70 cửa thôn sói con hắn mỗi ngày đối ta vẫy đuôi - Chương 544: Cô Tưởng Tập Đoàn Vân Khuynh Là Nhà Cô Chắc?

Cập nhật lúc: 2026-01-24 00:14:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thoáng đó, cô bé Ngô Thiến Thiến rốt cuộc nhịn ha ha: “Không , em thật sự nhịn nổi nữa, quả thực quá buồn . Hải biểu tỷ, cái vẻ thông minh tự cho là đúng của chị ? Bị dọa mất ?

Nếu chị làm việc ở Tập đoàn Vân Khuynh, chị hai vị ông chủ lớn nhất của Vân Khuynh mang họ gì ? Ngay cả đứa trẻ con mới chín tuổi như em đều , chị cũng đừng là chị làm nhân viên mà ông chủ họ gì nha.”

“Cái đương nhiên .” Hải La Na đen mặt cô bé một cái, nội tâm lửa giận càng thiêu càng vượng. Con nhóc vắt mũi sạch cư nhiên một một cho cô nan kham, làm cô mặt xuống đài .

“Chị thật ?”

Ngô Thiến Thiến nghiêm trọng tỏ vẻ hoài nghi. Nếu Hải La Na thật sự ông chủ Tập đoàn Vân Khuynh là ai, như thế nào phận của chị dâu nhỏ Hoắc Luyến Khuynh ?

Ngay cả một đứa trẻ như cô bé đều phận chị dâu, ngược Hải La Na làm nhân viên thế nhưng phận ông chủ ?

Nga rống! Cái vui đây!

Hải La Na áp xuống đáy lòng một tia bất an thể hiểu , Ngô Thiến Thiến : “Tại ? Cô là ai thì quan hệ gì với ?”

“Phụt...”

Lần , chỉ Ngô Thiến Thiến , ở đây sở hữu những chuyện đều khống chế tiếng.

Ngô Thiến Thiến đau cả bụng, cô bé xoa xoa cái bụng đang đau mới lên tiếng: “Chị ngốc a? Em thấy cái bằng nghiệp đại học của chị là bỏ tiền mua ? Còn là sinh viên tài cao ưu tú , căn bản là giống chút nào.

Nếu chị dâu nhỏ nhà em thể hai chị sa thải, chứng minh chị nha, chính là bà chủ của Tập đoàn Vân Khuynh đó. Chị xem, chị quyền lực sa thải chị ? Càng buồn chính là, chị là nhân viên, làm trò mặt bà chủ 'đào góc tường' nhà , cảm thấy buồn ?”

“Sao... Sao thể?”

Nghe Ngô Thiến Thiến như , Hải La Na tức khắc ngạc nhiên ngước mắt về phía Hoắc Luyến Khuynh. Cô đối diện với đôi con ngươi đang mỉm điềm mỹ của thiếu nữ, trong mắt lộ vẻ dám tin tưởng : “Cô, cô là bà chủ Tập đoàn Vân Khuynh?”

“Ân hừ, chúc mừng cô đầu óc cuối cùng cũng tỉnh táo .”

Hoắc Luyến Khuynh nghiêng nghiêng đầu, hồn nhiên vô hại như : “Cho nên, còn phiền toái cô gỡ xuống đồ vật thuộc về Tập đoàn Vân Khuynh. Bởi vì, đeo nó, cô xứng!”

Cô bé rõ ràng đang , tiếng cũng dễ êm tai, dịu dàng nhu hòa, so với thanh tuyền còn động lòng hơn.

lời mang cho một loại cảm giác áp bách cực mạnh, càng làm cho Hải La Na nan kham khủng hoảng đến cực điểm.

Hải La Na siết chặt đôi tay, chịu thua : “Vì cái gì? Cô là đang nghi ngờ năng lực làm việc của ? Nếu là bởi vì chuyện , chỉ là một cái hiểu lầm, thể hướng cô xin , nhưng cô thể phủ định năng lực của , cũng phạm sai lầm, cô thể sa thải .”

căn bản dám tưởng tượng, khi còn công việc ở Tập đoàn Vân Khuynh, cô sẽ gặp bao nhiêu xem thường cùng nhạo, sẽ chịu bao nhiêu xa lánh.

“Tôi là bà chủ! Tôi sa thải ai liền sa thải đó, cần bất luận lý do gì.”

Hoắc Luyến Khuynh ở bên cạnh Tiêu Nhất Tước, trả lời cực kỳ tùy hứng: “Cái lý do đủ làm cô cuốn gói ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/70-cua-thon-soi-con-han-moi-ngay-doi-ta-vay-duoi/chuong-544-co-tuong-tap-doan-van-khuynh-la-nha-co-chac.html.]

“Cô...”

Hải La Na c.ắ.n chặt răng thẳng cô bé. Nguyên tưởng rằng chỉ là một con nhóc miệng còn hôi sữa, phận bối cảnh cường đại, bằng cấp cao, càng ưu tú bằng cô . Chính là hiện tại, thiếu nữ xem thường tàn nhẫn và chuẩn xác mà giáng cho cô mấy cái tát mặt.

Nguyên lai từ đầu tới đuôi, cô mới là trò lớn nhất, mà Hoắc Luyến Khuynh tắc lặng yên một tiếng động, hung hăng đ.á.n.h mặt cô .

Hoắc Luyến Khuynh một cái, : “Tiêu Thất, lôi . Nhớ rõ khi tiễn khách, đem đồ vật thuộc về Tập đoàn Vân Khuynh gỡ xuống. Mặc dù là đồ bỏ , cũng tới phiên xứng đáng đeo nó!”

Tiêu Thất cung kính gật đầu: “Vâng, Hoắc tiểu thư.”

Dứt lời, liếc xéo Hải La Na một cái, mặt nửa phần thái độ sĩ nên : “Đồ vật là tự cô lấy là để giúp cô đây?”

Tiêu Ngũ lên , duỗi tay nắm chặt liền đem Hải La Na xách lên. Tiêu Ngũ về phía Tiêu Thất: “Cậu cùng cô nhảm cái gì? Trực tiếp gỡ xuống, đó ném xuống hồ nước cho cô rửa miệng hơn ?”

Tiêu Thất: “...”

Được , vẫn là Lão Ngũ trâu bò.

Hai áp giải Hải La Na ngoài. Tiêu Ngũ lấy tay bịt miệng cô , tới bên hồ nước mới buông , tiếp theo tay ném một cái, thể Hải La Na tựa như diều đứt dây, văng thật xa, đó hướng tới hồ nước rơi xuống.

Bên trong cung điện.

“Lại đây nào con ngoan.”

Đã còn con ruồi bọ phiền phức ở đây, tâm tình Ngô Đại Huyên cũng chuyển biến ít. Bà về phía cô bé Ngô Thiến Thiến, tươi từ ái vẫy vẫy tay với cô bé.

Ngô Thiến Thiến , lập tức liền chạy qua, cô bé Ngô Đại Huyên, ngọt ngào gọi: “Cô Đại Huyên, con chào cô ạ!”

“Ôi đứa nhỏ ngoan, con thực dũng cảm.” Ngô Đại Huyên từ ái : “Vừa là con gọi chị dâu nhỏ mặt giúp đỡ?”

Ngô Thiến Thiến ngoan ngoãn gật đầu.

Quả nhiên, tâng bốc chị dâu nhỏ là chuẩn sai.

Nhìn xem thái độ cùng thần sắc của Công chúa Đại Huyên chuyển biến nhanh đến mức nào kìa.

Ngô Đại Huyên mặt mày hớn hở, xoa xoa đầu cô bé. Ngô Thiến Thiến ngoan ngoãn để bà xoa nắn. Bỗng nhiên, một đạo thanh âm dễ vang lên: “Khá lắm, cô bé là hiểu chuyện. Cơm nước xong, nhớ rõ tìm chị lấy khen thưởng.”

Ngô Thiến Thiến vựng vựng hồ hồ lẩm bẩm một câu: “A? Còn, còn khen thưởng ?”

Cô bé cảm giác chút quá chân thật ?

“Đương nhiên, ai làm cái miệng nhỏ của con ngọt như , chọc cho chị dâu nhỏ của con thực vui vẻ. Cho nên, một căn biệt thự ở khu B, con thể tùy ý chọn một căn.”

Loading...