Nghe , Diệp Khuynh Nhan bất giác nhíu mày, đôi mày nhíu thành nếp, một lúc lâu cô mới hiểu : “Cho nên sư thái tính cho con hai kiếp, là chỉ kiếp , lúc con mười chín tuổi gặp ám sát, và ám sát ?”
Vừa hai kiếp , cô đều thể tránh , vận may mất tác dụng, ngay cả nước linh tuyền cũng vô dụng.
“E là như !” Tống Thanh Bình thỏa mãn thở dài một .
Từ Chi Anh hai cha con, tiếp: “Ý của sư thái là, chỉ cần qua hai kiếp , bảo bối nhà chúng sẽ thể sống một đời vô lo! Cho dù gặp nguy hiểm, cũng thể bình an vượt qua!”
“Haizz! Sớm , con bái Tuệ Tâm sư thái làm sư phụ, theo bà tu hành xem bói, cho dù chỉ học một nửa đạo hạnh của bà cũng mà!” Nghe những lời , Diệp Khuynh Nhan khỏi thở dài một tiếng, trong lời lộ vẻ tiếc nuối.
“…”
Nghe lời , Hoắc Vân Trạch, hai vợ chồng Tống Thanh Bình, và ông cụ Hoắc đang ngơ ngác, đều lời cô làm cho kinh ngạc.
Khóe miệng Từ Chi Anh khẽ giật một cái, : “Cái đó, bảo bối , tu hành theo các sư thái, chỉ cần xem tuệ căn, mà còn xem duyên phận.” Cho nên, con học là thể học . Cái ý nghĩ thực tế , vẫn là nên nhanh chóng dập tắt .
“Khụ…”
Diệp Khuynh Nhan , tai lập tức đỏ bừng, cô đưa tay sờ sờ chóp mũi, nụ khuôn mặt nhỏ nhắn tươi rói: “Con chỉ miệng thôi, cho vui là , cần coi là thật.”
Sau đó, cô nhíu mày, ánh mắt chắc chắn dừng mặt Từ Chi Anh và Tống Thanh Bình, chằm chằm họ hỏi: “Vậy kiếp , hai sẽ rời nữa, đúng ?”
“Yên tâm , kiếp cả nhà chúng sẽ bao giờ chia lìa nữa!”
Nghe , Từ Chi Anh lập tức vỗ vỗ mu bàn tay cô, bảo cô yên tâm, ngoài chuyện sinh lão bệnh t.ử bình thường , cả nhà họ sẽ sống hạnh phúc vui vẻ bên .
Tống Thanh Bình liếc Hoắc Vân Trạch một cái, nghiêm mặt thẳng lên: “Đương nhiên sẽ nữa, con yếu đuối như , lỡ như thằng nhóc thối thấy con nhà đẻ bên cạnh mà bắt nạt con, thì làm ?”
Nói , lưng ông “xoạt” một tiếng thẳng tắp, dáng một ông bố vợ uy nghiêm, trông như thể… Muốn cùng Hoắc Vân Trạch làm một trận sống mái.
Hoắc Vân Trạch như thấu mánh khóe của ông, khóe miệng khẽ nhếch lên một cách khó phát hiện, đó bình tĩnh xoay , rót hai chén mang .
“Ba, mời uống !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/70-cua-thon-soi-con-han-moi-ngay-doi-ta-vay-duoi/chuong-382-chen-tra-kinh-cha-vo.html.]
Giọng điệu chân thành, thật tâm thật ý gọi Tống Thanh Bình, vẻ mặt cũng bất giác dịu vài phần.
Tống Thanh Bình , ánh mắt tức khắc sáng rực lên một cách kỳ lạ, mày mắt hớn hở đáp lời: “Ai ai! Thằng nhóc , uống, nhất định uống!” Đây là con rể kính, ông chắc chắn uống một cạn sạch.
Đồng t.ử Hoắc Vân Trạch thoáng chớp động, đợi ông uống xong, liền đưa ly còn đến tay Từ Chi Anh: “Mẹ, mời uống !”
Giọng rõ ràng ôn hòa hơn vài phần so với lúc gọi Tống Thanh Bình. Chỉ điều, Tống Thanh Bình lúc vẫn đang chìm đắm trong niềm vui sướng khi đồ gọi là “ba”, căn bản sự khác biệt trong giọng điệu của Hoắc Vân Trạch. Ba còn cũng vạch trần, mặc cho Tống Thanh Bình một ngây ngô.
Rõ ràng một khắc , còn đang ngừng chê bai Hoắc Vân Trạch chướng mắt, bây giờ Hoắc Vân Trạch đổi cách xưng hô từ sư phụ sang “ba”, lập tức phá công. Chút vui trong lòng vì con sói đuôi to cuỗm mất cây cải thìa nhà cũng tan biến sạch sẽ trong nháy mắt. Ông chỉ cong cả mắt mà còn vui vẻ vô cùng.
Từ Chi Anh vẻ mặt vui mừng và hân hoan nhận lấy chén , Hoắc Vân Trạch : “Con ngoan! Nhan bảo nhà , gả sai !” Dứt lời, bà bưng lên uống mấy ngụm.
Uống xong, Từ Chi Anh liền từ trong túi móc một bao lì xì lớn đặt lòng bàn tay Hoắc Vân Trạch. Đây là bà và lão Tống chuẩn sẵn, chính là vì sớm nghĩ đến chuyện , nên chuẩn hai bao lì xì để sẵn trong túi áo.
Tống Thanh Bình thấy vợ đưa bao lì xì cho Hoắc Vân Trạch, mới phản ứng rằng nhất thời quá phấn khích, thế mà quên mất tiền mừng đổi cách xưng hô cho con rể. Thế là ông đưa tay sờ soạng, nhanh nhẹn đưa bao lì xì dày cộm cho Hoắc Vân Trạch, ngớt : “Thằng nhóc thối, nhất định sống thật với Nhan bảo đấy nhé!”
Hoắc Vân Trạch , dung nhan vô song khỏi nở một nụ tuyệt mỹ: “Cảm ơn, con sẽ!”
“Hừ! Lượng sức mày cũng dám!” Một câu phá đám theo đó vang lên.
Mọi : “…”
Tự dưng thấy buồn ghê!
Một lúc lâu … Ông cụ Hoắc cuối cùng cũng hồn cơn chấn động, cũng dần dần sắp xếp nguyên do và quá trình của sự việc. Ánh mắt ông phức tạp mang theo vẻ kinh ngạc đậm đặc về phía Tống Thanh Bình, Từ Chi Anh và Diệp Khuynh Nhan.
Chỉ cảm thấy… Tất cả chuyện quả thực quá mức hoang đường!
Không chỉ thế của hai vợ chồng Tống Thanh Bình và Từ Chi Anh ly kỳ, mà ngay cả Diệp Khuynh Nhan, cô bé vốn sinh và lớn lên ở thôn họ Hoắc, cũng đột nhiên đổi linh hồn từ hai năm … Thẳng thắn mà , Hoắc Hoằng Viễn cảm thấy giống như ma ám, cả cứ lâng lâng, phảng phất như đang trôi nổi mây cách nào đáp xuống đất .
Ông cụ Hoắc lắc lắc đầu, đó ánh mắt hoang mang hỏi một câu: “Cho nên, ba các cháu, đều là… ký ức hai đời??”
Mà cháu dâu Diệp Khuynh Nhan càng quá đáng hơn, thế mà ngay cả linh hồn cũng còn là cũ nữa. Theo đó suy nghĩ, cũng thể hiểu , vì đứa cháu trai từ đến nay lạnh lùng như sói, bụng nhảy xuống sông cứu Diệp Khuynh Nhan rơi xuống nước. Chắc hẳn chính là lúc đó, linh hồn của nha đầu họ Diệp đổi ?
Từ đó về , thái độ của cháu trai Hoắc Vân Trạch đối với Diệp Khuynh Nhan bắt đầu trở nên bình thường. Hắn, bao giờ thích xen chuyện của khác, bắt đầu chủ động quản chuyện của nha đầu họ Diệp, chú ý nhất cử nhất động của cô, hơn nữa còn phái Quý T.ử Hoa và mấy âm thầm bảo vệ cô, còn gửi vật tư, mua cái mua cái .