Tim Thời Ương đập như đ.á.n.h trống, cô nhịn nắm chặt trang nhật ký đó. Ý gì đây? Tay Thời Ương run rẩy, những giọt nước mắt lớn lã chã rơi xuống. Ý của là, cái c.h.ế.t của họ là tai nạn? Mà là do Thời Tuấn Sơn cố ý?
... đúng ... Họ rõ ràng quan tâm đến cô như , thể nỡ lòng bỏ cô dễ dàng thế ? Cô nhớ rõ, một ngày khi cha mất, họ còn hứa sẽ đưa cô công viên giải trí chơi! Lời hứa còn thực hiện, thể dễ dàng qua đời?
Cô cẩn thận hồi tưởng , đột nhiên nhớ ngày hôm đó, Thời Tuấn Sơn dường như đến hỏi về lịch trình của cha cô, nhưng Thời Ương . nếu ông , thiếu gì cách để . Tuy bằng chứng rõ ràng, nhưng Thời Ương linh cảm rằng chính Thời Tuấn Sơn là kẻ hại c.h.ế.t cha !
Thời Ương bỗng thấy may mắn vì hai trang nhật ký đó dán , nếu Thời Tuấn Sơn tuyệt đối sẽ đưa nhật ký cho cô! Cô hít sâu một , nhanh chóng bình tĩnh . Cô ôm lấy bia mộ của cha . Bia mộ lạnh, giống như một khối băng vĩnh cửu. Nhiệt độ cơ thể của cô thể sưởi ấm nó.
Cô ôm lâu, cho đến khi chân tay lạnh toát mới lên tiếng: "Cha, , con sẽ điều tra rõ nguyên nhân cái c.h.ế.t của hai ." Lúc họ mất, cô còn quá nhỏ, chỉ nghĩ đó là sự may của họ. giờ cô mới mơ hồ hiểu , đời nhiều sự may đến thế, đại đa những điều bất hạnh đều là do con tạo .
Cô sẽ tha cho Thời Tuấn Sơn, tuyệt đối !
Khi Thời Ương rời khỏi nghĩa trang, cô mới phát hiện vài cuộc gọi nhỡ. Cô xuống, đều là của Phong Nhiên gọi đến. Người rốt cuộc làm gì? Cô khẽ nhíu mày, giây tiếp theo điện thoại của Phong Nhiên gọi đến. Lần , Thời Ương bắt máy. Cô sợ nếu , Phong Nhiên sẽ phát điên mà tìm đến nhà họ Thịnh, lúc đó cô sẽ xử lý .
"Alo?" Dù cố gắng điều chỉnh nhưng vì lúc nãy quá lâu, lúc giọng của Thời Ương chút nghẹn ngào. Tuy rõ ràng nhưng Thịnh Chước vẫn . Anh khựng : "Khóc ?" Thời Ương thản nhiên phủ nhận: "Không , là nhầm thôi." Thịnh Chước tranh cãi về chuyện .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/anh-gia-chet-cuoi-tinh-dau-toi-quay-lung-ga-ty-phu-thoi-uong-thinh-chuoc-mjvx/chuong-164-nguyen-nhan-cai-chet-cua-cha-me.html.]
Lúc đầu định chất vấn tại cô điện thoại, nhưng giờ thấy giọng của cô, những lời chất vấn đều thể thốt . Anh nhẹ giọng : "Tôi thể đến tìm em ?" Thời Ương thực sự từ chối lâu , cũng nỡ lời từ chối nữa. Thế là cô lên tiếng báo địa chỉ của .
Thịnh Chước nơi đó là nghĩa trang nổi tiếng ở Hải Thành. Gần như cần nghĩ, cũng cô đến đó làm gì. Nghĩ đến quá khứ của cô mà điều tra , tim Thịnh Chước khẽ nhói lên, đó nhẹ giọng : "Em đợi ." Thời Ương "ừ" một tiếng. Sau khi cúp máy, cô thẩn thờ ở cổng nghĩa trang. Cô vẫn thấy buồn. Dù chuyện qua nhiều năm.
Chưa đầy nửa tiếng , Thịnh Chước đến. Anh chạy đến với tốc độ nhanh nhất. Vừa đến nơi, thấy cô đang ở cổng nghĩa trang. Nhìn từ xa, dáng cô nhỏ nhắn gầy yếu, dễ khiến thương xót. Cô đó đầy hoang mang và bất lực, như một chú mèo nhỏ nơi nương tựa, chỉ một cái thôi thấy đau lòng tận xương tủy.
Thịnh Chước xuống xe, chậm rãi bước đến mặt cô. Lúc cô đang chằm chằm xuống đất, xuất thần nghĩ về nội dung trong nhật ký của . Càng nghĩ, vành mắt càng đỏ. Trước mặt , cô dường như luôn là một đứa trẻ nhè. Ngay khi giọt nước mắt sắp rơi xuống từ hàng mi, một đôi giày da đắt tiền xuất hiện trong tầm mắt cô.
Thời Ương thẫn thờ một lúc, ngẩng đầu lên thấy chiếc mặt nạ bạc quen thuộc. Thịnh Chước đau lòng vì vành mắt đỏ hoe của cô, như làm ảo thuật lấy từ lưng một bông hoa hồng. Bông hoa điêu khắc bằng đá quý. Thời Ương sững . Thịnh Chước nhẹ giọng : "Đừng buồn nữa, đưa em giải khuây nhé?"
Giây phút đó, cô chợt nhớ về ngày xưa. Khi cha cô mất, cô là một cô tiểu thư kiêu kỳ, vui là sẽ hờn dỗi để chờ đến dỗ dành. Mỗi như cha cô đều nghĩ đủ cách để tặng quà cho cô, khi thì một bó hoa, khi thì một chuỗi thú nhồi bông. Lúc đó cô chê hoa tươi nhanh héo, cha cô dành nhiều thời gian mài giũa một bông hồng bằng gỗ, hiện tại vẫn còn trong két sắt của cô.
Kể từ khi họ qua đời, lâu lắm ai dỗ dành cô. Đây là đầu tiên. Thậm chí món quà Phong Nhiên tặng còn giống hệt với cha cô năm xưa. Cảm xúc của cô đột nhiên sụp đổ, cô ôm chầm lấy đàn ông, nước mắt thấm đẫm bộ âu phục của .
Thịnh Chước hiếm khi thấy lúng túng: "Ương Ương..." Khi cô trông đáng thương, tiếng động, chỉ những giọt nước mắt lớn rơi xuống. Thịnh Chước dỗ dành mãi vẫn tác dụng. Anh im lặng ôm cô một lát, khi thấy tâm trạng cô dịu một chút mới : "Đừng nữa, đưa em xem dự án mới của nhé?" Thời Ương thu hút sự chú ý: "Cái gì?" Giọng nhẹ: "Về da nhân tạo sinh học."
Khoảnh khắc đó Thời Ương khựng , trong đầu đột nhiên lóe lên khuôn mặt của Phong Nhiên, đó một ý nghĩ hiện nhưng cô kịp bắt lấy.