Từng Doanh Doanh sớm kết quả, vì thế chờ yên , cô lập tức gấp chờ nổi hỏi: “Thế nào? Kết quả ? Cái bà Tôn Dĩnh Chi cùng chồng bà và em trai, sẽ phán mấy năm a?”
Nghe , Diệp Khuynh Nhan cùng Hoắc Vân Trạch cũng đem ánh mắt dừng ở , chờ đợi đáp án cuối cùng.
“Khụ...”
Trương Ngọc Phong thần sắc của mấy bọn họ, khóe miệng cấm giật giật, ho nhẹ một tiếng mới : “Trong bốn , chồng của Tôn Dĩnh Chi tình huống là nhẹ nhất, ông sẽ nông trường Đông Bắc cải tạo 5 năm. Còn về phần vợ chồng Tôn Dĩnh Chi và Tôn Trung Hoa thì là mười năm trở lên.”
“Sáng nay 10 giờ, vị lão đồng chí nhà họ Tôn tới, cùng còn một hộ nhà họ Tôn khác.” Nói tới đây, dừng một chút, liếc Diệp Khuynh Nhan một cái mới tiếp: “Anh hiện tại mới , nhà ông ngoại của cư nhiên chỉ là một chi nhánh của Tôn gia.
mà, căn cứ theo quan sát của , hai vị lão đồng chí ở chung vẻ ngày thường ít qua . Lần , phỏng chừng cũng là quan hệ đến tiền đồ của Tôn Trung Hoa nên vị Tôn lão đồng chí mới thể thỉnh nhị đường ca của ông mặt...”
mà đáng tiếc, sư phụ của trấn giữ ở phía , mặc dù là vị Tôn lão gia t.ử tự mặt cũng thể đổi kết cục của mấy nhà họ Tôn.
“Ồ? Vậy cuối cùng thì ông thành công ?”
Nghe lời , Diệp Khuynh Nhan khỏi nhướng mày, ý vị thâm trường hỏi.
Mặc kệ nhà họ Tôn là chi nhánh của ai, là dòng thứ của ai, tất cả đều liên quan gì đến cô. Cô chỉ quan tâm đến kết cục phán quyết của đám Tôn Dĩnh Chi.
Còn những chuyện khác trong phạm vi suy xét của cô.
“Có sư phụ ở đó, ông làm thể như nguyện chứ?” Trương Ngọc Phong tặc lưỡi một tiếng: “Hơn nữa, vị Tôn lão gia t.ử giống như quen ông nội , ông lợi dụng cái để bảo tạo chút thuận lợi, đáng tiếc... ông tìm lầm !”
Nghe , Hoắc Vân Trạch khỏi nâng mắt Trương Ngọc Phong, trầm giọng : “Mau chóng tống khứ !”
Nghe lời , khóe miệng Trương Ngọc Phong giật một chút, mới đáp : “Cậu thì cũng sẽ làm như . Hơn nữa, sư phụ ông sáng nay còn cố ý gọi điện thoại tới, giao đãi một khi chứng thực xong hành vi phạm tội, lập tức tống bọn họ nông trường ngay.”
“Nhớ mang theo nhiều một chút.”
Hoắc Vân Trạch nhiều nữa, nhưng mà ngay khi Trương Ngọc Phong tưởng rằng đề tài kết thúc, bỗng nhiên bồi thêm một câu như .
Trương Ngọc Phong: “......” Thần sắc lược hiện vẻ cạn lời.
Cái tên , là đang nghi ngờ thực lực nhân viên cục cảnh sát bọn họ, là lo lắng nhà họ Tôn năng lực thông thiên, sẽ cho chặn đường cướp xe tù cứu đây?
Ngay đó, Trương Ngọc Phong cấm hung hăng trừng mắt Hoắc Vân Trạch một cái, mới cầm lấy đũa bắt đầu ăn cơm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/70-cua-thon-soi-con-han-moi-ngay-doi-ta-vay-duoi/chuong-357.html.]
Thấy , Diệp Khuynh Nhan cùng Từng Doanh Doanh liếc , hai cần cũng hiểu ý , đối với hình thức "thương lắm c.ắ.n đau" của cặp sư tập mãi thành thói quen.
Trên bàn cơm, bọn họ ăn chuyện, bàn bạc một kế hoạch tiếp theo. Cơm trưa qua , nghỉ ngơi tại Thực Cổ Kim một lát mới ai về nhà nấy.
...
Đầu tháng 9, các trường đại học cũng khai giảng.
Ngày khai giảng hôm nay, Đại học Hoa Đô (Hoa Đại) náo nhiệt từng thấy. Sinh viên cũ cộng thêm tân sinh viên trúng tuyển kỳ thi đại học khiến sĩ tăng lên ít nhất gấp đôi.
Mà Đường Mẫn Tài, giám đốc tiệm ăn Thực Cổ Kim, hôm nay cũng trở thành bạn học cùng trường với Diệp Khuynh Nhan và Hoắc Vân Trạch.
Tháng 7 năm nay, Đường Mẫn Tài tham gia thi đại học. Có tài liệu ôn tập của Diệp Khuynh Nhan, cộng thêm sự nỗ lực khắc khổ của bản , cuối cùng thi đỗ Hoa Đại với thành tích ưu dị.
Bất quá, điều đáng mừng là cho dù thi đậu đại học, vẫn lựa chọn tiếp tục ở Thực Cổ Kim làm việc, học làm, chiếu cố cả việc học lẫn tiệm ăn.
Đường Mẫn Tài nguyện ý ở tiệm ăn chỉ giúp Diệp Khuynh Nhan bớt nhiều phiền toái, mà còn làm cô cần phí tâm tìm phụ trách mới.
“Oa! Nhan Nhan mau kìa, tân sinh viên Hoa Đại hình như tăng hơn khóa chúng ít !” Từng Doanh Doanh quanh bốn phía, vẻ mặt kinh ngạc với Diệp Khuynh Nhan bên cạnh.
“Ừ, đúng là ít.”
Diệp Khuynh Nhan khẽ đáp, ánh mắt bình tĩnh tùy ý lướt qua, tiếp lời: “Năm nay cả nước tới hơn 6 triệu tham gia thi đại học, trong khi kỳ thi đầu tiên chỉ hơn 5 triệu . Hơn nữa tỷ lệ trúng tuyển của hai khóa cũng giống , cho nên lượng sinh viên mỗi trường trúng tuyển tự nhiên sẽ sự khác biệt.”
“Nói cũng .” Từng Doanh Doanh gật gật đầu. Nhìn những tân sinh viên ai nấy mặt đều tràn đầy nụ vui mừng, cô nàng nhịn cảm thán: “Nhan Nhan, phát hiện , lượng thanh niên trí thức tham gia thi đại học hình như một chút cũng ít hơn năm ngoái .”
“Haizz ~ Không năm nay, cả nước bao nhiêu ly hôn, làm chuyện bỏ vợ bỏ con đây!”
Nói tới đây, cô nàng cấm khẽ thở dài, cảm thấy đáng cho những nữ đồng bào hoặc nam đồng chí vô tội .
Sự hy sinh dài đằng đẵng mấy năm, thậm chí là mười năm, vì đối phương sinh con đẻ cái, cuối cùng đổi lấy là sự vứt bỏ vô tình của chồng hoặc vợ.
Diệp Khuynh Nhan nhíu mày, trầm ngâm một lát: “Tư tưởng của khác, chúng lay chuyển , cho nên hà tất suy nghĩ những chuyện đó ?”
“Đi thôi, đến giờ tới khoa Tiếng Anh học .” Dứt lời, cô kéo Từng Doanh Doanh về phía khu giảng đường của Học viện Ngoại ngữ.
Hiện giờ mới là năm 78, cũng là năm thứ hai khôi phục thi đại học, cao trào ly hôn còn chính thức ập đến .
Hơn nữa năm nay phía một chính sách mới, kết hôn thường thể tham gia thi đại học, bởi ở nông thôn chắc chắn sẽ ít vụ ly hôn.