Bị bắt nạt tôi gọi 8 ông bố đến chống lưng - Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-04-25 00:13:23
Lượt xem: 139

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi thở dài một tiếng.

Tiếng chuông học vang lên. Trong lớp yên tĩnh đến mức thể thấy tiếng bụi phấn rơi bục giảng.

Giáo viên chủ nhiệm mới là một thầy giáo họ Phương, còn trẻ, mặt tròn, lúc giảng bài ánh mắt lướt qua chỗ , nụ rõ ràng là khựng một chút.

Ngày thứ hai. Ngày thứ ba. Ngày thứ tư. Không một ai chuyện với .

Không kiểu ngó lơ "chẳng thèm để ý đến bạn" như , mà là sự cố tình né tránh kiểu " bạn ở đó nhưng dám đụng ".

Từ một hạt bụi lãng quên, trở thành một quả b.o.m đáng sợ.

Cả hai cảm giác đều chẳng dễ chịu gì.

Ngày thứ năm. Tiết thứ hai buổi chiều.

Một cục tẩy từ bên trái lăn tới, chạm nhẹ khuỷu tay .

Tôi cúi đầu . Cục tẩy trắng tinh nhưng gặm lỗ chỗ, bên dùng bút bi vẽ một khuôn mặt mếu.

"Cái đó..."

Bên cạnh vang lên một giọng . Một bạn, tông giọng cao, chút rụt rè.

"Bùi Đường Đường đúng ? Tớ là Đào Tụng. Tuần tớ ốm nên nghỉ mất một tuần, mới học ."

Tôi đầu .

Một gương mặt sạch sẽ. Tóc ngắn, mắt tròn, dái tai trái một nốt ruồi nhỏ. Chỗ của ở ngay bên tay trái , mới chuyển đến - đây đó xin chuyển chỗ .

Cậu chỉ cuốn sách giáo khoa bàn : "Cậu vở ghi chép môn Vật lý ? Tớ nghỉ cả tuần, mấy cái công thức cứ như mật mã của ngoài hành tinh ."

Tôi thấy tiếng lòng của -

*[Vật lý khó quá , khó quá , khó quá mất thôi, ai đó cứu với - đúng , bạn cùng bàn chắc là vở ghi nhỉ, mượn về chép cái - ây, da bạn trắng thật đấy - , tập trung Vật lý, Vật lý, Vật lý.]*

Tôi suýt chút nữa thì bật .

Chỉ là suýt thôi.

"Có."

Tôi đưa cuốn vở qua.

Cậu nhận lấy lật vài trang, mắt sáng bừng lên: "Cậu ghi chép rõ ràng quá. Tớ thể mượn hai ngày ?"

"Ừ."

Cậu nhe răng với một cái, cúi đầu chép bài cực kỳ chăm chú, cái đầu gần như chúi hẳn trong vở.

Tôi gáy - đầu tiên chủ động chuyện với trong tuần .

Không sợ hãi.

Không nịnh bợ.

Không toan tính.

Trong đầu chỉ công thức Vật lý và khuôn mặt mếu cục tẩy.

Tôi dời tầm mắt trở bảng đen.

Khóe miệng khẽ cong lên.

- Thế nhưng sự bình yên chẳng kéo dài bao lâu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/bi-bat-nat-toi-goi-8-ong-bo-den-chong-lung/chuong-8.html.]

Thứ Hai tuần , trong lớp xuất hiện thêm một .

Một bạn nữ. Buộc tóc đuôi ngựa, nụ ngọt ngào, giọng mềm mại.

ôm sách bên cạnh bục giảng, thầy Phương giới thiệu: "Đây là học sinh mới chuyển đến lớp chúng , Khương Khả Doanh, cả lớp nhiệt liệt chào mừng nào."

Tiếng vỗ tay thưa thớt lẹt đẹt.

Khương Khả Doanh cúi chào cả lớp, ánh mắt đảo một vòng - khi lướt qua thì dừng nửa giây.

Chỉ trong nửa giây đó, thấy tiếng lòng của cô .

Rõ mồn một.

*[Đây là Bùi Đường Đường ? Con gái của Cửu Gia? Nhìn cũng bình thường mà... Chú Chung Lỗi , chỉ cần nắm thóp của nó thì việc gì cũng dễ giải quyết. Trước tiên tiếp cận nó .]*

Sống lưng cứng đờ trong chốc lát.

Chung Lỗi.

Em trai của Chung Diễn Thành.

Nhà họ Chung vẫn từ bỏ ý định.

---

Khương Khả Doanh đúng là một cao thủ.

Ngày đầu tiên, cô chủ động giúp bạn nữ hàng phía nhặt cây bút rơi đất. Ngày thứ hai, cô mang theo một túi bánh quy tự làm chia cho cả lớp. Ngày thứ ba, cô làm quen với một nửa nữ sinh trong lớp, chuyện, lập nhóm, chụp ảnh chung, vô cùng thuần thục.

Ngày thứ tư, cô bắt đầu tiếp cận .

"Bùi Đường Đường, trưa nay ăn ở nhà ăn ? Tớ mới đến đường, chúng chung ?"

Cười tự nhiên. Trong giọng còn sự yếu đuối chừng mực.

Tôi nụ của cô , tiếng lòng trong đầu cô vang lên cùng lúc -

*[Tiếp cận nó. Chiếm lòng tin. Tìm điểm yếu. Chú Chung Lỗi , nhất là thể cảnh nó nổi điên hoặc tay đ.á.n.h . Có video thì Cửu Gia sẽ còn cách nào bao che cho nó nữa.]*

"Được thôi."

Tôi cùng cô đến nhà ăn.

Lúc ăn cơm cô ngừng trò chuyện, hỏi đông hỏi tây - Bình thường sống ở ? Nhà mấy ? Cuối tuần làm gì? Tan học ai đến đón ?

Mỗi một câu hỏi đều bao bọc trong tông giọng ngọt ngào và thái độ tò mò. Nếu thuật tâm, chắc lẽ cũng sẽ coi cô là một bạn học mới nhiệt tình thật.

Thế nhưng thấy hết.

Sau mỗi câu hỏi, bộ não của cô đang điên cuồng ghi nhớ, phân loại và đ.á.n.h dấu -

*[Sống ở khu phố cổ phía Nam... địa chỉ cụ thể... nó cảnh giác... cần đổi cách khác.]*

Tôi ăn cơm chiên thầm chấm điểm cho từng câu hỏi của cô trong lòng.

Kỹ năng thu thập thông tin: 7 điểm.

Trình độ ngụy trang: 8 điểm.

Kiên nhẫn: 9 điểm.

Đối thủ đẳng cấp hơn Chung Dư Vi chỉ một bậc.

Trong suốt hai tuần tiếp theo, Khương Khả Doanh hề để lộ bất kỳ sơ hở nào. Cô cùng ăn trưa, giúp giữ chỗ, thỉnh thoảng còn mua sữa cho .

mỗi ngày khi tan học, cô đều biến mất mười lăm phút ở cổng trường.

Loading...