liem-si.html.]
Ôn Nguyên Dương và Kỷ Vân Thư rời từ lâu vì thái độ cứng rắn của cô. Trước khi , Kỷ Vân Thư còn khuyên cô nên cởi mở hơn, vì Ôn Thế Việt và Tô Lâm chính thức hẹn hò, cô nên buông bỏ và chúc phúc cho họ. Mạnh Chu khẩy trong lòng. Suốt những năm qua khi Ôn Thế Việt đẩy cô nước ngoài bơ vơ, cha chẳng hề một lời công bằng nào. Cô nhận gia đình thực sự đáng để gắn bó.
"Đau đến thế ?" Một giọng quen thuộc vang lên.
Mạnh Chu mở mắt, thấy Ôn Thế Việt bên cạnh từ lúc nào, đôi lông mày nhíu thoáng chút "đau lòng".
"Thử xem?" Cô mỉa mai. Ôn Thế Việt thấy ba gã đàn ông lực lưỡng , cánh tay chúng to hơn cả đùi cô, vung roi quất cô dã man— mà vẫn thể hỏi một câu ngớ ngẩn như .
"Anh họ của Tô Lâm họ sẽ cẩn thận vì cô là con gái."
"Vâng, cảm ơn vì đ.á.n.h c.h.ế.t." Ánh mắt Mạnh Chu lạnh lẽo đến đáng sợ.
Biết cô đang kích động, Ôn Thế Việt tranh cãi, chỉ xuống nhẹ nhàng: "Đừng trách Tô Lâm. Nếu cô đ.á.n.h cô , họ cô làm ."
"Vâng, tất cả là của !" Cô gắt lên trong cơn giận.
"Vậy thì hãy xin Tô Lâm ."
Mạnh Chu sững sờ. Tai cô vẫn bình thường, thấy những lời vô liêm sỉ đến mức ?
Thấy cô im lặng, Ôn Thế Việt tiếp tục: "Tô Lâm buồn vì thái độ của cô. Bác sĩ cô nên xúc động mạnh trong giai đoạn đầu t.h.a.i kỳ. Chu Chu, vì , hãy xin cô , rằng cô và sẽ oán trách nữa, ?"
Mạnh Chu chằm chằm , từ sốc chuyển sang thất vọng tột cùng thành thờ ơ. Cô mỉa mai: "Ôn Thế Việt, từ đầu đến cuối chỉ tin lời Tô Lâm , như một kẻ ngốc não . Bây giờ bảo xin cô ? Xin !"
Bất chấp cơn đau, Mạnh Chu chộp lấy chiếc cốc đập thẳng Ôn Thế Việt. Anh né, để chiếc cốc đập trúng . Anh đau, nhưng Mạnh Chu thì đau đến mức vã mồ hôi lạnh. Cũng như mối quan hệ : cô luôn là tổn thương, còn luôn thờ ơ, hề hấn gì.
Ôn Thế Việt cô với vẻ thất vọng: "Mạnh Chu, từ bao giờ cô trở nên như thế ?"
"Ha, đổi ? Chẳng mới là đổi? Từ lúc lừa ký thỏa thuận cho Tô Lâm, nhốt ở nước ngoài, làm điều gì đáng để tôn trọng ?"
"Nếu cô làm hại Tô Lâm, làm thế. Cô quá giới hạn ."
Mạnh Chu che mặt lớn, tiếng đầy mỉa mai: "Anh bao giờ tin tưởng , dù chỉ một ."
Ôn Thế Việt mím môi im lặng. lúc đó điện thoại reo, sắc mặt dịu ngay khi thấy gọi. Anh trả lời bằng giọng nhỏ nhẹ: "Alo, hiểu , về ngay."
Căn phòng yên tĩnh đến mức Mạnh Chu rõ giọng Tô Lâm ở đầu dây bên . Cô đầu , cay đắng.
Ôn Thế Việt cúp máy, Mạnh Chu cuối: "Tô Lâm cô cần lời xin của cô nữa. Mạnh Chu, nếu cô khôn ngoan bằng một nửa Tô Lâm thôi, thì chúng bao giờ rơi tình cảnh ."