Ẩm Thực Thập Niên 80: Tôi Kế Thừa Một Tửu Lầu Ở Hương Giang - Chương 503

Cập nhật lúc: 2026-05-08 13:44:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Cha… ý cha… ý cha là con giao Tiểu Hào cho Ngũ tỷ ?” Ngọc Liên run rẩy hỏi, nước mắt chực trào nơi khóe mi.

Đừng là Ngọc Liên, ngay cả Tứ thái thái cũng kìm , nước mắt lã chã tuôn rơi: “Lão gia, ông tưởng đứa trẻ là món đồ vật, cho ai thì cho ? Hơn nữa, Tiểu Hào là cháu đích tôn của nhà chúng , ông thể để thằng bé theo chịu lấy chồng đó chứ?”

“Tiểu Hào là con trai con, là sinh mệnh của con, con sẽ giao thằng bé cho bất kỳ ai !” Ngọc Liên lóc t.h.ả.m thiết.

“Không là đem cho! Tiểu Hào đương nhiên vẫn là con trai của hai đứa, ý cha là, để thằng bé sống cùng Ngũ tỷ, bồi đắp tình cảm với nó, như nó mới dốc lòng dạy dỗ thằng bé. Cha già , đợi đến lúc Tiểu Hào khôn lớn để tự tay truyền nghề nữa.” Trần Đức Tường rút ruột rút gan giải thích.

Thế nhưng, Trần Cẩm Long hôm nay vốn ôm một bụng tức giận. Vừa nãy Ngũ tỷ còn dám mặt cha và ngoài ám chỉ nhớ sinh nhật cha, còn ở trong bếp chê bai tài nấu nướng của . Cậu chịu đựng quá đủ , cái bà chị Trần Cẩm Oánh suốt ngày đè đầu cưỡi cổ đến bao giờ mới chịu cút ?

Về đến nhà, thấy các con, tâm trạng mới khá lên đôi chút. Giờ cha , cơn giận lập tức bùng nổ.

“Sao cơ? Bây giờ bắt con làm Hoàng đế Quang Tự, để chị buông rèm nhiếp chính cũng đủ ?” Trần Cẩm Long gầm lên.

Tiếng rống giận dữ của Trần Cẩm Long khiến hai đứa trẻ sợ hãi thét, đồng thời cũng kinh động đến Tam thái thái đang ở trong phòng. Bà bước ban công tầng hai xuống.

Bên ngoài vang lên tiếng động cơ xe máy. Ngày thường Trần Cẩm Oánh sống ở nhà chính, nhưng mấy ngày nay cô vẫn qua tuần thất thứ bảy, cần làm một nghi thức cúng bái. Cô cũng dành thêm thời gian ở bên , bởi một khi rời khỏi Đài Loan, chẳng bao giờ mới dịp , vì thế cô tạm dọn về ở trong phòng của .

Biết rõ Trần Cẩm Oánh về, giọng Trần Cẩm Long càng lớn hơn: “Ở trong bếp, con chẳng tiếng gì cả, chuyện gì cũng lời chị . Chị còn dám con nhớ sinh nhật cha. Chị còn cố tình mắng mỏ con nấu ăn tệ hại mặt đám học việc.”

Giữa tiếng của bọn trẻ, Trần Cẩm Long một cách thê lương: “Sao hả? Bây giờ ngay cả làm bù cũng cho con làm nữa, định cướp luôn con trai con ? Sau chị nuôi Tiểu Hào, lấy danh nghĩa bồi dưỡng thừa kế nhà họ Trần, gạt con để thâu tóm nhà hàng, đúng ?”

Trần Cẩm Oánh ngoài cửa rõ mồn một. Đợi Trần Cẩm Long xong, cô mới bước phòng. Em dâu Ngọc Liên lao tới, lóc t.h.ả.m thiết, níu chặt lấy cô: “Ngũ tỷ, em xin chị, đừng cướp Tiểu Hào , ?”

Trần Cẩm Long gầm lên: “Đừng cầu xin chị !”

Trần Cẩm Oánh cha và Thái thúc ăn một bữa cơm, nảy cái ý tưởng kỳ quái gì. Cô cha: “Có chuyện gì ? Con thì liên quan gì đến Tiểu Hào?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/am-thuc-thap-nien-80-toi-ke-thua-mot-tuu-lau-o-huong-giang/chuong-503.html.]

Trần Đức Tường vốn dĩ nghĩ kế hoạch hảo, cho rằng đây là cách cho cả con gái lẫn con trai, ngờ mở miệng vấp sự phản đối kịch liệt từ tất cả .

“Cha nghĩ con từng con định kết hôn, bà lo lắng con già yếu nơi nương tựa, hy vọng con thể nhận nuôi một đứa trẻ. Cha thấy con cũng chẳng cần nhận nuôi con ngoài làm gì. Cứ để Tiểu Hào ở bên cạnh con nhiều hơn, bồi đắp tình cảm, con già yếu nó cũng sẽ chăm sóc con. Hai đứa, một đứa là con trai, một đứa là con gái, cha đều thương cả.” Trần Đức Tường .

Nghe đến đây, Tứ thái thái kích động la lên: “Ông còn là giao Tiểu Hào cho nó!”

“Con suốt ngày cắm mặt trong bếp, lấy thời gian mà chăm sóc trẻ con?” Trần Cẩm Oánh bước đến bên cạnh Tiểu Hào, “Hơn nữa, Tiểu Hào nhà chúng thông minh như , bồi dưỡng đàng hoàng, học hành t.ử tế, đại học, du học, nhất thiết chui rúc trong bếp làm đầu bếp.”

lướt qua : “Mọi thấy ?”

Ngọc Liên vội vàng ôm chặt lấy con trai: “ ! ! Ngũ tỷ đúng.”

Trần Cẩm Oánh bước đến mặt Trần Cẩm Long: “Cẩm Long, thể trưởng thành hơn một chút ? Tôi nhắc nhớ sinh nhật cha, là vì cha già . Tôi mắng , chê nấu ăn tệ, cũng là vì cha già, hy vọng cha thể thấy tay nghề của tiến bộ, thể gánh vác Đức Tường. Cậu tự suy nghĩ kỹ xem, hôm nay nên tỏ thái độ, nổi giận với bỏ về sớm như ?”

Trần Đức Tường lúc mới con trai dám nổi nóng với Cẩm Oánh ngay trong nhà hàng bỏ về .

Trần Cẩm Oánh lướt qua những khác, sang Trần Đức Tường: “Cha, con mệt , con nghỉ đây.”

Trần Đức Tường hận con trai tay nghề kém cỏi, đầu óc linh hoạt. Rõ ràng việc ông làm đều là vì lo nghĩ cho nó, cuối cùng nó xuyên tạc thành biến nó thành bù . Điều khiến Trần Đức Tường tức nghẹn họng, suýt chút nữa thở nổi.

làm ? Ông chỉ duy nhất một đứa con trai , hơn nữa nó sinh cho ông ba đứa cháu đích tôn.

Con gái cáu gắt, nhưng con trai thì ngày nào cũng giữ cái bản mặt lạnh tanh. Nếu nó thể tiếp quản Khách sạn lớn Đức Tường, ông nhắm mắt xuôi tay ngay bây giờ cũng cam lòng.

Hiện tại, mỗi bước gian bếp , ông đều cảm thấy chột . Nhìn thái độ thờ ơ của con trai đối với con gái, ông chỉ sợ ngày con gái nhẫn nhịn nổi nữa, phủi tay bỏ .

Ông chậm chạp bước đến cửa gian bếp, thấy đám đầu bếp bên trong đang bàn tán xôn xao.

“A Chí Cảng Thành thật , làm ở Ninh Yến ?”

Loading...