Lại ngờ tới, đến Đế Kinh công tác, cư nhiên làm bà phát hiện một cửa hàng trang phục tư nhân mới mở, mà cô gái nhỏ mắt giới thiệu thứ quần áo gọi là "áo lông vũ".
“Có ạ, mời chị theo em!”
Diệp Khuynh Nhan đáp, đưa tay làm động tác mời, dẫn đối phương phòng đồ dựng kín đáo.
Chờ phụ nữ , Diệp Khuynh Nhan tri kỷ đóng cửa phòng đồ giúp khách, đó ở một bên kiên nhẫn chờ đợi.
Một lát ——
Khi phụ nữ xong quần áo mở cửa bước , chính trong chiếc gương , mặt lộ rõ vẻ kinh ngạc. Bà sờ sờ lớp vải áo , trong mắt xẹt qua một tia khiếp sợ che giấu .
“Cái ...”
Hiệu quả giữ ấm như ?
Chiếc áo mặc lên chỉ ôm dáng, tôn lên đường cong mà còn đặc biệt ấm áp, như đang bên lò sưởi. Hơn nữa, áo nhẹ, giống mấy loại áo bông truyền thống, mặc thấy mập mạp như con gấu, trọng lượng nặng trịch, làm việc gì cũng bất tiện.
Diệp Khuynh Nhan thấy thần sắc trong mắt phụ nữ liền chiếc áo lông vũ của làm đối phương thực sự hài lòng, thậm chí là động lòng mua.
Quả nhiên ——
“Giá bao nhiêu? Cái lấy.”
Người phụ nữ xong liền lấy chiếc ba lô vai xuống. Bà định áo cũ, bởi vì mặc cái thật sự là quá ấm áp, cho nên tính toán thanh toán tiền xong sẽ mặc luôn về.
Khi bà hỏi giá cả, những khách hàng khác trong tiệm cũng đang ẩn ẩn động tâm mua, hẹn mà cùng dỏng tai lên ngóng.
Không thể phủ nhận, mấy bộ quần áo quả thật , kiểu dáng giữ ấm, nhưng nếu giá quá đắt thì bọn họ cân nhắc kỹ lưỡng túi tiền.
Nghe , Diệp Khuynh Nhan nháy mắt rạng rỡ:
“Chị gái, mỗi chiếc quần áo trong tiệm chúng em đều dán tem giá, niêm yết rõ ràng, hàng thật giá thật. Mẫu áo lông vũ định giá là 99 đồng, cần phiếu vải. Sau khi giảm giá khai trương, giá còn là 87 đồng 1 hào.
Bất quá, xét thấy ngài là vị khách hàng đầu tiên mở hàng cho tiệm, em thể ưu đãi thêm cho ngài 2 đồng 1 hào lẻ , coi như làm tròn . Ngoài còn tặng ngài hai phần quà nhỏ tinh xảo cùng một tấm thẻ hội viên. Người sở hữu tấm thẻ , về chỉ cần tới tiệm chúng em mua quần áo đều sẽ hưởng giá hội viên, giảm còn 88%!”
“......” Tức khắc, xung quanh đồng thời nín lặng.
Một chiếc quần áo gần một trăm đồng bạc, sai biệt lắm bằng tiền lương hai ba tháng của một công nhân bình thường, ai mà mua nổi a?
Bất quá cũng ngoại lệ, ví dụ như phụ nữ .
Lời của Diệp Khuynh Nhan làm phụ nữ chút bất ngờ. Gia thế bà , thiếu tiền, nhưng nghĩ tới Diệp Khuynh Nhan giảm giá còn bớt thêm cho bà mấy đồng tiền lẻ, cách làm việc thoáng.
Nhìn ánh mắt của đối phương, trong mắt Diệp Khuynh Nhan hiện lên ý , giải thích:
“Ngài là vị khách đầu tiên của tiệm, ưu đãi là điều nên làm ạ! Còn về thẻ hội viên, trong thời gian khai trương chạy thử, phàm là khách hàng tiêu phí đủ 80 đồng tại tiệm đều thể nhận một tấm thẻ hội viên!”
“Hơn nữa, hôm nay sáu vị khách hàng đầu tiên mua quần áo đều sẽ giảm thêm 2 đồng tiền mặt. Cơ hội nhiều, mua sớm hưởng ưu đãi sớm nha!” Ngay đó, cô sang lớn với đám đông đang xem trong tiệm để kích cầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/70-cua-thon-soi-con-han-moi-ngay-doi-ta-vay-duoi/chuong-310-vi-khach-hao-phong-dau-tien.html.]
Nói xong, Diệp Khuynh Nhan tận tình giải thích cách sử dụng thẻ hội viên cùng nhiều lợi ích kèm.
“Được , cái lấy!” Người phụ nữ Diệp Khuynh Nhan, đáy mắt hiện lên vẻ tán thưởng. “ , áo lông vũ chỗ các cô mẫu nam ?”
“Có ạ! Hàng hóa trong tiệm chúng em đầy đủ, trang phục nam nữ già trẻ đều cả.” Diệp Khuynh Nhan nội tâm kinh ngạc, ngờ đối phương còn mua thêm đồ nam, nhưng mặt vẫn giữ nụ chuyên nghiệp.
“Hoa Tử, lấy một chiếc áo lông vũ kiểu nam đây.”
“Ai ~ ngay!”
Diệp Khuynh Nhan nhận lấy quần áo, đưa cho phụ nữ: “Chị gái, chị xem thử ạ. Cái là đồ nam, đường may và chất liệu đều giống hệt, nhưng giá cả đồ nam sẽ đắt hơn 10 đồng do tốn vải hơn.”
“Giúp gói !” Người phụ nữ đưa tay sờ chất liệu, thấy giống hệt cái đang mặc liền chốt đơn dứt khoát.
“Vâng, xin chờ một lát!” Nói , Diệp Khuynh Nhan xách quần áo tới quầy thu ngân để đóng gói.
Vài phút , phụ nữ đếm đủ 179 đồng đặt tay Diệp Khuynh Nhan. Lại thấy cô bé phấn điêu ngọc trác nhận tiền, đếm xong xuôi rút một tờ một đồng trả tay bà .
Đồng thời, cô bé nháy mắt tinh nghịch với bà.
Người phụ nữ nháy mắt hiểu ý, đưa tay cất tiền túi xách.
Diệp Khuynh Nhan cong môi , ngay đó lấy sổ đăng ký ghi thông tin khách hàng.
Thời buổi hệ thống thẻ từ hiện đại, cho nên làm thẻ hội viên cũng chỉ thể đăng ký thủ công, ghi chép thông tin từng khách sổ. Cứ như , đối phương tới mua sắm, chỉ cần báo tên họ là thể tra cứu .
Không bao lâu , thông tin hội viên đăng ký xong. Người phụ nữ xách túi quần áo xoay , khi còn Diệp Khuynh Nhan đầy thâm ý một câu: “Tôi sẽ còn !”
Nói xong, bà liền rời .
Nhìn theo bóng lưng vị khách đầu tiên, Quý T.ử Hoa vẻ mặt kinh ngạc lẩm bẩm: “Trời ạ! Cửa hàng chúng thế là chốt xong đơn đầu tiên ...” Vẫn là một đơn hàng lớn gần hai trăm đồng.
Đại tẩu của bọn họ thật đúng là... thần tài!
“ , mở hàng suôn sẻ!”
Tâm trạng Diệp Khuynh Nhan . Có đơn thứ nhất tự nhiên sẽ đơn thứ hai, thứ ba... và vô đơn nữa. Vì thế, cô bắt đầu tràn đầy mong chờ.
“Tẩu tử, tẩu thật sự quá lợi hại!” Quý T.ử Hoa nhịn giơ ngón tay cái lên tán thưởng.
Diệp Khuynh Nhan , hiểu ý : “Mới bắt đầu các còn buông lỏng , luyện tập nhiều thêm một chút, tài ăn tự nhiên sẽ rèn luyện thôi.”
Quý T.ử Hoa gật đầu lia lịa, cảm thấy đạo lý.
“Ông nội, tiền ông thu giúp cháu nhé!”
Nói , cô đưa tiền cho ông nội cất giữ, đó tiếp tục làm việc.
Có mở hàng đầu, hơn nữa còn một mua hẳn hai chiếc, đông đảo xem náo nhiệt cũng bắt đầu rục rịch động tâm.
Bất quá, bọn họ sảng khoái như phụ nữ , cứ ở trong tiệm cọ tới cọ lui hơn nửa ngày, cò kè mặc cả với nhân viên đến khô cả nước bọt mới chịu mua một chiếc áo bông bình thường giá hai mươi mấy đồng.