“Không thể nào!”
Hạ Chỉ Kỳ những lời , hai mắt trợn tròn xoe, thể tin nổi mà trừng mắt Tiểu Lưu, căn bản tin những lời như thể thốt từ miệng đàn ông tao nhã cao quý như Hoắc Vân Trạch.
Chắc chắn là Diệp Khuynh Nhan, đúng, tuyệt đối là cô .
“Ha, gì là thể, chút tâm tư nhỏ nhen của cô lừa cha cô, chứ lừa chúng , càng lừa Hoắc và Hoắc phu nhân thông minh tuyệt đỉnh .”
Tiểu Lưu khẩy : “Hoắc còn , cho dù cô cởi truồng giữa đường, ngài cũng sẽ thèm liếc cô một cái, bởi vì cô... ngay cả tư cách xách giày cho Hoắc phu nhân cũng !!”
“Phụt... Rầm...”
Tiểu Lưu còn xong, nào đó chịu nổi đả kích mà hộc m.á.u ngã xuống...
Trong phút chốc, khi Hạ Chỉ Kỳ nôn mấy ngụm m.á.u tươi, liền ngã thẳng xuống đất.
“Tiểu Kỳ!” Tôn Dĩnh Tú đồng t.ử đột nhiên co rút, vội vàng đưa tay đỡ lấy Hạ Chỉ Kỳ.
“Tiểu Kỳ? Tiểu Kỳ? Con đừng dọa !”
Tôn Dĩnh Tú ôm con gái, lòng nóng như lửa đốt, đặc biệt là khi thấy khuôn mặt Hạ Chỉ Kỳ trắng bệch như một cái xác còn sức sống, sắc mặt bà lập tức tái mét, cả ngừng run rẩy.
Tiểu Kỳ là mạng sống của bà , nếu con gái mệnh hệ gì, bà làm ?
Tuyệt!
là quá tuyệt!
Mới mấy câu hộc máu, chậc chậc chậc, nhất là c.h.ế.t thẳng cẳng luôn , đỡ nhảy dọa .
Nhóm em Tiểu Lưu một bên âm thầm vui mừng hoan hô, thấy Hạ Chỉ Kỳ hộc m.á.u ngất , mấy liếc một cái, đó, trong mắt đều khỏi lóe lên một tia hưng phấn.
Ánh mắt Tôn Dĩnh Tú xoẹt một cái b.ắ.n về phía nhóm Tiểu Lưu.
Bà căm hận quát mặt họ: “Cút! Các mau cút cho ! Đều tại các , là các chọc tức con gái đến hộc m.á.u ngất xỉu, nếu con gái mệnh hệ gì, sẽ tha cho các !”
Tiểu Lưu lập tức lườm bà một cái rõ dài: “Chậc, con gái bà mệnh hệ gì, liên quan gì đến mấy em chúng ? Rõ ràng là con gái bà mệnh , cứ suốt ngày ảo tưởng những thứ và những thuộc về , sức chịu đựng kém, cứ nhất quyết đòi gặp Diêm Vương sớm, lẽ nào đổ tại ông trời ?”
“ thế, rõ ràng là kẻ làm bậy, trách ai !”
“Chỉ thể , là cô tự chuốc lấy! Loại phụ nữ tự lượng sức như cô , nếu bây giờ c.h.ế.t , mấy em chúng chắc chắn sẽ ngoài mua một xe pháo hoa kéo đến, đốt cửa nhà các ba ngày ba đêm, để ăn mừng cho trò vì đời cuối cùng cũng bớt một kẻ xí!”
“Các ... các ...”
Tôn Dĩnh Tú tức đến run rẩy, chỉ cảm thấy mắt tối sầm, tất cả đều là do tức giận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/70-cua-thon-soi-con-han-moi-ngay-doi-ta-vay-duoi/chuong-443.html.]
Bà thật ngờ miệng lưỡi của những độc địa đến , những lời khó nhất, dường như chọc tức c.h.ế.t Tiểu Kỳ của bà thì sẽ chịu dừng .
“À đúng , Tôn nữ sĩ, Hoắc phu nhân bảo mang đến cho bà một lời khuyên, quản cho bà và con gái bà, tuyệt đối đừng bao giờ xuất hiện mặt bà và Hoắc nữa, cho dù các c.h.ế.t, cũng đừng để bà , nếu ...”
Nói đến đây, con ngươi của Tiểu Lưu bỗng dưng lạnh , giọng cũng trở nên sắc bén vô cùng: “Bà sẽ đích tiễn các xuống hoàng tuyền!!”
“Con tiện...”
“Hửm?”
Tiểu Lưu thẳng bà , giọng cực lạnh: “Bà dám mắng một câu thử xem? Đừng thấy mấy em chúng là đàn ông, nhưng nếu kẻ nào dám mắng Hoắc phu nhân, mấy em chúng cũng đ.á.n.h tha!”
“Còn cả con gái bà nữa, cho dù bây giờ nó còn thoi thóp một , cũng ngại tiễn nó thêm một đoạn đường!”
“Ngươi!”
Tôn Dĩnh Tú tức đến điên ! mặt mấy đàn ông to con , một phụ nữ như bà cuối cùng vẫn ở thế yếu, chỉ thể trừng mắt Tiểu Lưu, hận thể dùng ánh mắt g.i.ế.c c.h.ế.t .
“Bà nhất là nhớ cho kỹ! Bằng , bà và con gái bà, đến lúc đó sẽ xảy chuyện gì, thì... khó lắm đấy!” Giọng mang theo sự châm chọc và uy h.i.ế.p dứt, Tiểu Lưu liền gọi mấy em, nhanh chân rời khỏi tiểu viện nhà họ Hạ.
Hiệu quả mà Hoắc phu nhân và Hoắc mong đạt , như , mấy em họ cũng thể trở về báo cáo.
Chỉ ... Hạ Chỉ Kỳ c.h.ế.t thẳng cẳng luôn ...
Tôn Dĩnh Tú tức nghẹn ở ngực, hô hấp trở nên vô cùng khó khăn, và khi bà thấy Hạ Chỉ Kỳ đang thoi thóp trong lòng , trái tim đột nhiên thắt .
Bà lập tức hét lớn về phía Hạ Ngọc Sơn đang một đám bà già ông lão vây quanh: “Hạ Ngọc Sơn! Ông còn ngây đó làm gì? Mau lái xe đưa Tiểu Kỳ đến bệnh viện !”
Hạ Ngọc Sơn thấy giọng bà nhưng thèm đầu , một là ông đang một đám già vây quanh chịu buông tha, nhất quyết đòi ông xin mới chịu thôi, hai là ông căn bản để ý đến con tiện nhân Tôn Dĩnh Tú.
Nếu hai họ vạch mặt , và bí mật của ông cũng đám Diệp Khuynh Nhan phanh phui, thì ông cũng cần nhẫn nhịn nữa.
Tuy nhiên—
Tôn Dĩnh Tú rõ ràng ý đồ của ông , bèn căm hận gầm lên: “Hạ Ngọc Sơn, ông đừng quên, nếu Tiểu Kỳ mệnh hệ gì, thì con trai của ông cũng sống nổi !”
Một đòn trúng tim đen.
Câu rõ ràng đ.á.n.h trúng lòng Hạ Ngọc Sơn, quả thật, ông thể quan tâm đến sống c.h.ế.t của Hạ Chỉ Kỳ, nhưng thể mặc kệ con trai , dù , con trai chính là gốc rễ của nhà họ Hạ, liên quan đến việc nối dõi tông đường của gia tộc.
“Cút!”
Hạ Ngọc Sơn mặt mày âm trầm ngoài đám đông, hung hăng buông lời tàn nhẫn: “Các nếu còn tránh , làm lỡ việc đưa con gái đến bệnh viện cứu chữa, nó mà thì còn dễ , nhưng một khi nó chuyện gì, thì tất cả các ở đây đừng hòng thoát!”
Lời còn dứt, những hàng xóm đang vây chặt lấy ông lập tức tản như ong vỡ tổ.
Sở dĩ họ cứ vây quanh đàn ông gây rối, là vì một thanh niên nhét cho họ một túi kẹo sữa cao cấp, bảo họ thỉnh thoảng đến gây sự với gia đình , cho đến khi họ dọn thì thôi.