“Thợ thủ công Nhật Bản mang theo phong cách Nhật, đặt trong bối cảnh kiểu Trung Quốc sẽ hài hòa. Ninh Yến Lục Phủ là tửu lầu mang phong cách thuần Trung Hoa, lấy phong cách Nhật Bản thế cho phong cách Trung Hoa thì chấp nhận.”
Nhạc Ninh nghĩ đến trong gia tộc của Mạc bá bá là bậc thầy thiết kế kiến trúc, lẽ họ mối quan hệ, “Để thử tự tìm xem .”
Nếu Nhạc Ninh , chuyện tạm thời hướng giải quyết. Lục Bồi Đức bếp chuẩn cho bữa trưa.
Nhạc Ninh đến văn phòng của Tô Phỉ, Tô Phỉ báo cáo công việc mấy ngày nay. Có Tô Phỉ ở đây, cô đương nhiên cần tốn quá nhiều tâm tư việc quản lý hằng ngày. Đầu óc cô đang mải tính toán xem làm thế nào để hỏi Tô Phỉ chuyện , chuông điện thoại vang lên, cô nhấc máy: “Anh Thái, tìm Ninh Ninh ?”
Nhạc Ninh nhận điện thoại, Thái Trí Viễn : “Anh chuyện với Bảo Nhi cô cô , bà hứng thú với chuyện . Vốn dĩ định đưa em đến văn phòng bà buổi chiều, nhưng bà nếu em đến chỗ bà , cả Cảng Thành sẽ tưởng em gặp vụ kiện tụng trời ơi đất hỡi. Cho nên bà tối nay cùng Mỹ Nguyệt cô bà đến Ninh Yến ăn cơm, mời khách.”
Nhạc Ninh vui mừng : “Được, ạ. Anh Trí Viễn, Bảo Nhi cô cô và Mỹ Nguyệt cô bà thích món gì, kiêng kỵ gì ạ?”
“Không gì đặc biệt, hai ăn đồ Tây tương đối nhiều. Bảo Nhi cô cô ở Luân Đôn mười mấy năm, Mỹ Nguyệt cô bà ngày thường cũng chủ yếu ăn đồ Tây. Món Trung các bà đều ăn , nhất em thể kết hợp cả Trung và Tây.” Thái Trí Viễn .
Nhạc Ninh vội vàng đồng ý: “Khi nào qua, em sẽ chuẩn sẵn sàng.”
“6 giờ rưỡi.” Thái Trí Viễn xong, thêm, “Ninh Ninh, giúp với Tô Phỉ một tiếng, vui vì cô một khởi đầu mới.”
Nhạc Ninh đang lo cớ để hỏi Tô Phỉ, câu đầy vị chua của Thái Trí Viễn đến thật đúng lúc, cô giả vờ : “A?”
“Em cứ như .” Thái Trí Viễn một tiếng cúp máy.
Nhạc Ninh gác điện thoại, Tô Phỉ đang xem văn kiện, : “Chị Tô Phỉ, Trí Viễn nhờ em với chị, chúc mừng chị một khởi đầu mới.”
Tô Phỉ ngẩng đầu, : “Nhàm chán!”
Nhạc Ninh hỏi một cách ranh mãnh: “Chị, chị đối tượng ?”
“Đối tượng?” Tô Phỉ hỏi.
“Là bạn trai đó!” Đôi mắt Nhạc Ninh lấp lánh ánh sáng hóng chuyện.
Tô Phỉ hai tay đan chống cằm, mày mắt cong cong ý : “Đang trong giai đoạn xem xét.”
Nhạc Ninh vội hỏi: “Là ai ?”
Tô Phỉ nhạt, Nhạc Ninh thấy giọng của Dương Chí Kiệt bên ngoài, mắt mở to về phía Tô Phỉ: “Tình chị em ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/am-thuc-thap-nien-80-toi-ke-thua-mot-tuu-lau-o-huong-giang/chuong-597.html.]
Tô Phỉ bất đắc dĩ với sự liên tưởng của Nhạc Ninh, : “Nói bậy bạ gì đó? Ai thích em trai chứ?”
Nhạc Ninh vươn dài cổ truy vấn: “Vậy rốt cuộc là ai?”
“A Đức đang học tiếng Quảng Đông với chị.” Tô Phỉ trả lời mơ hồ.
Nhạc Ninh chớp chớp mắt: “Ồ!”
Tiếng gõ cửa vang lên, Tô Phỉ “Mời ”, Dương Chí Kiệt đẩy cửa : “Thật trùng hợp, Ninh Ninh cũng ở đây.”
Dương Chí Kiệt hiện tại chủ yếu phụ trách việc mở rộng của Ninh Tiểu Bếp. Sau khi các cửa hàng ở Osaka và Đông Kinh khai trương, cửa Ninh Tiểu Bếp thường xuyên hàng dài xếp hàng. Lương Trạch hiện đang quản lý nghiệp vụ ở Nhật Bản, về Cảng Thành xin mở thêm cửa hàng thứ hai ở Đông Kinh và Osaka. Như , Nhật Bản bốn cửa hàng Ninh Tiểu Bếp.
Hôm nay Dương Chí Kiệt đề nghị với Nhạc Ninh mở rộng cửa hàng các khu vực khác của Nhật Bản, và đưa báo cáo nghiên cứu hợp tác với đội ngũ Nhật Bản. Báo cáo chỉ rằng, nhà xưởng ở Osaka cung cấp sản phẩm tiêu chuẩn hóa, kết hợp với hệ thống hậu cần phát triển của Nhật Bản, thể bao phủ nhiều thành phố trong một ngày. Đội ngũ của họ phân tích bốn thành phố để làm lựa chọn cho cửa hàng thứ năm.
Nhạc Ninh xong báo cáo của Dương Chí Kiệt, trực tiếp đưa lựa chọn thành phố nào để mở cửa hàng, cô hỏi: “Chí Kiệt, sắp nghỉ hè ?”
“Vâng! Em với các thành viên trong nhóm , khi bắt đầu nghỉ hè, họ thể làm việc thời gian tại Bảo Hoa Lâu.” Dương Chí Kiệt .
Nhạc Ninh chỉ báo cáo nghiên cứu : “Nghỉ hè, em liên hệ với giáo sư Dương, lấy đề tài là lựa chọn địa điểm cho dự án cửa hàng thức ăn nhanh, dẫn đội đến Nhật Bản gặp Lương Trạch, khảo sát thực địa các thành phố trong báo cáo để chọn địa điểm.”
“Đi Nhật Bản, là em và Trần Chinh ?” Dương Chí Kiệt chút chắc chắn.
“Đi hết chứ!” Nhạc Ninh .
Dương Chí Kiệt nhắc nhở cô: “ nhóm chúng em bảy , đều hết ? Cộng thêm giáo sư Ngô và trợ lý, chi phí quá cao ?”
Dương Chí Kiệt và dì Lan, hai con nương tựa , từ nhỏ sống khổ, các loại chi phí trong báo cáo nghiên cứu, đều tính toán tỉ mỉ, cân nhắc hết đến khác.
“Các em bận rộn gần một năm , khảo sát ngoài việc chọn địa điểm, cũng là để thư giãn một chút, du lịch suy nghĩ, sắp xếp hành trình hai tuần.” Nhạc Ninh ngoài cửa sổ, “Bảo cô Trương bên hành chính làm một bản dự toán.”
Dương Chí Kiệt giật : “Cái …”
“Báo với một tiếng, để họ tiện sắp xếp kế hoạch du lịch gia đình trong kỳ nghỉ hè, tránh trùng lịch, đồng thời cần tuyên truyền về hoạt động kỳ nghỉ hè trong trường, tháng 9 sinh viên mới nhập học, chúng còn tuyển thực tập sinh.”
Dương Chí Kiệt bừng tỉnh: “Em hiểu , đây cũng là một hình thức marketing.”
Nhạc Ninh vui mừng, Dương Chí Kiệt quả là thông minh, chỉ cần nhắc một chút là hiểu .
Từ văn phòng của Tô Phỉ ngoài, Nhạc Ninh dặn dò thư ký Lý: “Nếu nhận điện thoại của Lý Cuối Thu hoặc Chu Quốc Hoa, lập tức cho .”