Ẩm Thực Thập Niên 80: Tôi Kế Thừa Một Tửu Lầu Ở Hương Giang - Chương 582

Cập nhật lúc: 2026-05-08 13:47:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cùng là bỏ tiền , đôi khi chỉ khác ở cái danh nghĩa, sai một ly là sự tình thể thất bại. Nhạc Ninh : “Sáng mai cháu sẽ tìm lãnh đạo thương lượng, tin tức sẽ thông báo ngay cho chú và Lục đầu bếp.”

“Vất vả cho cháu ! Đã khuya, quấy rầy cháu nghỉ ngơi nữa.” Đổng đầu bếp dậy, Nhạc Ninh vội vàng lên tiễn ông cửa.

Nhạc Ninh trở trong phòng, cầm lấy phích nước nóng ở góc tường, định lên lầu.

Lúc , A Trân cầm hai bộ quần áo gấp gọn gàng tới, : “Ninh Ninh, hai bộ quần áo may xong .”

Nguyên lai, Nhạc Ninh vì giúp công ty xuất nhập khẩu tơ lụa đàm phán thành công vài thỏa thuận hợp tác và ký mấy đơn hàng, các đồng chí ở đó để bày tỏ lòng cảm ơn, món quà gì quý giá, bèn tặng cô mấy xấp vải. Điều khiến Nhạc Ninh vui sướng thôi, xấp vải nào cô cũng yêu thích buông tay. Cô giao vải cho vợ chồng Hà Vận Bang, nhờ họ lúc nào rảnh rỗi thì cắt may giúp .

“Nhanh như xong ? Mọi còn nhiều việc thế cơ mà, cháu cũng vội, cháu còn tưởng qua một thời gian nữa mới lấy cơ.” Nhạc Ninh kinh ngạc .

“May sườn xám chủ yếu tốn thời gian ở khâu viền mép và làm nút bọc, mấy bộ của em đơn giản hơn chút nên chị may . Còn một chiếc áo khoác và một chiếc áo choàng, chắc tốn thêm chút thời gian nữa. Em mặc thử xem vặn , cần sửa chỗ nào .” A Trân .

Nhạc Ninh đặt phích nước xuống, chờ nổi mà nhận lấy quần áo. Đây là một chiếc áo sơ mi lụa tơ tằm dệt nổi, cổ trụ, tay lửng. Trong tiệm ăn treo một tấm rèm vải để khách thử đồ. Cô rèm quần áo, bước đến gương, cẩn thận đ.á.n.h giá bộ trang phục .

Tay nghề của vợ chồng Hà Vận Bang quả thực tinh vi, chỉ cần Nhạc Ninh vẽ kiểu dáng, họ luôn thể may một cách mỹ. Hiệu ứng khi mặc lên quả thực thể chê . Chiếc áo sơ mi màu vàng champagne thanh lịch, kết hợp với chiếc quần dài màu trắng xếp ly mà cô đang mặc, khiến cả toát lên vẻ ưu nhã, giỏi giang.

“Quá ! Ngày mai cháu sẽ mặc bộ .” Nhạc Ninh hài lòng .

Thử quần áo xong, Nhạc Ninh ôm đồ, xách phích nước lên lầu, phòng vệ sinh tắm rửa. Tắm xong trở xuống lầu, cô mang phích nước đến phòng bếp, chỉ thấy A Trân đang rót đầy hai phích nước, chuẩn châm thêm nước nóng nồi.

Nhạc Ninh từ phòng bếp bước , vặn gặp Phạm Tú Cầm và tan làm trở về.

Phạm Tú Cầm thấy Nhạc Ninh liền hưng phấn chạy tới: “Ninh Ninh, em chị nha! Hôm nay sư phụ em tiền đồ lắm, chú dẫn sư nương đến tiệm chúng , còn...”

Hà Vận Bang thấy, vội vàng vươn tay bịt miệng đồ . Phạm Tú Cầm vùng vẫy thoát khỏi tay sư phụ, la oai oái: “Sư nương, cứu mạng a!”

Hôm nay là ngày đầu tiên A Trân lĩnh chứng nhận kết hôn, da mặt còn mỏng, Phạm Tú Cầm trêu ghẹo như , mặt liền đỏ bừng. Tuy trong lòng hiểu rõ Hà Vận Bang chắc chắn chừng mực, nhưng cô vẫn theo bản năng oán trách: “Anh làm gì thế hả?”

Hà Vận Bang thấy thế, vội buông tiểu đồ , : “Con ở mặt bậy bạ gì cũng , nhưng đừng mặt sư nương con mà quy củ như thế.”

“Em nào bậy nha! Không tin chú hỏi Ninh Ninh xem?” Phạm Tú Cầm về phía Nhạc Ninh.

Hà Vận Bang chút e dè. Tiểu đồ nhà thì thể tùy ý răn đe, nhưng Nhạc Ninh là bà chủ, chẳng thể làm gì cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/am-thuc-thap-nien-80-toi-ke-thua-mot-tuu-lau-o-huong-giang/chuong-582.html.]

Vì thế, thúc giục Phạm Tú Cầm: “Bận rộn cả ngày, con thấy mệt ? Mau lên lầu nghỉ ngơi .”

Nhạc Ninh với Phạm Tú Cầm: “Tú Cầm tỷ, đúng là chị nhiều thật. Sư phụ chị hôm nay lĩnh chứng , chừng đêm nay còn động phòng hoa chúc nữa kìa. Đi thôi, chúng lên lầu.”

đúng , sư phụ động phòng hoa chúc kìa.” Phạm Tú Cầm , tiện tay nhận lấy phích nước từ tay Nhạc Ninh.

Lời làm A Trân hổ đến mức mặt đỏ bừng bừng, xoay chạy tót phòng bếp. Hà Vận Bang sải bước theo, : “A Trân, em phòng bếp làm gì? Chúng cũng lên lầu thôi.”

A Trân nhỏ giọng đáp: “Em đợi Tú Cầm và Trương đại bếp dùng xong phích nước, rót nước nóng mang lên.”

Hà Vận Bang thuận tay xách tới một cái thùng gỗ, : “Nước nóng múc thùng, xách lên chẳng xong , hà tất cứ rót phích.”

Hắn từ trong nồi múc chút nước nóng đổ thùng, : “Đi thôi, lên lầu nào.”

A Trân do dự một chút, : “Hay là lên tắm , em đợi một lát.”

Hà Vận Bang , kéo tay cô: “Cùng .”

Cùng ? A Trân sợ tới mức mặt mũi trắng bệch. Hà Vận Bang vội vàng giải thích: “Cùng lên lầu, tách tắm.”

Đi căn phòng lầu, A Trân cánh cửa, chút co quắp bất an : “Anh tắm !”

“Được thôi!” Hà Vận Bang xách thùng nước ngoài ban công.

Mấy ngày nay trong nhà đồng nghiệp đến ở, ba cái phòng vệ sinh lầu đủ dùng. Phòng của A Trân một cái ban công, ban công bồn nước và vòi nước máy. Chỉ cần kéo tấm rèm nhựa dày thể tắm rửa.

A Trân ở trong phòng, tiếng nước chảy rào rào bên ngoài, chiếc giường của , mặt đỏ bừng bừng.

“A Trân.”

A Trân tiếng gọi, bước cửa, thấy ló đầu từ tấm rèm nhựa: “Giúp lấy bộ quần áo, quên mất .”

“Quần áo của ?” A Trân hỏi.

“Ở trong phòng .”

Chỉ thấy một cái đầu từ cửa sổ phòng bên cạnh thò , Phạm Tú Cầm sang chỗ họ: “Sư phụ, chú cố ý đúng ? Tắm rửa mà lấy quần áo?”

Loading...