Bỏ Chồng Giữ Con Mới Biết Anh Yêu Tôi - Hạ Nam Chi & Lục Quân Thâm - Chương 577: Sao trên đời này lại có những kẻ đáng khinh như ngươi?
Cập nhật lúc: 2026-04-20 13:25:13
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Mạnh Chu giật khi lời khẳng định của Cố Bắc Mặc. "Anh đợi tận ba tiếng đồng hồ ?"
"Ừ."
Nếu tối nay Lục Quân Thâm về kịp, Mạnh Chu chắc chắn sẽ ở biệt thự họ Lục để bầu bạn với ba đứa trẻ, điều đó đồng nghĩa với việc đàn ông sẽ chôn chân ở lề đường cả đêm. Cô bĩu môi, vẻ mặt đầy hối xen lẫn chút ngượng ngùng: "Xin , đợi ở ngoài."
"Không ."
Không gian trong xe đột ngột rơi im lặng. Cố Bắc Mặc vốn là ít , còn Mạnh Chu thì tâm trí đang bủa vây bởi cảm giác nóng bỏng khi chạm tay đôi đùi săn chắc của lúc nãy. Tim cô bắt đầu đập loạn nhịp, bàn tay vô thức nghịch nghịch vấu gấu áo để che giấu sự bối rối.
Chiếc xe nhanh chóng dừng khu phố nơi Mạnh Chu sinh sống. Lúc cô mới chợt nhận hề cung cấp địa chỉ cho .
"Sao sống ở đây?"
"Cô là vợ tương lai của . Có gì lạ nếu tường tận về cô?"
Cố Bắc Mặc như thể đó là điều hiển nhiên nhất đời. Anh cô, ánh mắt vẻ thờ ơ nhưng sâu trong đáy mắt ẩn chứa một sự chiếm hữu khó lường. Mạnh Chu những ở vị thế như luôn thói quen kiểm soát thứ xung quanh, cô hiểu điều đó, nhưng cụm từ "vợ tương lai của " vẫn khiến cô khỏi xao động. Dù đây chỉ là một màn kịch hợp đồng, nhưng cách phát âm những từ đó thật sự quá đỗi nam tính và che chở.
"Vậy về đây. Cảm ơn đưa về tận nhà."
Cô định mở cửa bước xuống thì bàn tay to lớn, ấm áp của Cố Bắc Mặc bất ngờ vươn tới nắm lấy cổ tay cô. Cảm giác ấm nóng bao phủ lấy làn da khiến Mạnh Chu giật : "Anh còn chuyện gì ?"
"Bắc Mặc."
"Cái gì?"
"Gọi tên là Bắc Mặc. Đừng gọi ' Cố' nữa."
Giọng trầm thấp của vang vọng trong gian hẹp, vô cùng dễ . Tim Mạnh Chu khẽ run lên một nhịp. Sau khi Ôn Thạch Việt phản bội cay đắng, cô thề sẽ đóng băng trái tim , nhưng lúc , sự xáo động trong lồng n.g.ự.c khiến cô ngạc nhiên sợ hãi. Theo bản năng, cô hất tay và chạy biến khu dân cư như truy đuổi.
Cố Bắc Mặc chút bàng hoàng phản ứng dữ dội của cô. Nhìn bóng dáng nhỏ nhắn khuất dần, lẩm bẩm: "Mình làm cô sợ ?"
Người trợ lý phía thầm, bạo gan : "Thưa ngài, lẽ ngài nên nhiều hơn. Cô Mạnh trông vẻ là thích sự dịu dàng."
...
Mạnh Chu chạy về đến nhà, tựa lưng cửa, hít thở sâu để bình nhịp tim. Cô đang làm ? Chẳng lẽ cô lặp sai lầm, trải qua nỗi đau phản bội một nữa ? Cách nhất để tổn thương là yêu ai cả. Hơn nữa, Cố Bắc Mặc là của thế giới khác, quá nguy hiểm để cô thể gửi gắm tình cảm.
Sau khi bình tĩnh , cô định đặt túi xuống thì chợt nhận điều bất thường. Trên bàn ăn là một bãi chiến trường bừa bãi. Ai đó ăn xong một bữa thịnh soạn mà thèm dọn dẹp. Bình thường chỉ cô và dì giúp việc Triệu Mã ở đây, nhưng dì Triệu ngăn nắp, bao giờ để nhà cửa bừa bộn như khi cô vắng nhà.
Đang lúc nghi hoặc, cô thấy Ôn Thạch Việt đang dìu Tô Lâm bước từ phòng ngủ của chính . Tô Lâm mặc đồ ngủ của Mạnh Chu, vẻ mặt vô cùng thoải mái như thể mới là chủ nhân của ngôi nhà .
"Mạnh Chu, về ," Tô Lâm mỉm chào, vẻ mặt hiền hậu đến mức giả tạo.
Mặt Mạnh Chu lập tức đanh : "Sao các ở trong nhà ?"
Ôn Thạch Việt cau mày khó chịu: "Thái độ của em là thế hả?"
Tô Lâm giả vờ kéo tay Ôn Thạch Việt, nhỏ nhẹ giải thích: "Mạnh Chu, chuyện là thế . Hôm nay thầy phong thủy nhà hiện tại của và Thạch Việt cho việc dưỡng thai, nhưng ngôi nhà của cô vượng khí . Vì đứa nhỏ trong bụng, chúng quyết định dọn đến đây."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/bo-chong-giu-con-moi-biet-anh-yeu-toi-ha-nam-chi-luc-quan-tham/chuong-577-sao-tren-doi-nay-lai-co-nhung-ke-dang-khinh-nhu-nguoi.html.]
Ôn Thạch Việt lạnh lùng bồi thêm: "Tô Lâm sẽ tha thứ cho những lầm đây của em. Em cần nước Y nữa, nhưng từ hôm nay em ở nhà thời gian để chăm sóc cô . Tô Lâm thích giúp việc của em nên sa thải bà ."
"Sống trong nhà , mặc đồ ngủ của , sa thải của bắt làm ô-sin cho cô ?" Mạnh Chu giận đến run . "Trên đời những kẻ hèn hạ, trơ trẽn như các ?"
Ôn Thạch Việt quát lên: "Ngôi nhà là mua cho em, tiền em tiêu cũng là của nhà họ Ôn. Em lấy tư cách gì là của em?"
Thực tế, Ôn mua nhà cho Mạnh Chu là để trả ơn vì cô cứu vãn sự nghiệp của nhà họ Ôn khỏi bờ vực phá sản. Đóng góp của cô lớn gấp trăm giá trị căn nhà .
Tô Lâm bước tới nắm lấy tay Mạnh Chu: "Chu Chu, đừng thế. Nhà họ Ôn bụng mới cho chỗ ở, nên tham lam như ."
Vừa lúc đó, Mạnh Chu thấy thùng rác bên cạnh đầy ắp những món đồ cá nhân của . Cô mạnh bạo gạt tay Tô Lâm , sụp xuống. Đồ trang sức, mỹ phẩm, những món đồ thủ công cô và Hạ Nam Chi cùng làm, cả món quà sinh nhật năm 18 tuổi... tất cả đều vứt bỏ như rác rưởi.
Tô Lâm gượng: "Tại chị chuyển phòng chính, đồ đạc của chị nhiều quá chỗ để nên chị dọn bớt đồ của em cho thoáng."
Ngón tay Mạnh Chu run lên vì căm phẫn. Cô trừng trừng Ôn Thạch Việt: "Anh dám vứt đồ của ?"
Thấy mắt Mạnh Chu đỏ hoe, Ôn Thạch Việt chút nao lòng, nhưng Tô Lâm nhanh chóng ngả lòng , sướt mướt: "Thạch Việt, Chu Chu giận ? Em sợ quá, chúng dọn , em chịu khổ chút cũng , miễn là Chu Chu vui..."
Sự áy náy mỏng manh của Ôn Thạch Việt lập tức biến mất, quát Mạnh Chu: "Cô dọn dẹp đống rác rưởi cho em mà em còn ơn ?"
Mạnh Chu gật đầu, nụ môi cô trở nên lạnh lẽo: "Biết ơn? Được, sẽ ' ơn' hai thật . Anh chăm sóc cô chứ gì? Được thôi, đồng ý."
Cô nghiến răng, trong lòng thầm thề: Tô Lâm, cô chăm sóc cô ? Tôi hứa sẽ chăm sóc cô đến mức cô hối hận vì bước chân căn nhà .
Trong khi đó, tại biệt thự họ Lục.
Lục Quân Thâm trở về khi muộn. Anh nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ngủ của ba đứa trẻ. Vì sợ Tuế Tuế bất an, Niên Niên và Thần Thần ngủ cùng cô bé. Ba đứa nhỏ chung một giường, Tuế Tuế ở giữa, tay nắm c.h.ặ.t t.a.y hai trai. Nhìn cảnh tượng bình yên đó, trái tim sắt đá của Lục Quân Thâm cũng mềm . Anh đắp chăn cho các con lặng lẽ phòng khách.
Giang Trạch chờ sẵn với một chiếc máy tính bảng. Sắc mặt vô cùng nặng nề: "Thưa ngài, chúng thu thập các đoạn video giám sát từ bệnh viện tâm thần. Chúng thực sự bất lợi cho phu nhân."
Lục Quân Thâm xuống sofa, nhấp đoạn video. Tiếng xương tay nghiến "rắc rắc" giữa đêm thanh vắng. Trong video, "Hạ Nam Chi" đang thản nhiên tạt xăng và châm lửa đốt c.h.ế.t Thương Lam Nguyệt.
Giang Trạch vội vàng : "Chắc chắn là dùng công nghệ AI hoặc Deepfake để cắt ghép, sẽ cho kiểm tra ngay."
Lục Quân Thâm xem hết bộ đoạn clip với đôi mắt lạnh thấu xương, đó chậm rãi lên tiếng: "Video là thật. Không dấu vết cắt ghép."
Giang Trạch bàng hoàng: "Ngài ? Vậy chẳng lẽ..."
"Video giả, nhưng trong video là giả," Lục Quân Thâm khẳng định. "Nam Dung Niên Vãn ngốc đến mức dùng công nghệ giả mạo dễ bóc trần. Cô dùng kỹ thuật cải trang."
Giang Trạch ngớ : "Cải trang giống hệt phu nhân ? Lại còn thiêu sống Thương Lan Việt (Nguyệt) nữa?"
"Nam Chi cô thấy Thương Lam Nguyệt đó. Người thiêu trong video là bà . Nam Dung Niên Vãn dàn dựng một màn kịch ' đóng thế' thiêu sống camera để đổ tội cho Nam Chi, đó mới để Thương Lam Nguyệt thực sự c.h.ế.t ở một nơi khác hoặc tự sát đó."
Lục Quân Thâm nheo mắt đầy nguy hiểm: "Thủ đoạn thật thâm độc. Cô chuẩn 'bằng chứng thể chối cãi' để khóa chặt tội danh của Nam Chi khi cảnh sát kịp trở tay."
Giang Trạch nghiến răng: "Quá đáng sợ! Tôi sẽ đưa đến san bằng cái bệnh viện tâm thần đó, chắc chắn kẻ tiếp tay cho cô ."
"Đừng rút dây động rừng," Lục Quân Thâm lệnh. "Điều tra kín đáo danh sách bệnh nhân nhập viện và vị Giám đốc bệnh viện đó. Ngoài , việc camera công viên giải trí xóa sạch dấu vết bắt cóc là điểm yếu lớn nhất của chúng hiện nay. Phải tìm bằng chứng cứ cho thấy Nam Chi khống chế rời cùng lúc với Tuế Tuế."
Trận chiến pháp lý và trí tuệ , Lục Quân Thâm nhất định để vợ chịu một tia uất ức nào.