Bỏ Chồng Giữ Con, Mới Biết Anh Yêu Tôi - FULL - Hạ Nam Chi, Lục Quân Thâm - Chương 39: Kết quả giám định ADN
Cập nhật lúc: 2026-04-14 06:04:45
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Nam Chi sững sờ, đôi mắt xinh chằm chằm Lục Tuyển Thâm, ánh mắt kinh ngạc đó như hỏi xem Lục Tuyển Thâm điên .
Lục Tuyển Thâm sâu thẳm cô, khi nếm thử đêm đó, chút say mê nụ hôn của cô: "Cô hôn ?"
"Cút."
"Vậy chúng cứ giằng co thế , đợi đến xem đấu giá sư Nam đại danh đỉnh đỉnh của các lén lút tư hội với Lục Tuyển Thâm ở nhà đấu giá."
Hạ Nam Chi nghiến răng: "Anh cần mặt mũi nữa ?"
"Đưa cho cô ?"
"Có hôn ?"
Tiếng bước chân ngày càng gần: "Chị Nam Chi, trốn cái gì chứ? Lẽ nào là nhầm, chột ?"
Tim Hạ Nam Chi đập thình thịch, thực sự cảm giác như đang vụng trộm . Người đàn ông mặt cánh tay ôm chặt lấy cô, tư thế của hai cực kỳ mờ ám.
Lục Tuyển Thâm vốn chỉ trêu chọc Hạ Nam Chi, ôm ảo tưởng cô sẽ thực sự hôn .
Kết quả giây tiếp theo... phụ nữ kiễng chân lên, cách lớp mạng che mặt, lướt qua như chuồn chuồn lướt nước chạm một nụ hôn lên môi .
Trái tim Lục Tuyển Thâm lỡ nhịp, còn kịp phản ứng, phụ nữ bay tốc độ trốn mất.
Anh chút ngẩn ngơ lặng ở đó.
Đôi mắt xinh của Hạ Nam Chi trừng : "Đủ ? Buông !"
Lục Tuyển Thâm phản ứng , nhếch môi : "Chưa đủ."
Dứt lời, vươn tay kéo tấm mạng che mặt của cô xuống, giữ chặt gáy cô, làm sâu thêm nụ hôn .
Hạ Nam Chi tưởng một nụ hôn là thể buông tha.
Rõ ràng cô dễ tin lời đàn ông.
Hạ Nam Chi dùng sức đẩy lồng n.g.ự.c rắn chắc của đàn ông, nhưng hôn sâu hơn.
Lục Tuyển Thâm kéo cô lùi vài bước, trốn một bức tường, Hạ Nam Chi ép sát tường, ngửa đầu, ép hôn.
Còn ở phía bức tường.
Hạ Nịnh dẫn tới, : "Không cô ở đây ? Người ?"
"Không nữa, nãy rõ ràng thấy cô về phía mà."
Có khẩy: "Chắc là ăn lung tung, chúng đến vạch trần nên trốn ."
Hạ Nam Chi thậm chí thể thấy âm thanh ẩm ướt khi Lục Tuyển Thâm hôn , trái tim sắp nhảy khỏi lồng ngực, mặt cũng đỏ bừng cả lên.
Cuối cùng, Lục Tuyển Thâm thỏa mãn buông cô , Hạ Nam Chi tựa n.g.ự.c thở dốc, giơ tay lên, định tát thẳng mặt Lục Tuyển Thâm.
Lục Tuyển Thâm bắt lấy tay cô, vẻ mặt thỏa mãn cô, hạ giọng hỏi: "Không sợ phát hiện ?"
"Đồ khốn nạn! Đồ biến thái! Đồ lưu manh!" Hạ Nam Chi vội vàng đeo mạng che mặt lên, khi còn hung hăng giẫm lên chân Lục Tuyển Thâm một cái.
"Suỵt, mưu sát chồng ?"
Hạ Nam Chi dùng sức đẩy tên lưu manh , bước ngoài khi bọn họ tới.
Hạ Nịnh thấy cô hoảng hốt, nghiêng đầu : "Chị Nam Chi làm gì ở trong đó ? Vừa chúng gọi, chị thấy ?"
Hạ Nam Chi cố gắng điều chỉnh nhịp thở, hỏi ngược : "Nghe thấy thì nhất thiết trả lời cô ?"
"Tôi thấy là chị dám trả lời thì , là chị chiếc bình hồ lô là hàng giả?"
"Là ."
"Đồng nghiệp phòng giám định kiểm tra , chiếc bình hồ lô là hàng thật."
Hạ Nịnh khoanh tay, chằm chằm cô: "Chị Nam Chi con chịu trách nhiệm về những lời ?"
"Giám định qua thì thể lúc sai sót ?"
"Hừ."
Hạ Nịnh lạnh: "Chị giỏi hơn các thầy ở phòng giám định ? Bọn họ đều nhầm, chỉ chị là đúng? Hơn nữa chị ủy thác vật phẩm là ai ? Là mà chị đắc tội nổi ."
Hạ Nam Chi bình thản nhướng mày: "Vậy cô nhà đấu giá mang đồ giả đấu giá sẽ ảnh hưởng lớn thế nào đến nhà đấu giá ? Kiều Du!"
"Có em."
"Đi giám định , phòng giám định làm thì tìm thầy Tưởng giám định."
"Thầy Tưởng? Chị Nam Chi, chị nghĩ chị là ai? Thầy Tưởng mà chị cũng mời nổi ?"
Hạ Nam Chi cô , sang Kiều Du: "Em liên hệ với ủy thác , thầy Tưởng chị sẽ tự liên hệ."
Kiều Du do dự một chút: "Vâng ạ."
"Đợi , chị Nam Chi chắc chắn như , dám cá cược với ? Ai thắng thì phiên đấu giá hôm nay đó lên, hơn nữa, nếu chị thua, thì nhường vị trí đấu giá sư trưởng, thế nào?"
Hạ Nịnh với vẻ mặt đầy khiêu khích, những thứ qua giám định của tất cả cô tin là hàng giả.
Chẳng qua là mặt hiểu nên ăn xằng bậy.
Vậy cô đương nhiên nắm bắt cơ hội để đuổi cô .
Hạ Nam Chi nhạt nhẽo nhướng mày: "Nếu cô thua thì ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/bo-chong-giu-con-moi-biet-anh-yeu-toi-full-ha-nam-chi-luc-quan-tham/chuong-39-ket-qua-giam-dinh-adn.html.]
"Nếu thua, sẽ thừa nhận chị giỏi mặt tất cả trong nhà đấu giá, và xin chị."
"Tôi giỏi, cần cô thừa nhận, cô thua thì dọn nhà kho ." Giọng lạnh lùng của Hạ Nam Chi cất lên.
Hạ Nịnh khinh thường nhẹ.
Cô rõ sẽ thua.
Một kẻ xí dựa may mắn mà leo lên, dám tranh giành với cô ở đây, đợi mà đắc tội với tất cả .
"Được." Hạ Nịnh đồng ý ngay, cất bước rời .
"Tự tin ?" Lục Tuyển Thâm ung dung từ phía bước .
Hạ Nam Chi , nghĩ đến chuyện , sự ửng hồng lớp mạng che vẫn phai: "Đồ lưu manh, tìm chỉ để giở trò lưu manh thôi ?"
"Tìm cô việc."
"Việc gì?"
Kết quả giám định ADN !
"Đến đó chẳng sẽ ?"
Lục Tuyển Thâm kéo tay Hạ Nam Chi, trực tiếp đưa cô rời .
Trên đường , sắc mặt Lục Tuyển Thâm nghiêm túc hơn lúc nãy nhiều.
Hạ Nam Chi chút bất an.
Chẳng mấy chốc, xe dừng ở nhà chính họ Lục.
Lục Tuyển Thâm vội xuống xe, xe, Hạ Nam Chi ở ghế phụ.
Hạ Nam Chi chớp mắt, tim đập thình thịch.
"Anh như làm gì?"
"Bây giờ cho cô một cơ hội thành thật khai báo."
Khuôn mặt Hạ Nam Chi tràn đầy vẻ thắc mắc, sắc mặt giống như cô phạm luật trời, sắp lôi cô c.h.é.m đầu đến nơi.
Rốt cuộc là chuyện gì khiến Lục Tuyển Thâm nghiêm túc như ?
"Rốt cuộc là chuyện gì?" Hạ Nam Chi hỏi thẳng.
Lục Tuyển Thâm trầm giọng: "Tuệ Tuệ là con của và cô ?"
Câu hỏi của Lục Tuyển Thâm thốt , n.g.ự.c Hạ Nam Chi nghẹn .
Cô sững sờ một lúc, đôi mắt như thấu tâm can khác của Lục Tuyển Thâm.
Sao tự nhiên hỏi câu .
Có bất ngờ phát hiện gì đó, nghi ngờ ?
Tim Hạ Nam Chi đập ngày càng nhanh, nhưng ngoài mặt dám lộ sơ hở mà : "Anh đang gì ? Tuệ Tuệ là đứa bé nhặt ở sân bay , thành con của và ? Anh uống lộn t.h.u.ố.c ?"
Hạ Nam Chi cố tỏ bình tĩnh.
Cô Lục Tuyển Thâm vẫn luôn nghi ngờ.
cô ngờ sẽ đột nhiên hỏi thẳng, dáng vẻ hiện tại của càng giống như phát hiện bằng chứng xác thực nào đó.
Lục Tuyển Thâm cô , gật đầu, tiếp tục vặn hỏi tranh cãi nữa: "Được, xuống xe ."
Hạ Nam Chi càng thêm bất an, trong đầu cẩn thận tính toán xem bản để lộ sơ hở nào , lát nữa nên đối phó thế nào.
Phòng khách nhà họ Lục.
Ông cụ một trong phòng khách, nhà chính bình thường yên tĩnh, ít đến, Lục Tuyển Thâm việc gì cũng đến đây ở, căn nhà rộng lớn thấp thoáng vẻ cô quạnh.
Khuôn mặt Hạ Nam Chi vương chút áy náy, nếu chuyện năm đó, lúc bên cạnh ông nội đáng vây quanh bởi Niên Niên, Thần Thần và Tuệ Tuệ, như căn nhà sẽ vô cùng náo nhiệt.
Hạ Nam Chi khẽ thở dài.
Dù trong lòng thấy áy náy, nhưng vẫn thể bí mật.
Cô thể chấp nhận việc ba đứa trẻ rời xa cô.
"Chi Chi, cháu đến , mau qua đây ." Giọng ông cụ hiền từ, vỗ vỗ vị trí bên cạnh .
"Ông nội hôm nay gọi cháu đến chuyện gì ạ?"
"Ừm, một chuyện quan trọng."
Hạ Nam Chi mím chặt môi, cảm giác bất an trong lòng càng thêm nặng nề.
Tiếng "cạch" vang lên, cửa từ bên ngoài mở .
Giang Tắc , tay cầm một thứ đựng trong túi giấy kraft.
"Thưa ngài, ông nội, cô Hạ."
Giang Tắc đưa báo cáo giám định ADN cho Lục Tuyển Thâm.
Hạ Nam Chi túi giấy kraft , tim bỗng trùng xuống, hỏi: "Đây là?"
"Báo cáo giám định ADN."