Lục Xuân Mai suýt nữa thì nhận con gái , trong lòng thầm cảm thán ngờ con bé thể xinh đến thế.
Nhìn sang con trai, mặc dù từ xuống đều khoác bộ đồng phục màu kaki, ăn mặc thời thượng như em gái, nhưng dáng vẻ cũng khác xa thời còn ở quê.
“Mẹ, gì thế?” Tú Tú hỏi.
“Con gái xinh quá.” Lục Xuân Mai mãi mới rặn một câu.
Kiều Quân Hiền từ trong văn phòng bước , Nhạc Ninh nhanh nhẹn tiến đến đón. Anh vươn tay, Nhạc Ninh mỉm khoác lấy cánh tay . Anh , mặt khác lúc nào cũng giữ bộ dạng như .
Hai lặng lẽ sang một bên, chờ ríu rít trò chuyện xong.
A Căn về phía văn phòng xưởng thức ăn gia súc, Tú Tú liền : “Ông chủ Đàm của xưởng thức ăn gia súc tới, thím đang bận họp ạ.”
“Ồ!” A Căn lo lắng hỏi, “Mấy ngày nay thím cháu vẫn khỏe chứ?”
“Hai ngày nay thím nôn nghén nữa, ăn uống ngon miệng, sáng nay còn ăn hết một bát mì thái thịt to bự.” Tú Tú trả lời.
Lục Xuân Mai liền : “A Căn, Nguyệt Cần chắc chắn sẽ sinh cho một thằng cu bụ bẫm cho xem.”
A Căn nở nụ hiền hậu, mộc mạc: “Sinh một cô con gái bụ bẫm cũng mà chị.”
Lúc , A Căn mới để ý thấy Nhạc Ninh đang khoác tay Kiều Quân Hiền. Ông chủ của bọn họ, tuổi đời còn trẻ nhưng vô cùng trầm và quyết đoán. Thế nhưng, chỉ duy nhất khi ở cạnh Ninh Ninh, giống hệt một gã trai mới lớn, hận thể cho cả thế giới hai đang hẹn hò.
“Anh Trung Nghĩa, chị Xuân Mai, qua đây , gặp mặt đối tượng của Ninh Ninh, ông chủ Kiều.” A Căn lên tiếng gọi.
“Chào chú, chào thím, chúng từng gặp ở làng Tiểu Dương Câu ạ.” Kiều Quân Hiền tiến đến bắt tay từng , Nhạc Ninh xưng hô thế nào, liền ngoan ngoãn gọi theo thế .
“Lúc đó, còn hẹn hò với Ninh Ninh, thím cũng kỹ .” Lục Xuân Mai ngẩng đầu, cẩn thận quan sát Kiều Quân Hiền từ đầu đến chân.
A Bưu cảm thấy lúc mới thực sự giống cái tên “A Bưu” (ngốc nghếch, lỗ mãng), thể chằm chằm ông chủ như thế chứ? Cậu vội vàng kéo tay bà: “Mẹ, nhà , cất đồ đạc .”
“ , chú thím đường xa vất vả, cứ ký túc xá nghỉ ngơi ạ.” Kiều Quân Hiền ân cần .
Nhạc Ninh sang hỏi Tú Tú: “Tú Tú, cơm nước xong ? Có cần chị phụ một tay ?”
Tú Tú chỉ tay về phía mấy công nhân đang ngó nghiêng từ trong phân xưởng , đáp: “Chú Trương và đang mong chị đến lắm đấy!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/am-thuc-thap-nien-80-toi-ke-thua-mot-tuu-lau-o-huong-giang/chuong-441.html.]
Chú Trương, thợ phụ việc vặt trong xưởng, bước đon đả: “Bà chủ, để nhóm lửa cho cô nhé.”
Nhạc Ninh với Tú Tú: “Chị nấu cơm đây, em đưa nghỉ .”
Tú Tú và A Bưu dẫn cha ký túc xá. Vừa bước qua cửa, A Bưu nhịn mà cằn nhằn : “Mẹ, ban nãy chằm chằm Kiều như thế? Người là ông chủ xưởng, là hai của gia tộc giàu ở Cảng Thành, làm thật sự thiếu lịch sự đấy.”
“Thế thì nào? Cậu chẳng là đối tượng của Ninh Ninh ư! Mẹ kỹ một chút thì gì là ?” Lục Xuân Mai tỏ vẻ chẳng hề bận tâm.
“Mẹ, ông chủ vẫn là ông chủ, tiền lương của đều do phát. Sau ngàn vạn chú ý, chúng thể vì mối quan hệ với Ninh Ninh mà tự cho là đặc biệt. Ninh Ninh nhờ đối tượng của chị chiếu cố chúng , chúng càng làm việc cho đàng hoàng để giữ thể diện cho chị . Những lời đều là thím Nguyệt Cần dạy chúng con đấy.” Tú Tú kéo tay Lục Xuân Mai.
“Cũng đúng, thím Nguyệt Cần của con học thức, thím chắc chắn sai.” Lục Xuân Mai ngẫm nghĩ một lát tiếp, “Chỉ là thím học quá, da mặt mỏng, nhà họ Trương ức h.i.ế.p đến nông nỗi , may mà giờ gả cho chú A Căn của con.”
Tú Tú cũng hết cách với .
Hai em xúm giúp cha và em trai sắp xếp hành lý. lúc , Nhạc Ninh ngang qua cửa phòng, gọi với : “Ăn cơm ơi.”
“Ra ngay đây.”
Cả nhà vội vàng bước . Lục Xuân Mai thấy Cát Nguyệt Cần đang chuyện với vài về phía . Bà mừng rỡ gọi to: “Nguyệt Cần.”
Cát Nguyệt Cần rảo bước tiến gần, A Căn cũng vội vàng chạy tới định đỡ lấy cô. Cát Nguyệt Cần nhẹ nhàng gạt tay chồng , khẽ mắng: “Anh đừng lúc nào cũng cuống quýt lên như thế!”
Cô đến mặt Lục Xuân Mai, mỉm : “Chị dâu, cuối cùng chị cũng đến .”
Lục Xuân Mai gặp Nhạc Ninh, thấy hai đứa con , cảm thấy ai nấy đều đổi quá nhiều, giờ phút Cát Nguyệt Cần càng ngỡ ngàng hơn. Cát Nguyệt Cần vốn mang khí chất tri thức, nay đeo thêm cặp kính gọng vàng, khoác chiếc áo vest len mỏng phối cùng chân váy bút chì, cả toát lên vẻ thanh lịch, nhã nhặn đến cực điểm.
Nhạc Ninh giục: “Ăn cơm thôi, ăn cơm thôi. Mọi đang đợi kìa.”
Sau khi nhóm Lục Xuân Mai đến, xưởng đồ điện hơn ba mươi nhân khẩu. Nhà ăn kê ba chiếc bàn vuông lớn, trông vẻ chật chội. Cũng may khu xưởng mới xây xong và đang trong quá trình thiện, chỗ sẽ cải tạo thành ký túc xá cho công nhân viên.
Trên bàn ăn bày sẵn bốn món mặn một món canh, gồm : gà xào sa tế, cá biển kho tàu, thịt xào ớt, rau xanh xào, và canh củ cải thịt viên.
“Chú, thím, đồ ăn ở nhà ăn của xưởng đơn giản, mong hai đừng chê nhé.”
Tối qua, Nhạc Ninh mở tiệc thiết đãi tại nhà hàng, khiến mở mang tầm mắt. hôm nay là bữa cơm tại xưởng, một em cùng tò mò hỏi A Căn: “Anh A Căn, ở đây ngày nào cũng ăn thế ạ?”
“ !”
“Ngày nào cũng ăn ngon thế , dù trả lương cũng tình nguyện làm a!”