Bị Bán Phối Minh Hôn Ta Có Không Gian Đầy Kho Lương, Mang Theo Cả Nhà Đi Chạy Nạn - Chương 182: Bị trộm mất nhà rồi

Cập nhật lúc: 2026-05-06 07:38:16
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Xuyên ca!”

“Dao Dao!”

“Tiểu Xuyên!”

Mọi hớn hở chạy vây tới.

Ninh Dao đôi chân ngắn cũn cỡn “oa” một tiếng lòng Phùng thị, ôm chặt lấy bà mà nức nở:

“Thẩm thẩm, Dao Dao nhớ lắm hu hu...”

Phùng thị đỏ mắt, bế Ninh Dao lên mà dỗ dành như bảo bối.

“Ca ca ! Không đưa về tìm , bỏ một ở trong cái nhà to đùng, Dao Dao cô đơn lắm!”

“Dao Dao nhớ ca ca, nhớ hai vị tỷ tỷ, nhớ phu tử, nhớ đến gầy cả .”

Lòng mềm nhũn , thấy Ninh Dao quả thực gầy một vòng, những ngấn thịt mu bàn tay đều biến mất.

Cảm nhận ánh mắt mấy thiện cảm của , Ninh Xuyên ho khan một tiếng vội vàng giải thích:

“Ăn mặc dùng đồ của Dao Dao đều là thứ nhất, con bé là đang trổ mã thôi, đói !”

Mọi dĩ nhiên kẻ cuồng muội muội như y sẽ để em chịu đói, nhưng lời buộc tội của Ninh Dao vẫn nhịn mà oán trách.

Minh Thao đưa tay dắt Ninh Dao, cảm thấy còn êm tay như , vốn bụ bẫm, nhíu ngươi vài phần :

“Đi, ăn cơm thôi, ăn bù chỗ thịt mất.”

“Phải ! Ăn cơm! Ăn cơm .” Phùng thị đon đả mời.

Mọi trong khách đường, bên trong đốt mấy chậu than, nhiệt độ hề thấp, bàn bày biện thức ăn nóng hổi,

Cả nhà vây quanh bàn tròn xuống, ăn uống vô cùng náo nhiệt.

“Xuyên ca, tới thể ở bao lâu?” Dương Vãn hỏi.

Ninh Xuyên đáp: “Mùng sáu tháng Giêng là về .”

“Gấp thế ?” Phùng thị dừng tay, nhíu ngươi : “Ta con chính sự, con về thì , nhưng Dao Dao .”

“Con bé nhỏ xíu thế chịu nổi bôn ba , cứ để con bé ở đây thêm một thời gian, nuôi cho béo .”

Ninh Xuyên liếc Ninh Dao, thấy con bé đang đắc ý và mong chờ y chờ câu trả lời,

Y mỉm : “Được, nhưng Dao Dao theo phu t.ử học chữ cho đàng hoàng, lười biếng đấy!”

Ninh Dao vội vàng gật đầu như gà mổ thóc, sợ y đổi ý:

“Muội sẽ theo phu t.ử học hành chăm chỉ, ca ca đến đón thể kiểm tra .”

Ninh Xuyên lúc mới gì thêm.

Trên bàn ăn khí hòa hợp, hỏi thăm cuộc sống của Ninh Xuyên ở quận thành, y nhắc đến chuyện gia đình , cũng ngầm hiểu mà hỏi sâu.

Ăn cơm xong, liền đến tiết mục trẻ con yêu thích nhất là phát tiền lì xì.

Lý phu t.ử ngay ngắn ở ghế , mặt bày chiếc bồ đoàn mềm mại, lũ trẻ xếp hàng, từng đứa một tiến lên dập đầu, lời cát tường,

Lý phu t.ử cũng đáp bằng một lời chúc phúc, đó đưa bao lì xì chuẩn sẵn xuống.

Tiếp theo đó là Phùng thị.

Phùng thị phát xong, Dương Tam liền dẫn theo Lâm thị sang chơi.

Dương Tam rút một xấp hồng bao, còn kịp gì thì Minh Trạch thực hiện một cú trượt dài, quỳ rạp chân Dương Tam.

"Tam thúc Tam thẩm năm mới đại cát!"

Động tác trôi chảy như mây trôi nước chảy, giống như tập luyện vô , quả thực khiến Dương Tam ngẩn cả .

Mọi xung quanh đều ôm bụng lớn, Lâm thị cũng ngớt, vội vàng rút một chiếc hồng bao từ tay Dương Tam đang ngây ngô đưa tới:

"Minh Trạch năm mới đại cát, tuế tuế bình an!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/bi-ban-phoi-minh-hon-ta-co-khong-gian-day-kho-luong-mang-theo-ca-nha-di-chay-nan/chuong-182-bi-trom-mat-nha-roi.html.]

Có Minh Trạch mở đầu, khí bái lạy trở nên hài hước hẳn lên, những lời chúc tụng cũng trở nên lộn xộn náo nhiệt.

Phát xong tiền mừng tuổi, Lâm thị thiết nắm tay Phùng thị: "Vẫn là bên chỗ Nhị tẩu náo nhiệt, và Dương Tam hai trải qua thật chẳng ý nghĩa gì."

Phùng thị trêu chọc: "Không ý nghĩa thì tự tìm chút chuyện ý nghĩa mà làm ?"

Lâm thị lập tức đỏ mặt, khẽ nhéo Phùng thị một cái:

"Nhị tẩu bậy bạ gì đó, bọn trẻ còn ở đây mà!"

Dương Vãn ngẩng đầu trời: Ta còn nhỏ, hiểu, hiểu nha!

Phùng thị : "Ta cũng , nghĩ ?"

Lâm thị tức giận hừ một tiếng, đ.ấ.m Phùng thị một cái nữa.

Đợi đến khi trời tối hẳn, Dương Vãn gọi hầu chuẩn đốt pháo hoa.

Pháo hoa nàng chi một tiền lớn để mua, nhờ Lưu chưởng quỹ tìm nguồn hàng, tiêu tốn của nàng gần ba mươi lượng bạc, chỉ thể đốt trong một chốc lát.

Nếu là ngày thường nàng nhất định nỡ mua, nhưng giờ đây ngày tháng khấm khá hơn, là cái Tết đầu tiên ở Kiến Châu, long trọng một chút cũng .

Khoảnh khắc pháo hoa bay vút lên trung nổ tung, cả thôn Thương Hà sáng rực như ban ngày.

Người dân bản địa kinh ngạc đến mức c.h.ế.t lặng, chằm chằm màn pháo hoa rực rỡ với đủ loại tư vị trong lòng.

Từ ban ngày, nơi nhóm ngoại tộc tụ tập liên tục truyền đến tiếng pháo nổ, hết đợt đến đợt khác thật náo nhiệt.

Tiếng pháo thể là thứ bần nông như bọn họ mua nổi, chỉ những gia đình giàu hoặc phú nông mới mua về để góp vui.

Giống như những bần nông như bọn họ, ngay cả món mặn ăn Tết cũng tính toán chi li, ăn thêm một miếng cũng thấy xót xa nửa ngày.

Vậy mà nhóm ngoại tộc đầu năm mới nhập hộ khẩu, nay nhà nhà đều đốt pháo, giờ đây ngay cả pháo hoa cũng , cùng là làm ruộng mà cuộc sống khác biệt một trời một vực như thế?

Có lẽ năm mới, bọn họ nên gạt bỏ định kiến để sang thỉnh giáo một phen.

Dương Vãn chằm chằm pháo hoa trời, dù mỗi một tiếng nổ đều là tiền cả, bỏ lỡ một cái là lỗ nặng!

Nàng tự nhiên rảnh để tâm đến chuyện khác, những còn cũng thế, ngắm pháo hoa ở cự ly gần như , đây là đầu tiên trong đời bọn họ.

Ninh Xuyên lặng lẽ di chuyển đến bên cạnh Dương Mộc Nhu, hít sâu một , dùng thanh âm chỉ hai thấy mà :

"Định với , cha Nương, nàng gả cho ở rể nhà họ Dương đều , chỉ cần nàng gật đầu."

Dương Mộc Nhu đột nhiên đầu sang, chỉ thấy thần sắc Ninh Xuyên vô cùng nghiêm túc nàng, giống như bỏ lỡ bất kỳ biểu cảm nào của nàng.

Pháo hoa nổ tung, hai rõ đối phương.

Trong mắt Ninh Xuyên là tình thâm còn kìm nén, còn Dương Mộc Nhu thì tràn đầy vẻ hoảng loạn thể tin .

Khác với vẻ trấn tĩnh tự nhiên khi đối mặt với Thẩm Trác Văn, đối mặt với Ninh Xuyên, nàng nảy sinh sự căng thẳng hoảng loạn vô cớ, trái tim tự chủ mà đập loạn nhịp.

Rõ ràng đó đối với Ninh Xuyên nàng coi như nhà, hề tâm tư khác.

Nàng hiểu sự hoảng loạn từ mà đến, nhưng bản nàng rõ, nếu chọn giữa Thẩm Trác Văn và Ninh Xuyên, nàng sẽ chọn Ninh Xuyên.

Dương Mộc Nhu cúi đầu trầm tư, Ninh Xuyên thấy biểu cảm của nàng, trong lòng dâng lên một hồi căng thẳng, sốt sắng liệt kê những điểm khi gả cho :

"Nếu nàng định với , nàng khi nào thành cũng , cha nương mất sớm, nàng cần lo chuyện Nương chồng nàng dâu, gả sang là thể làm chủ gia đình."

"Nếu nàng vì rời khỏi nhà đẻ mà nguyện ý gả, ở rể cũng ."

Dương Mộc Nhu buồn : "Vậy chẳng nhà họ Ninh các sẽ đứt đoạn hương hỏa ?"

Ninh Xuyên nghiêm túc đáp: "Sẽ đứt, sẽ tìm cho Dao Dao một phu quân ở rể, để nối dõi tông đường cho Ninh gia."

Dương Mộc Nhu: "..."

Đến cả những điều cũng nghĩ tới, Ninh Xuyên hẳn nhất thời bốc đồng, nhất định là suy tính kỹ lưỡng.

Lời đến nước , nàng còn đồng ý chẳng ?

Dương Mộc Nhu trầm ngâm một lát, khoảnh khắc nàng gật đầu, đóa pháo hoa cuối cùng cũng nổ tung, hai khắc sâu nụ của đối phương trong tim.

Cứ như , trong thời gian Dương Vãn xem một màn pháo hoa, "nhà" trộm mất .

Lần , pháo hoa chi tiền lớn mua về đưa đại tỷ nhà tay khác, đợi đến khi nàng chuyện, trong lòng hẳn là vô cùng phức tạp.

Loading...