Hợp Đồng Hôn Nhân Cạn Tình: Sau Khi Mắc Bệnh Nan Y, Cô Ấy Không Chờ Anh Nữa - Chương 34: Một vòng tay mạnh mẽ ôm lấy cô

Cập nhật lúc: 2026-04-24 05:29:25
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trạng thái của Ôn Nghênh lắm.

Bệnh tình của cô vốn đang trong giai đoạn định, vì bữa tiệc tối nay cô dốc hết sức lực chuẩn , vì Lục Cẩn Xuyên dẫn theo Tô Niệm mà làm xáo trộn bộ nhịp độ của cô.

Cơ thể bắt đầu nóng ran, cô lấy t.h.u.ố.c từ trong túi , máy móc nhét hai viên miệng.

Cố gắng áp chế cơn đau ở bụng .

Không qua bao lâu, cô mới phát hiện cuộc gọi thứ hai của Hạ Tây Thừa.

“Thừa ca?”

“Đang ở ?”

Ôn Nghênh bản chút bệnh trạng trong gương, “Bên ngoài, ngay đây.”

“Ra cửa , lát nữa một buổi tụ tập ăn uống, nhưng mà... chồng cô và chị gái tiểu tam cũng ở đó, cô đến cũng .”

Ôn Nghênh suy nghĩ một chút, nếu ngành , thể tránh khỏi việc chạm mặt Tô Niệm, điều cô thể làm, chỉ là làm những việc làm và làm.

“Không , đến ngay đây.”

Ôn Nghênh dặm lớp trang điểm, xác định vấn đề gì mới ngoài.

Bữa tiệc , Từ cũng mặt, vì địa điểm tụ tập chọn ở một quán ăn gia đình riêng tư kín đáo.

Đặt một phòng bao lớn, giữa hai bàn ăn ngăn cách bởi một bức bình phong.

Lục Cẩn Xuyên và Tô Niệm bọn họ ở phía đối diện, Ôn Nghênh cuối cùng cũng cơ hội chuyện với Từ , Hạ Tây Thừa thì thầm một câu gì đó bên tai Từ .

Ánh mắt Từ Ôn Nghênh lập tức đổi, “Cô chính là...”

Ngặt nỗi phận cần bảo mật, sắc mặt ông chuyển đổi cực nhanh, nhịn cảm thán: “Thảo nào Hạ tổng coi trọng Ôn tiểu thư như , là mắt tròng .”

Ôn Nghênh mỉm nhạt: “Có thể quen Từ là vinh hạnh của .”

Bên Ôn Nghênh và Từ trò chuyện vui vẻ, Lục Cẩn Xuyên bọn họ cũng chú ý tới.

Tô Niệm về phía bên đó thêm vài .

cũng kỳ lạ, Ôn Nghênh thể trò chuyện gì với Từ ?

“C.h.ế.t vì sĩ diện, giả vờ cũng giống phết.” Trình Mộ , liếc Tô Niệm một cái: “Cô hiểu chính sách cũng hiểu kỹ thuật càng hiểu cốt lõi của Phi Tỷ, mà còn cố trò chuyện với Từ .”

Tô Niệm nhạt nhẽo nhếch môi, đưa ý kiến.

hiểu ý của Trình Mộ.

Ôn Nghênh học theo cô , thấy cô trò chuyện tâm đầu ý hợp với Từ , cũng bắt chước làm theo.

cũng quan tâm Ôn Nghênh , thấp giọng với Lục Cẩn Xuyên: “Đáng tiếc hôm nay Hạ Giáng đến.”

Đôi môi mỏng của Lục Cẩn Xuyên khẽ nhếch: “Chỉ cần em , sẽ cơ hội.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/hop-dong-hon-nhan-can-tinh-sau-khi-mac-benh-nan-y-co-ay-khong-cho-anh-nua/chuong-34-mot-vong-tay-manh-me-om-lay-co.html.]

Nghe hiểu ý của , Tô Niệm khỏi nở nụ ngọt ngào.

Bên .

Hoắc Tấn Nhiên một loại cảm giác kỳ lạ, sâu Ôn Nghênh một cái, Lục Cẩn Xuyên hỏi: “Cậu cảm thấy Ôn Nghênh dạo bình thường ?”

Ngón tay Lục Cẩn Xuyên vuốt ve tách , trong đầu nhớ những điểm bất thường gần đây.

Ôn Nghênh thích về nhà nữa.

nấu cơm cho nữa.

Cũng thích gọi điện thoại gửi WeChat cho nữa.

Tuy nhiên, tình trạng chắc kéo dài lâu.

Có một làm làm mẩy, là vì dung túng.

Ôn Nghênh thì khác, cô vốn luôn hiểu chuyện, cuối cùng sẽ coi như chuyện gì xảy về.

“Quan trọng ?” Hắn lơ đãng hỏi ngược .

Hoắc Tấn Nhiên sững sờ, thêm gì nữa.

Bên .

Đã gọi món xong.

Từ vẫn luôn trò chuyện nhỏ tiếng với Ôn Nghênh, cho đến khi, Ôn Nghênh hỏi một câu: “Chu Duật, Chu tổng là trai của Ôn tiểu thư nhỉ?”

Ôn Nghênh ngẩng đầu, về phía đối phương: “... Phải.”

“Vậy thì đúng , Chu tổng dạo qua thiết với thiên kim nhà họ Tưởng, Tưởng đổng đều giao những nghiệp vụ quan trọng của công ty cho Chu tổng phụ trách , đây là bồi dưỡng theo đãi ngộ của con rể tương lai, đại diện cho việc, chúng sắp uống rượu mừng của Chu tổng ?”

Ôn Nghênh chút trả lời thế nào, Chu Duật còn giống như đây, chuyện gì cũng với cô, cô tình hình của , thậm chí còn từ miệng khác.

“Tôi... rõ lắm.”

“Chuyện của trai cô mà cô thể ? Ôn tiểu thư đây là đang giấu giếm Chu tổng đúng ?”

Tiềm thức Ôn Nghênh về chuyện của Chu Duật, lòng bàn tay cô xoa xoa vùng bụng vẫn đang đau, nhỏ với Hạ Tây Thừa bên cạnh: “Tôi nhà vệ sinh một lát.”

Hạ Tây Thừa thấy sắc mặt cô , lo lắng hỏi: “Không chứ?”

Ôn Nghênh lắc đầu: “Không .”

Cô kéo ghế bước ngoài.

Bên tai đang ù , vốn dĩ sốt cao còn cố chống đỡ, bây giờ bước cũng đầu nặng chân nhẹ.

Khi ngang qua một chỗ, hai chân cô mất sức lực, nghiêng ngã xuống, vô tình làm đổ ấm bàn.

Một vòng tay mạnh mẽ ôm lấy cô.

Ngay đó, tiếng kinh hô vang lên hết đợt đến đợt khác.

Loading...