“Xin ...” Hốc mắt Ôn Nghênh chợt nóng lên.
Hạ Tây Thừa lập tức tức giận chỗ phát tiết, nhưng chịu nổi dáng vẻ của Ôn Nghênh, “Có gì mà xin , em độc quyền ruộng rau dại ba năm, xin tổ sư bà thì đúng hơn.”
Ôn Nghênh buồn .
Hạ Tây Thừa thực Ôn Nghênh sẽ đến.
Cái miệng rộng của Thẩm Giai Tiếu giấu chuyện, sớm tiết lộ với .
“Không muộn.” Hạ Tây Thừa ngửa mặt lên trời thở dài: “Chỉ cần em nghĩ thông suốt, bất cứ lúc nào bắt đầu cũng muộn, năng lực của em công ty nào mà chẳng ? Phi Tỷ em, mới là vẻ vang cho ngôi nhà tranh.”
Tài năng của Ôn Nghênh, năm xưa từng đặc cách tuyển Viện Nghiên cứu đấy.
Cô nên vùi lấp.
Chiếc máy bay lái U. N2 khiến khâm phục chấn động mấy năm nay, tất cả đều hiểu lầm đây là nghiên cứu của , ít vì U. N2 mà đạp bằng ngưỡng cửa Phi Tỷ, thực chất U. N2 là đỉnh cao mà Ôn Nghênh đạt khi mới hai mươi tuổi, đến nay vẫn ai vượt qua.
Cô cho nhiều như bao nhiêu năm thời gian, đều đuổi kịp tư duy siêu việt và kỹ thuật của cô vài năm .
“Anh đồng ý cho em đến Phi Tỷ?” Tâm trạng Ôn Nghênh khó thể diễn tả bằng lời.
Hạ Tây Thừa khẩy: “Thẩm Giai Tiếu đơn phương đồng ý cho em góp vốn bằng kỹ thuật , xem em thể mang bước nhảy vọt về chất nào cho Phi Tỷ, thứ hai đến báo danh!”
Anh khẩu xà tâm phật, Ôn Nghênh hiểu .
Lập tức bật , đây là cô vui vẻ nhất trong thời gian : “Cảm ơn , Thừa ca.”
Hạ Tây Thừa hừ lạnh một tiếng, xoay hàn huyên với những .
Tảng đá lớn trong lòng Ôn Nghênh rơi xuống.
Cả gần như bừng sáng.
Cơ thể vốn dĩ khó chịu cũng nạp đầy năng lượng.
Cô dậy quan sát máy bay lái tại hiện trường.
Phía một trận xôn xao.
Cô sang, phát hiện là Lục Cẩn Xuyên và Tô Niệm đến, cùng còn Trình Mộ và Hoắc Tấn Nhiên.
Thân phận Lục Cẩn Xuyên tôn quý, gây chấn động nhỏ, ít mừng rỡ qua đó làm quen.
Ôn Nghênh Lục Cẩn Xuyên chu đáo bảo vệ Tô Niệm trong phạm vi của , cô thu ánh mắt, quan tâm nữa.
Chuyên tâm ngắm một mẫu máy bay lái thiết kế độc đáo mặt.
Hoắc Tấn Nhiên bọn họ tự nhiên cũng phát hiện Ôn Nghênh, chỉ thấy Lục Cẩn Xuyên thèm liếc mắt thêm một cái, hai mới yên tâm.
Người phụ nữ Ôn Nghênh thật thú vị.
Thiệp mời bên cũng thể kiếm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/hop-dong-hon-nhan-can-tinh-sau-khi-mac-benh-nan-y-co-ay-khong-cho-anh-nua/chuong-12-co-chi-la-mot-ba-noi-tro-chi-biet-giat-giu-nau-nuong.html.]
Cô vì lượn lờ mặt Lục Cẩn Xuyên, thật sự là hao tổn tâm trí!
Ôn Nghênh chìm đắm trong thiết kế tinh xảo, lúc hồn , liền thấy Trình Mộ và Hoắc Tấn Nhiên đến mặt cô.
Lục Cẩn Xuyên dẫn Tô Niệm đang về phía .
Trình Mộ : “Một bà nội trợ chỉ giặt giũ nấu nướng như cô, chạm lung tung cái gì? Có mấy thứ đắt thế nào ? Làm hỏng chút tiền lương còm cõi của cô đền nổi ?”
Thật thú vị!
Một phụ nữ nhà quê, cũng bắt đầu vẻ tinh ?
Hoắc Tấn Nhiên cũng như Ôn Nghênh.
Lần ở câu lạc bộ bida coi như là hiểu lầm, thì ?
Ôn Nghênh thể nào hiểu về máy bay lái ?
Cô giả vờ cũng giả vờ thứ gì đó hợp lý một chút!
“Ôn tiểu thư, kiếm cái thiệp mời, cô nghĩ là tác dụng chứ?” Trình Mộ đỡ trán, “Tô Niệm là thực tài, cô là tiến sĩ Caltech cô học theo?”
Giả vờ hứng thú với ngành máy bay lái, là thể thu hút sự chú ý của Lục Cẩn Xuyên ?
Vừa , Lục Cẩn Xuyên và Tô Niệm tới, cũng thấy lời của Trình Mộ.
Tô Niệm cảm xúc gì, ôn hòa.
Cô ý của Trình Mộ, là Ôn Nghênh bắt chước cô .
Lục Cẩn Xuyên nhạt nhẽo liếc Ôn Nghênh một cái: “Thật trùng hợp.”
Giọng điệu ung dung lạnh nhạt.
Ôn Nghênh vài phần ý vị sâu xa.
Hắn cũng giống như bọn Trình Mộ hiểu lầm ?
Lục Cẩn Xuyên rõ ràng định tiếp xúc với cô ở bên ngoài, sợ khác hiểu lầm quan hệ của bọn họ, xong câu đó cho cô cơ hội giải thích, liền dẫn Tô Niệm về phía sân thi đấu.
Lúc Trình Mộ ngang qua Ôn Nghênh để một câu: “Đến cùng chiêm ngưỡng Tô Niệm điều khiển máy bay lái , cô cũng thua ở chứ?”
Hoắc Tấn Nhiên thì một tay đút túi, dáng vẻ lười nhảm với Ôn Nghênh.
Bên .
Tô Niệm sân.
Gần như trường vỗ tay.
Tô Niệm nhếch môi, nhướng mày với Lục Cẩn Xuyên đài, đàn ông nhạt nhẽo đáp bằng một nụ .
Sự tương tác nhỏ bé loại trừ ngoài của hai khiến bầu khí hiện trường càng thêm cuồng nhiệt.