Còn tất cả bạn bè thích, bọn họ sẽ đau lòng bao nhiêu.
Hơn nữa, cô bao giờ trách .
Đời sống thế gian, nhiều chuyện do con thể kiểm soát. Tai bay vạ gió ập đến, ai thể lường ? Phải rằng, bọn họ cũng chỉ là những bình thường bằng xương bằng thịt, chứ thần thánh phương nào.
Giờ phút , Hoắc Vân Trạch dù đang ôm chặt con gái yêu trong lòng, nhưng tận sâu trong nội tâm vẫn tràn ngập sự bất an và nỗi sợ hãi nồng đậm.
Cảm xúc kìm nén suốt mấy ngày qua, khoảnh khắc gặp Diệp Khuynh Nhan, vỡ đê, cách nào kiểm soát . Anh cảm thấy chỉ ôm chặt lấy Diệp Khuynh Nhan, mới thể cảm nhận trái tim đang đập, cảm nhận vẫn còn đang sống.
Cô gái của vẫn còn đây, cô hề rời bỏ .
...
Một giờ , cảm xúc của đàn ông cuối cùng cũng dần dần bình . Anh thu dọn tất cả tâm tình, lúc mới một nữa ngắm Diệp Khuynh Nhan thật kỹ.
Ngón tay Diệp Khuynh Nhan lướt nhẹ qua gò má , khóe môi cong lên nụ dịu dàng, cô ôm lấy mặt , đau lòng : “Gầy , cũng tiều tụy nhiều quá. Em ở bên cạnh, chắc chắn chịu ăn cơm đàng hoàng, cũng nghỉ ngơi đúng giờ, đúng ?”
Hoắc Vân Trạch nuốt nước bọt, ghé sát tai cô, thì thầm bằng chất giọng khàn khàn: “Không em, Hoắc ngoan nổi!”
Diệp Khuynh Nhan: “...”
Cô lập tức dở dở .
Đây là đầu tiên cô thấy Hoắc Vân Trạch làm nũng với , mà còn dùng cái giọng điệu tủi đến thế nữa chứ.
Diệp Khuynh Nhan an ủi hôn nhẹ lên mặt , nở nụ rạng rỡ như ánh mặt trời: “Sau em cũng sẽ mang theo cùng!”
“Được!” Hoắc Vân Trạch siết chặt vòng tay ôm cô, nụ trong đáy mắt dần dần lan tỏa. “Khuynh Khuynh, thằng nhóc thấy , đúng như em , trông cái mặt gợi đòn.”
Vợ chồng gặp , khi cảm xúc nhớ nhung giải tỏa, Hoắc Vân Trạch cũng bắt đầu tâm trạng để bàn luận về khác và việc khác.
“ vẫn cảm ơn . Nếu nhờ , thì em...”
Diệp Khuynh Nhan gật đầu, tán thành: “Ừm, đúng là cảm ơn cho đàng hoàng. Dù nữa, cũng là ân nhân cứu mạng của em!”
Cô ngẫm nghĩ một chút cảm thán: “Nói đến cũng là em may mắn. Vừa mới rơi xuống vách núi lâu phát hiện lúc đang du ngoạn biển. Lúc đó nếu chỉ cần muộn hơn vài phút, hoặc là rời khỏi vùng biển đó nơi khác, hoặc là về đảo , thì hậu quả thật khó lường.”
Nghe , ngón tay Hoắc Vân Trạch rõ ràng cứng đờ một chút. Ngay đó, càng ôm chặt Diệp Khuynh Nhan lòng, vùi mặt hõm cổ cô. Hồi lâu , mới khàn giọng : “Là của , là bảo vệ cho em...”
“Ngoan nào, để ôm thêm một lát nữa.” Cảm nhận Diệp Khuynh Nhan khẽ cựa quậy, giọng của đàn ông một nữa tràn từ đôi môi mỏng.
“Tôi , hai cũng thôi chứ? Hai ở trong phòng ôm cả tiếng rưỡi đồng hồ , còn thấy đủ ?”
lúc , thiếu niên Tiêu Nhất Tước với vẻ mặt cau , đang bế một cô bé bám riết trong lòng chịu xuống, gõ cửa phòng ngủ một cách “ đúng lúc”, đó nghênh ngang bước . Theo là Hoắc lão gia t.ử và những khác.
Mọi từ lúc bước cửa, ánh mắt dán chặt Diệp Khuynh Nhan.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/70-cua-thon-soi-con-han-moi-ngay-doi-ta-vay-duoi/chuong-501-hoac-tien-sinh-khong-ngoan-noi-dau.html.]
Hoắc Vân Trạch thì chẳng thèm để ý đến ai, đôi mắt vẫn còn vương tơ m.á.u đỏ hoe chỉ chứa đựng mỗi hình bóng Diệp Khuynh Nhan.
Ngược là Diệp Khuynh Nhan, cô chút cạn lời mà nhướng mày. Cô cảm thấy thiếu niên lúc chuyện thì còn đỡ, yên tĩnh như một vị hoàng t.ử tôn quý, nhưng hễ mở miệng là thật sự đáng ăn đòn.
Tuy nhiên, khi ánh mắt chạm đến đứa bé nhỏ xíu đang gọn trong lòng , trong mắt Diệp Khuynh Nhan lập tức dâng lên sự dịu dàng và tình mẫu t.ử vô bờ.
“Tích Tích!”
Không ngờ A Trạch nhà cô mang cả Tích Tích và mấy đứa nhóc Bao Quanh đến đây. Còn ông nội, ba , sư phụ, Trương Ngọc Phong, Tằng Doanh Doanh, Quý T.ử Hoa... cả một đám đông đủ.
Đội ngũ thật đúng là hùng hậu.
Diệp Khuynh Nhan về phía nhà và bạn bè của , mỉm gọi: “Ông nội, ba , Lục sư phụ, Ngũ sư phụ... Doanh Doanh, đều đến cả . Xin , mấy ngày nay để lo lắng.”
“Không là , là ! Con thể bình an trở về, còn quý giá hơn bất cứ thứ gì!”
Từ Chi Anh bước nhanh lên phía , bà nắm lấy bàn tay của con gái, quan sát kỹ lưỡng từ đầu đến chân. Thấy con gái ngoài sắc mặt còn trắng bệch thì trạng thái tinh thần cũng tương đối , tảng đá lớn trong lòng bà cuối cùng cũng buông xuống.
“Con bé , may mà con tai qua nạn khỏi, nếu ...” Bà thở dài một tiếng, xoa đầu Diệp Khuynh Nhan, lời là để an ủi chính là an ủi ai.
Mấy ngày nay, đều lo lắng đến mất ăn mất ngủ, chỉ sợ nhận tin tức nhất. Cũng may trời cao mắt, chuyện qua, con gái bà chỉ là dạo một vòng từ quỷ môn quan trở về, bình an vô sự.
Diệp Khuynh Nhan cọ cọ má lòng bàn tay : “Làm lo lắng ạ!”
“Con là con gái của chúng , lo lắng cho con là chuyện đương nhiên ? Con bé ngốc , suýt chút nữa dọa chúng c.h.ế.t khiếp. Sau dọa như nữa, ? Lũ già chúng tuổi tác đều lớn , tim gan chịu nổi hết đến khác kinh hãi .” Tống Thanh Bình cũng đến mặt con gái, ông cô nghiêm giọng .
Giọng điệu thì vẻ nghiêm khắc, nhưng thực chất bên trong chứa đựng sự quan tâm và nỗi sợ hãi nồng đậm.
Diệp Khuynh Nhan ngoan ngoãn gật đầu đáp lời: “Vâng, sẽ ạ.”
“Con bé .”
“Ông nội, ông lo lắng lắm ...”
“Con bình an vô sự, lòng chúng cũng yên .” Hoắc Hoằng Viễn đưa tay xoa đầu cô, gương mặt già nua cũng lộ nụ chân thật đầu tiên mấy ngày u ám.
“Nhan Nhan...”
Tằng Doanh Doanh phòng ngủ, cô chớp mắt chằm chằm cô bạn của , hít hít cái mũi cay cay mới lên tiếng. mới gọi một tiếng “Nhan Nhan”, nước mắt kìm mà trào .
Tằng Doanh Doanh lập tức nức nở, cô nhào qua ôm Diệp Khuynh Nhan một cái cho thỏa nỗi nhớ, nhưng thấy Hoắc Vân Trạch vẫn luôn ôm chặt vợ buông tay, nên cô đành thôi.
“Đệ , em chịu khổ . Đại nạn c.h.ế.t, tất hậu phúc!”
“Nhan Nhan, vết thương thế nào ? Còn đau ...”
...
Trong chốc lát, tất cả đều xúm , ai nấy đều đầy mắt quan tâm Diệp Khuynh Nhan, hỏi han tình hình sức khỏe của cô rối rít.