Bị Bán Phối Minh Hôn Ta Có Không Gian Đầy Kho Lương, Mang Theo Cả Nhà Đi Chạy Nạn - Chương 228: Không nỡ bỏ số tiền nàng kiếm được

Cập nhật lúc: 2026-05-09 12:47:32
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2BBWJ6VNUI

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

La Tây châm chọc : “Huynh thật là tính toán nha! Tự cưới vợ dùng mười lượng, để cho và La Nam năm lượng,”

“Thế nào, chúng còn cần cảm ơn ?”

La Đông gân cổ lên : “Có còn hơn , năm lượng gãy cả lưỡi gã góa phụ mới đồng ý đó, thì các một xu cũng !”

La Tây ngốc, tự nhiên sẽ tin lời ma quỷ của La Đông: “Huynh lừa ai đấy?”

“La Tiểu Thảo một tháng kiếm một lượng bạc, gã góa phụ bỏ thêm năm lượng sớm muộn gì cũng kiếm , cần gì tốn lời?”

“Huynh nếu thật tâm lo cho và La Nam, đòi hai mươi lượng?”

“La Đông, chính là ích kỷ, chỉ nghĩ cho bản sống , cứ chờ xem, con Thúy Nhi của bước cửa sẽ quả ngọt mà ăn !”

Sau đó như nghĩ tới điều gì : “Còn chắc cưới !”

Cha nương con Thúy Nhi , mở miệng là đòi cái giá cao tám lượng bạc sính lễ, ở nông thôn nhà nào bỏ nổi?

Biết căn bản là trúng La Đông, cố ý gây khó dễ cho , để khó mà lui, chỉ bản La Đông mà thôi.

Sự đến nước , La gia cũng thể chấp nhận.

Gã góa phụ hôn thư trong tay, nếu tới mà đón , kiện lên quan phủ, La gia chắc chắn chịu kiện tụng.

Vốn dĩ thể hủy hôn, nhưng La Đông với gã góa phụ chuyện La Tiểu Thảo thể kiếm tiền, hôn sự liền khó mà hủy ,

Nhà ai mà ngu xuẩn đến mức từ chối cây rụng tiền ngoài cửa chứ, ai cũng giống như con ch.ó ngu La Đông !

La mẫu nhỏ giọng hỏi: “Con nhỏ đó còn chuyện , ngày mai nó làm loạn ?”

La Đông chẳng chút để tâm: “Cái tính của nó, đ.á.n.h ba gậy cũng một tiếng rắm, nó dám làm loạn ?”

Tiểu Thảo từ lúc ở La gia địa vị gì, luôn cúi đầu khép nép, nhà đ.á.n.h mắng, chịu đói chịu rét là chuyện thường tình,

Chịu bao nhiêu ức h.i.ế.p cũng chỉ cúi đầu tìm một chỗ thu , từng dám trực diện chuyện với bọn họ,

Giống như hôm qua đối chất trực tiếp với La mẫu là đầu tiên, cho nên nhà đối với bất kỳ quyết định nào về nàng đều mặc định nàng sẽ phản kháng, đương nhiên cũng cố ý giấu giếm nàng.

Sau khi mặt trời lặn, Tiểu Thảo tan làm trở về.

Vẫn như cũ cho nàng cơ hội tránh né, thấy bóng dáng nàng, La Đông gọi giật :

“Ngươi qua đây, chuyện với ngươi.”

Tiểu Thảo rũ mắt, che giấu vẻ thiếu kiên nhẫn đáy mắt, chậm rãi bước chính ốc.

La Đông liệu định nàng dám phản kháng, thẳng thừng : “Ngươi thu dọn đồ đạc của , ngày mai qua đón ngươi,”

“Sau ngươi là vợ nhà , thì lo mà hầu hạ trượng phu cho , đừng làm mặt La gia!”

Tiểu Thảo , đột ngột ngẩng đầu qua, trong mắt mang theo vẻ kinh hoàng và thể tin .

Nàng thật sự ngờ bọn họ vẫn từ bỏ ý định gả nàng cho gã góa phụ, rõ ràng giữ nàng ích hơn gả nhiều!

Trong chuyện chắc chắn xảy chuyện gì đó mà nàng .

Nàng thể gả! Ít nhất hiện tại thể!

“Đây là ý của là ý của cha nương?” Tiểu Thảo chằm chằm La Đông hỏi.

La Đông sầm mặt xuống, đối với thái độ của Tiểu Thảo vô cùng khó chịu: “Sao? Lời tác dụng ?”

Hắn hôm nay liên tục mất mặt, vốn dĩ vô cùng bực bội, tìm thể diện chỗ Tiểu Thảo, trút giận một chút, ai ngờ con nhỏ dám hỏi ngược .

quá lâu dạy dỗ nó, ngứa da !

Tiểu Thảo theo bản năng rụt cổ , ngay đó ép bản thẳng lưng lên, đông gia thích bộ dạng ủ rũ của nàng, nàng học cách ngẩng đầu .

Sự đến nước , nàng cũng bất chấp tất cả, nàng định định những khác:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/bi-ban-phoi-minh-hon-ta-co-khong-gian-day-kho-luong-mang-theo-ca-nha-di-chay-nan/chuong-228-khong-no-bo-so-tien-nang-kiem-duoc.html.]

“Các cũng ý ?”

“Ta gả cho , tiền kiếm là của nhà chồng, liên quan gì đến La gia nữa.”

Những mặt mặt thoáng qua vẻ đau lòng vì tiền, La mẫu mắng:

“Gả cho thì cũng vẫn là đứa con gái của La gia , giúp đỡ nhà nương đẻ là điều ngươi nên làm, thể liên quan đến La gia.”

“Ngươi mới làm việc mấy ngày, kiếm chút tiền là cánh cứng , dám cùng chúng hát kịch đối lập ?”

Tiểu Thảo cố hết sức khống chế cơ thể đang run rẩy của , nàng còn quen tranh luận với bọn họ, luôn vô thức thỏa hiệp,

nàng sẽ , đông gia suy nghĩ cho bản , nàng lời đông gia.

Sau khi bình tĩnh , Tiểu Thảo : “Các tìm cho đàn ông như thế nào, các rõ nhất, gả qua đó còn thể trợ cấp nhà nương đẻ do quyết định.”

Người đàn ông góa phụ mà gia đình La gia tìm cho nàng, năm mươi sáu tuổi, nửa chân đạp quan tài ,

Cái tuổi bỏ tiền dưỡng già cưới vợ, chính là tìm một hầu hạ , chắc chắn sẽ canh chừng c.h.ế.t khiếp,

Làm thể cho phép nàng trợ cấp nhà nương đẻ, khi c.h.ế.t cũng sẽ một bát t.h.u.ố.c đưa vợ cùng xuống mồ, căn bản là chỗ lành gì.

Người La gia lộ vẻ nỡ, tự nhiên nỡ bỏ Tiểu Thảo, mà là nỡ bỏ tiền nàng kiếm ,

bọn họ cũng thật sự nghĩ cách nào khác, chỉ thể trừng mắt La Đông một cái, La mẫu cam lòng :

“Chuyện đường xoay chuyển, ngày mai sẽ tới đón ngươi, ngươi tự thu dọn .”

Tiểu Thảo nữa, nàng hiểu rõ bản tính của La gia, thể chống sự cám dỗ của tiền bạc mà vẫn kiên trì gả nàng , chắc chắn là hết cách .

Nàng cúi đầu, khép nép : “Ta .”

Nói xong xoay khỏi chính ốc, tới cái lều nhỏ rách nát như ổ ch.ó bên cạnh bếp.

La gia nghèo, phòng nhiều, vợ chồng La gia một gian, ba chen chúc một gian, bên ngoài dựng một cái bếp thô sơ,

Mà Tiểu Thảo càng chỗ ở, tự dựng một cái lều nhỏ bên cạnh bếp, nhỏ đến mức chỉ đủ cho nàng chui ngủ.

Trong lều đồ đạc gì, chỉ mấy bộ quần áo rách, những thứ còn là Trương thẩm tặng cho nàng, nàng thu trong lều ngẩn ngơ một lúc,

Có lẽ ngày mai nàng rời nhà, La gia hiếm khi gọi nàng làm việc, nàng cứ như ngẩn ngơ đến tận đêm khuya tĩnh lặng.

Trong thời gian nàng nghĩ nhiều, từ lúc mới xưởng, Trương thẩm cho nàng dự định của cha Nương, bảo nàng hãy suy nghĩ cho bản , nàng bắt đầu lên kế hoạch,

Nàng thông minh, cách duy nhất nàng nghĩ để thoát khỏi La gia chỉ gả .

Nàng liều mạng làm việc, chính là tiết kiệm đủ tiền bạc, đó thuê một giả vờ cưới nàng, tiền sính lễ tự nàng bỏ ,

Đợi nàng gả , hộ khẩu chuyển khỏi La gia, tìm một cơ hội thích hợp giả vờ hòa ly, cao chạy xa bay.

Chỉ là hiện thực luôn tàn khốc, tính bằng trời tính, bọn họ còn bán nàng cho gã góa phụ lấy tiền.

đều quan trọng nữa , nàng vốn cũng từ bỏ ý định rời , rời sẽ gặp đông gia nữa, nàng !

Sáng sớm hôm ,

Tiểu Thảo dậy từ sớm, dọn dẹp sạch sẽ bản liền chuẩn cửa.

La Đông thần sắc mệt mỏi, mắt một quầng thâm đen, đưa tay thận trọng ngăn Tiểu Thảo , cho nàng ngoài.

Hắn cả đêm qua ngủ, vẫn luôn chằm chằm cái lều của Tiểu Thảo, sợ nàng chạy mất, may mà con nhỏ điều, gan bỏ trốn.

“Ngươi đấy? Hôm nay sẽ tới đón ngươi, đừng chạy lung tung!”

Vợ chồng La gia cũng dậy sớm, bọn họ cũng ngủ ngon, nghĩ tới cây rụng tiền sắp thành của nhà , ngủ ngon mới lạ.

Ánh mắt của bọn họ cũng theo lời của La Đông qua, sự đến nước bọn họ dù cũng canh chừng Tiểu Thảo, kẻo nàng chạy mất,

Gả còn đổi mười lăm lượng bạc, nếu để chạy mất thì chẳng còn gì nữa.

Loading...