70 cửa thôn sói con hắn mỗi ngày đối ta vẫy đuôi - Chương 273: Tranh Giành "Áo Bông Nhỏ"

Cập nhật lúc: 2026-01-23 11:33:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cho nên, đối với việc bà nhà nhận Diệp Khuynh Nhan làm con gái nuôi, ông những phản đối, mà ngược , trong lòng còn vô cùng cao hứng.

Tống Thanh Bình Diệp Khuynh Nhan, ôn tồn : “Tiểu Nhan, sư nương con sai! Cho dù gia đình về hối hận, nhận con, đều sẽ đồng ý. Giống cái loại tâm can sớm đen thấu , nhận về làm gì? Chẳng lẽ nhận về để mỗi ngày đ.á.n.h mấy trận cho bõ tức ?”

Tiếp theo, thần sắc ông trở nên vô cùng nghiêm túc: “Hơn nữa, tựa như sư nương con , con cũng là đứa trẻ cha . Từ khoảnh khắc , con chính là con gái của Tống Thanh Bình và Từ Chi Anh , là chiếc áo bông nhỏ tri kỷ của Tống gia chúng ! Sau chỉ vợ chồng thương con, mà còn mấy vị sư phụ của Vân Trạch cũng đều sẽ thương con, yêu chiều con!”

Nói tới đây, sắc mặt Tống Thanh Bình khỏi trở nên thập phần từ ái, trong mắt tràn đầy sự chân thành.

Ông nghĩ, nếu bà nhà dành tình cảm đặc biệt cho Diệp Khuynh Nhan như thế, thật lòng yêu thích cô nương , hơn nữa bản ông cũng thưởng thức và quý mến cô bé, thì việc nhận nàng làm con gái nuôi chắc chắn sẽ là chuyện vui vẻ cả nhà cùng mừng.

Khi đám Vương Tân Thâm lời vợ chồng Tống Thanh Bình , ban đầu đều giật kinh ngạc. ngẫm , mấy ngày nay thấy vợ chồng họ chăm sóc Diệp Khuynh Nhan cẩn thận từng li từng tí, quan tâm che chở đủ điều, bọn họ liền lập tức hiểu .

Bởi vì Tống Thanh Bình cùng Từ Chi Anh đối đãi với Diệp Khuynh Nhan chẳng khác nào chăm sóc con gái ruột. Sợ cô bé ở quen, lúc nào cũng chú ý sắc mặt cô; sợ cô ăn ngon, nguyên liệu nấu ăn đều tận lực chọn đồ nhất, thậm chí còn lặn lội chợ đen mua về.

Đủ loại nhiệt tình cùng hành động "kỳ quái" , bốn Sở Phi Dương cùng Vương Tân Thâm là thấy rõ nhất. Bọn họ tuy rằng cảm thấy khó hiểu, nhưng cũng tiện đưa nghi vấn.

Thế nên, hiện tại Tống Thanh Bình cùng Từ Chi Anh tính toán nhận Diệp Khuynh Nhan làm con gái, bọn họ cũng còn cảm thấy lạ lẫm nữa. Rốt cuộc mấy ngày nay bọn họ chứng kiến những chuyện còn "quái dị" hơn nhiều , ?

Chu Thiệu Xa là phản ứng đầu tiên, ông vỗ vai Tống Thanh Bình, sảng khoái: “Lão Tống, chúc mừng chúc mừng nhé! Lần , vợ chồng ông áo bông nhỏ !”

“Lão ca, chúc mừng ông cùng tẩu tử!” Vương Tân Thâm cũng hùa theo, mặt treo nụ cao hứng, : “Bất quá, hai vợ chồng ông đừng nghĩ một bá chiếm Tiểu Nhan, con bé chính là chiếc áo bông nhỏ của tất cả chúng đấy!”

“Lão Thôi, Lão Sở, hai ông xem, lời đúng ?” Ngay đó, ông lập tức sang Thôi Hỏi Đông cùng Sở Phi Dương dò hỏi.

“Cái đó là khẳng định !” Hai đồng thời gật đầu, thanh âm vang dội cực kỳ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/70-cua-thon-soi-con-han-moi-ngay-doi-ta-vay-duoi/chuong-273-tranh-gianh-ao-bong-nho.html.]

Dứt lời, Thôi Hỏi Đông liếc mắt Diệp Khuynh Nhan đang ngoan ngoãn bên cạnh. Chỉ thấy cô gái nhỏ lộ má lúm đồng tiền, nháy mắt xinh khả nhân cực kỳ.

Ông hiền hòa, đó sang vợ chồng Tống Thanh Bình, giọng điệu đầy kiên định: “Lão Tống, tẩu tử, mặc kệ hai quyết định thế nào, nhưng để lời ở đây, Tiểu Nhan cần thiết là chiếc áo bông nhỏ của mấy chúng . Hai vợ chồng ông độc chiếm, chuyện đó tuyệt đối thể!”

Vợ con ông đều bất hạnh qua đời trong biến cố năm xưa, mấy năm nay ông cũng nghĩ tới chuyện bước nữa, trong nhà chỉ một vò võ. Ngày tháng trôi qua lâu , nội tâm tự nhiên hy vọng con cháu quây quần bên .

Nếu , căn nhà quá mức quạnh quẽ, khó tránh khỏi cảm thấy cô độc. Hơn nữa một ở trong căn phòng trống trải, những chuyện cũ đau thương cũng sẽ tự chủ hiện lên mắt, khiến dứt , nỗi đau cứ thế lượt tái hiện.

Sự của vợ con là nỗi đau lớn nhất đời ông. Chỉ là sự tình xảy , ông vô lực vãn hồi, cũng chỉ thể mang theo phần cam lòng cùng sự kỳ vọng của vợ con mà sống tiếp cho . Ông khắp cả nước, thậm chí là thế giới, ngắm hết thảy phong cảnh tươi trong thiên hạ, thực hiện từng tâm nguyện mà hai con họ khi còn sống làm . Có như , cuộc đời của ông mới coi như uổng phí.

Mấy năm ở Hoắc Gia thôn, bởi vì Hoắc Vân Trạch, nỗi đau mất con của mấy lão già bọn họ mới từng chút từng chút xoa dịu. Tuy loại đau xót cả đời đều thể thực sự trừ tận gốc, nhưng ít đứa nhỏ bầu bạn, bọn họ sẽ nghĩ quẩn, cũng dần dần động lực sống tiếp.

Hơn nữa, khi còn phục chức về Đế Kinh, ông cùng Vương Tân Thâm, vợ chồng Tống Thanh Bình liền cùng Hoắc lão thương lượng qua, để Vân Trạch dưỡng lão tống chung cho bọn họ. Mà mấy bọn họ làm sư phụ, sẽ tâm ý bồi dưỡng Vân Trạch, coi như con đẻ, chờ bọn họ già , tất cả tài sản danh nghĩa đều sẽ thuộc về Hoắc Vân Trạch.

Hiện giờ Hoắc Vân Trạch thành gia lập thất, mà vợ là Diệp Khuynh Nhan, lớn lên ngoan ngoãn động lòng , tính nết , cách đối nhân xử thế càng là chê . Mới ngắn ngủi mấy ngày, cô bé liền nhớ kỹ sở thích của từng bọn họ, ai thích ăn cái gì, thích làm gì, những cấm kỵ nào, đều nhớ rõ ràng rành mạch.

Cô gái nhỏ cẩn thận tỉ mỉ như , làm thể khiến bọn họ cảm động chứ?

Cho nên ——

Đừng là vợ chồng Tống Thanh Bình cùng Từ Chi Anh thích Diệp Khuynh Nhan, mấy bọn họ cũng giống hệt như . Bao gồm cả Chu Thiệu Xa và Sở Phi Dương là con cái, đối với Diệp Khuynh Nhan đều thập phần yêu thích.

“Lão Thôi, lời ông , giơ hai tay tán thành!” Vương Tân Thâm ông như , lập tức vỗ vỗ vai Thôi Hỏi Đông, tỏ vẻ tán đồng.

“Không sai! Ý tưởng của mấy chúng cũng giống Lão Thôi, Tiểu Nhan nhất định là chiếc áo bông nhỏ chung của mấy nhà chúng . Lão Tống cùng tẩu t.ử độc chiếm, chuyện đó !” Ngay đó, Chu Thiệu Xa cùng Sở Phi Dương cũng theo sát lên tiếng.

Tức khắc, vài đều dùng ánh mắt kiên quyết về phía Tống Thanh Bình cùng Từ Chi Anh, thái độ dị thường cứng rắn, phảng phất như đang tuyên bố: Con gái bắt buộc là của chung , nếu , bọn họ sẽ để yên!

Loading...