Về phần nguyên nhân về thôn...
Sáng nay ở văn phòng, đang rủ rê mấy đồng nghiệp thiết tan làm nhậu, kết quả mới vài câu thì thấy Xưởng trưởng dẫn theo một đám cán bộ tới.
Đám đến, đối với chính là một trận quở trách, tiếp theo vạch trần những hành vi sai trái của , đó mặt tuyên bố sa thải...
Tại trấn .
Diệp Chí Cường từ trạm y tế , thẳng đến xưởng sắt thép.
Nhìn xưởng sắt thép mắt, thu hận ý và giận dữ trong mắt, nặn một nụ , đến cửa sổ phòng bảo vệ, làm vẻ quen thuộc với trực ban:
“Đồng chí! Tôi là cả của Diệp Chí Hoa, phiền gọi chú đây một chút ? Mẹ già ở nhà bệnh, miệng cứ nhắc mãi gặp chú . Mẹ già mong con, hy vọng thể sớm gặp mặt.”
Người đàn ông trung niên trực ban đối phương tìm Diệp Chí Hoa, sắc mặt liền trở nên cổ quái:
“Anh tìm Diệp Chí Hoa?”
“ , đúng .”
Diệp Chí Cường gật đầu lia lịa, thấy sắc mặt nọ đúng, bèn nghi hoặc hỏi:
“Đồng chí! Có hôm nay chú nghỉ phép làm ?”
Nghe , nọ bỗng nhiên bật :
“Diệp Chí Hoa phạm tội lớn, xưởng khai trừ . Anh tìm thì mau về nhà mà tìm.” Đi chậm chút nữa, chỗ ở của khéo cũng xưởng thu hồi .
“Anh cái gì?”
Diệp Chí Cường kinh hô thất thanh, vẻ mặt thể tin nổi:
“Anh là chú phạm tội, mất việc ?”
Trước khi đến đây, vẫn đinh ninh Diệp Chí Hoa là chủ nhiệm phân xưởng xưởng sắt thép. Chú hại Thiên Kỳ thê t.h.ả.m như , bắt chú bồi thường công việc cho nhà là chuyện đương nhiên.
kết quả, hiện tại cái gì?
Diệp Chí Hoa mất việc, xưởng đuổi cổ vì phạm tội. Vậy thì cái công việc mà mơ tưởng bấy lâu nay chẳng tan thành mây khói ?
Vừa nghĩ đến đây, Diệp Chí Cường cảm giác lục phủ ngũ tạng sắp nổ tung vì tức. Con trai vì cuộc hôn nhân lừa đảo của Diệp Chí Hoa mà thành phế nhân, giờ ngay cả công việc để bù đắp cũng còn.
Điều làm thể phẫn nộ?
“Lừa làm gì?” Người bảo vệ thấy , nụ mặt cũng tắt ngấm, ngữ khí nhàn nhạt :
“Hơn nửa giờ , Xưởng trưởng và các lãnh đạo xuống thông báo, Diệp Chí Hoa phạm sai lầm, sa thải . Không chỉ thế, còn bồi thường cho xưởng hơn hai ngàn đồng nữa đấy.”
Diệp Chí Cường: “...” Câu “hơn hai ngàn đồng” cứ lặp lặp trong đầu .
...
Diệp Chí Cường rời như thế nào, thần sắc hoảng hốt về phía nhà Diệp Chí Hoa. Tuy nhiên, khi đến nơi thì thấy cửa đóng then cài, gõ cửa mấy cũng thấy ai trả lời.
Trước khi rời , liếc cánh cửa đóng chặt, ánh mắt lạnh lẽo đầy hận thù, mang theo một áp suất thấp trạm y tế, tính toán lát nữa sẽ tìm Diệp lão nhị tính sổ .
Lúc còn , rắc rối của chính cũng đang đường ập tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/70-cua-thon-soi-con-han-moi-ngay-doi-ta-vay-duoi/chuong-129.html.]
...
Lại đến hai em Diệp Chí Dân và Diệp Chí Hoa, hai một một trở về thôn Hoắc Gia. Chẳng qua, khi Diệp Chí Dân thần sắc vội vã chạy về đến nhà họ Diệp, lúc thấy Diệp Chí Hoa đang vì chuyện tiền nong mà cãi ầm ĩ với già trong phòng.
Diệp Chí Hoa thần sắc lạnh lùng bà Diệp, giọng điệu :
“Mẹ, mấy năm nay con đưa cho bao nhiêu tiền, trong lòng ? Hiện tại con trai gặp khó khăn, cần dùng đến tiền, bảo lấy 500 đồng chi viện một chút mà cũng chịu. Số tiền đó ? Đi hết ?”
Bà Diệp trực tiếp ngẩng cổ cãi :
“Tao tiền!” Tiền của bà là để dành cho Thiên Kỳ và Thiên Bảo cưới vợ, đưa cho thằng hai thì hai đứa cháu đích tôn lấy gì mà cưới vợ?
Lại , bà tổng cộng chỉ hơn hai trăm đồng, thằng hai mở miệng đòi 500, bà đào nhiều tiền như thế?
Diệp Chí Hoa , sắc mặt tức khắc khó coi cực điểm, nghiến răng gầm lên:
“Vậy tiền ? Mẹ đưa cho ai ?”
“Câm miệng!”
Ông Diệp thấy lỗ tai sắp hét cho điếc, bèn mở miệng quát con trai thứ:
“Lão nhị, mày làm chủ nhiệm lâu quá nên định coi mày như công nhân mà quát tháo đấy hả?”
Nghe , trong mắt Diệp Chí Hoa nhanh chóng hiện lên một tia chột , định biểu tình, tiếp tục :
“Cha, cha cũng thấy đấy, con chỉ bảo lấy tiền cho con mượn dùng hai tháng, chờ con xoay sở xong sẽ lập tức trả cho . cứ khăng khăng là tiền, làm như coi con là con trai của ?”
“Ha, nhị ca, còn mặt mũi mà vác xác về đây ?”
Theo giọng tràn đầy châm chọc , Diệp Chí Dân vẻ mặt phẫn nộ bước phòng. Nhìn ông hai gần bốn tháng về nhà, lạnh một tiếng:
“Mẹ, tiền đó thể đưa cho nhị ca. Mẹ , hại c.h.ế.t Thiên Kỳ . Vì nhị ca mà chân trái của Thiên Kỳ thương nghiêm trọng, bác sĩ cái chân đó chữa nữa, hơn nữa... chỗ đó của nó cũng phế ...”
“Cái gì?”
“Chỗ nào phế cơ?”
Trong nháy mắt, hai giọng the thé đồng thời vang lên trong phòng.
Diệp Chí Dân đỏ mặt tía tai, chút khó mở miệng :
“Chính là... cái thứ đó phế bỏ ...”
Sau đó, đem những chuyện mà nhị ca làm, bao gồm cả nguyên nhân Diệp Thiên Kỳ nhà họ Khương từ hôn kể hết .
Nói xong, về phía Diệp Chí Hoa đang ngây như phỗng, khỏi hừ lạnh một tiếng. Nghĩ thầm, thế trợn tròn mắt ? Đại ca còn tìm tính sổ , xem đến lúc đó giải thích thế nào với đại ca.
Trong khoảnh khắc, căn phòng yên tĩnh đến đáng sợ. Bà Diệp, ông Diệp cùng với Diệp Chí Hoa đều ngây dại, cả ba đều lời của làm cho khiếp sợ đến mức hồi lâu hồn.
...
Hồi lâu --
Bà Diệp chậm chạp mới hồn, dùng đôi mắt tam giác đảo lia lịa b.ắ.n về phía Diệp Chí Hoa, trong mắt tràn ngập hận ý và bực bội.
“Thằng hai, cái đồ táng tận lương tâm ! Thiên Kỳ là cháu ruột của mày đấy! Mày làm như , già ai chống gậy đưa tang cho mày?”
“Tao đ.á.n.h c.h.ế.t cái đồ vô tâm nhà mày!”