Tăng Doanh Doanh xong, lửa giận trong lòng bốc lên ngùn ngụt, hai mắt rực lửa, giọng lạnh lùng đanh thép: “Cho nên mới , cả nhà đó gặp xui xẻo là đáng đời! Lòng lang sói, cả ổ lấy một t.ử tế. Cháu thấy việc Diệp Bình Bình trộm tiền của bà già Diệp và Vương Lan Hoa bỏ trốn là quá . Vừa khéo để cho nhà họ Diệp sáng mắt , xem cái thế hệ do chính tay họ nuông chiều dạy dỗ nó ‘hiếu thảo’ đến mức nào!”
Cả nhà đó ai cũng ích kỷ tư lợi, hùa ngược đãi Tiểu Nhan, bây giờ gặp báo ứng là quả báo nhãn tiền!
Dứt lời, thím Thái lập tức tặc lưỡi đầy khinh bỉ: “Chậc! Chẳng là báo ứng sờ sờ đó !”
“Diệp Bình Bình cũng giống hệt con Diệp Trân Châu, từ nhỏ mụ già họ Diệp chiều hư đến sinh tật. Ở trong nhà, mụ một câu nặng lời cũng nỡ mắng hai đứa nó, hễ chuyện bực là trút hết lên đầu con bé Diệp. Tôi sống đến từng tuổi đầu, từng thấy bà nội nào thiên vị một cách mù quáng như mụ !”
Nói xong, bà nhịn lắc đầu ngán ngẩm. Dù đối với Diệp Trân Châu và Diệp Bình Bình, bà thật sự ưa nổi, cứ như trời sinh khắc khẩu, thêm một cái cũng thấy ngứa mắt.
“Cho nên , mụ già họ Diệp đó gặp báo ứng !” Tăng Doanh Doanh vẻ mặt căm phẫn, bĩu môi : “Trước lúc Tiểu Nhan còn ở nhà họ Diệp, cả nhà một ai coi cô gì, ngược nâng niu Diệp Trân Châu như trứng mỏng. Bây giờ thì , chỉ mất ‘phúc tinh’ thật sự, mà còn nuôi ong tay áo, tốn bao nhiêu cơm gạo tiền bạc nuôi lớn một lũ vô ơn.”
Hành vi của nhà họ Diệp, chẳng khác nào mất cả chì lẫn chài. Tiền mất, tật mang, cuối cùng công dã tràng xe cát.
Ngược là Tiểu Nhan, cô xứng đáng cuộc sống hơn, những hơn yêu thương. Còn loại cực phẩm như nhà họ Diệp, cắt đứt quan hệ là phúc đức ba đời.
Thím Thái , lập tức tủm tỉm gật đầu phụ họa: “Còn !”
Lúc chuyện, vẻ mặt hả hê khi khác gặp họa hiện lên rõ mồn một trong mắt bà.
Hai trong nhà chính, nhắc đến nhà họ Diệp là như cá gặp nước, chuyện nọ xọ chuyện dứt. Câu nào câu nấy đều là chê bai, mỉa mai sự thất đức của nhà họ Diệp, thậm chí còn lôi cả gã cha cặn bã Diệp Chí Dân mắng mắng cho sướng miệng.
Nói đến chỗ kích động, cô gái nhỏ Tăng Doanh Doanh còn tức tối đập bàn cái “rầm”, cũng sợ đau tay. Thím Thái thấy thế cũng hùa theo đập bàn tán thưởng.
Hai băng ghế dài, tán gẫu say sưa quên trời đất, ngoài cửa một già một trẻ đang , đến mức khóe miệng co giật liên hồi.
Diệp Khuynh Nhan hít sâu một , khẽ gọi ông nội Hoắc đang bên cạnh: “Ông nội Hoắc, chúng thôi ạ.” Nếu ngăn cản, e là thím Thái và Tăng Doanh Doanh sẽ lôi cả tổ tông mười tám đời nhà họ Diệp mắng mất.
“Khụ!”
Hoắc Hoằng Viễn ánh mắt mang theo ý , ho nhẹ một tiếng đ.á.n.h động. Lúc ông mới chắp tay lưng, thong thả bước nhà chính.
“Chà, chị Thái và thanh niên trí thức Tăng đều ở đây cả .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/70-cua-thon-soi-con-han-moi-ngay-doi-ta-vay-duoi/chuong-143-gieo-nhan-nao-gat-qua-nay.html.]
Giọng của ông cụ mang theo sự kinh ngạc giả trân, mặt treo một nụ hiền hòa, như thể ông thấy những lời mắng c.h.ử.i hùng hồn .
Hai đang tán gẫu hăng say, thấy tiếng ông cụ, lưng bất giác cứng đờ. Thôi xong! Những lời vàng ngọc đều lọt tai Hoắc lão gia t.ử hết ?
Thím Thái và Tăng Doanh Doanh liếc , mặt lộ biểu cảm “c.h.ế.t trân” giống hệt , đó đồng loạt , gượng gạo chào hỏi Hoắc Hoằng Viễn.
“Chào Hoắc thúc!”
“Chào ông nội Hoắc ạ!”
“Được, , !” Hoắc Hoằng Viễn vui vẻ gật đầu, trông hệt như một ông tiên hiền hậu.
Ánh mắt ông dừng Tăng Doanh Doanh, : “Thanh niên trí thức Tăng, hôm nay phiền cháu dạy Tiểu Nhan nhà học . Cũng tại thằng nhóc thối nhà nhiều chuyện, nó cho Tiểu Nhan làm đồng, cứ nhất quyết bắt con bé ở nhà sách học bài. Nó bảo con gái là chữ, sách thánh hiền, còn việc đồng áng nặng nhọc đến lượt con bé làm.”
Không thể , những lời của ông cụ thâm sâu vô cùng. Vừa khen cháu trai thương vợ, thể hiện vị thế “cục vàng” của cháu dâu Diệp Khuynh Nhan trong cái nhà .
Diệp Khuynh Nhan đưa tay che mặt: “…” Ông nội Hoắc , trình độ dối chớp mắt của ông thăng cấp .
Tăng Doanh Doanh: “…” Tại cô giọng điệu của ông nội Hoắc giống phàn nàn, mà sặc mùi khoe khoang thế nhỉ?
Thím Thái: “…” Mắt chữ O mồm chữ A.
Ông cụ dường như thấy vẻ mặt kinh ngạc của , tiếp tục ha hả: “Chị Thái đến đưa rau cho Tiểu Nhan đấy . Trong thôn chúng , cũng chỉ nhà chị và nhà Kiến Quốc là thật lòng với con bé, sợ nó đói, thường xuyên mang rau dưa qua cho. Chứ nếu là khác thì…” Hừ, khi còn mong nhà ông c.h.ế.t đói chứ.
Thím Thái , lập tức hồn, xua tay quầy quậy: “Hoắc thúc, thúc đừng , và thím Tạ cũng làm gì to tát. Rau cỏ nhà trồng , ăn hết thì mang cho con bé Diệp thôi. Hơn nữa, nhắc chuyện xưa, lúc hạn hán mất mùa, nếu Hoắc thúc mở kho cứu tế, e là hơn nửa cái thôn c.h.ế.t đói , làm còn sống nhăn răng đến bây giờ.”
Nhắc đến chuyện , bà cảm thấy mặt nóng ran vì hổ cho những kẻ vô ơn trong thôn.
Nói một câu khó , cái thôn Hoắc Gia vốn dĩ là đất của nhà họ Hoắc. Những dân ngụ cư ở đây đa phần là dân chạy nạn thời chiến loạn, Hoắc lão gia t.ử dang tay thu nhận, cho đất cắm dùi, mới chỗ dung .
Ban đầu, đám dân chạy nạn đó đói rách tả tơi, vẫn là Hoắc lão gia t.ử thiện tâm phát lương thực cứu sống cả đám. Vậy mà giờ đây, kẻ ơn thì ít, kẻ ghi hận, ghen ăn tức ở thì nhiều vô kể.
“Chuyện cũ qua, đáng nhắc .” Hoắc Hoằng Viễn xua tay, nụ môi vẫn giữ nguyên, nhưng đáy mắt lóe lên tia lạnh lẽo: “Nói cũng , thôn đông như , nhưng giờ cũng chỉ nhà chị, nhà Đại Hoa và nhà Kiến Quốc là còn giữ cái tình cái nghĩa, chịu qua với nhà họ Hoắc chúng .”
Còn những kẻ khác, chỉ mong nhà họ Hoắc tuyệt tự tuyệt tôn để hả lòng ghen ghét.