Hôn ước - Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-01-28 20:49:22
Lượt xem: 82

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

hiểu, những gian khổ mà lấy làm ví dụ đều chẳng thể nào sánh với nỗi đau mất .

Tôi thể để ở một nơi mà chẳng hề , mặc cho sống c.h.ế.t rõ.

Nàng Ngu Cơ năm xưa còn thể cùng Tây Sở Bá Vương, chẳng lẽ thể ?

Nếu t.ử trận là khí tiết của , thì cùng chính là khí tiết của .

Nghĩ đến đây, một nữa chĩa mũi d.a.o về phía , đó là con d.a.o gọt hoa quả bàn, đ.â.m cổ cũng sắc bén chẳng kém gì.

Tôi với Thúy Trúc: "Không theo, nếu sẽ cắt xuống đấy."

Thúy Trúc dám bám theo nữa, xuống tàu thành công. nhà ga hỗn loạn quá, loạn đến mức chẳng còn phương hướng nào.

Giữa lúc loạn lạc , nắm lấy cánh tay .

đẩy một đàn ông về phía , nhanh: "Trương tiểu thư, phương t.h.u.ố.c nghiên cứu từ phòng thí nghiệm của Nhật, gửi về hậu phương sẽ cứu mạng . phía kẻ đang truy đuổi, dẫn dụ chúng. Trong thành nổ s.ú.n.g , vé tàu, khẩn cầu cô hãy đưa cùng."

Là Mary, là Mary kiêu sa lộng lẫy, luôn ngẩng cao đầu ngày .

Tôi thể tin mắt khi xuống bên cạnh, đàn ông đó là Hứa Gia Phong, một Hứa Gia Phong đầy thương tích và hôn mê bất tỉnh.

Chẳng đợi đồng ý, Mary cầm s.ú.n.g chạy về hướng khác.

Tôi lo lắng gọi cô : "Mary, Mary, cô !"

khẽ nhạt một tiếng: "Mary cái khỉ gì chứ."

đầu mỉm với , câu cuối cùng:

"Trương tiểu thư, làm quen nhé, tên là Yến Tiểu Thảo. Tôi sinh ở Trung Quốc, lớn lên ở Trung Quốc, lấy Tổ quốc làm vinh quang và cũng nguyện vì Người mà hiến dâng tính mạng."

Tiểu Thảo một cách quyết liệt như thế.

Tôi bỗng nhớ những chuyện qua, bộ dạng độc ác và khúm núm của Hứa Gia Phong, nụ đón đưa xoay xở của Mary, cái quỳ gối ở Lệ Cảnh Lầu, cả hai chữ "Hán gian" đỏ rực đến gai bức tường sân nhỏ...

Nếu sự hy sinh của Mạnh Kiều là bậc hùng, thì họ, lẽ đến tận lúc c.h.ế.t vẫn chỉ là những kẻ bại hoại trong mắt đời.

Trên đời còn bao nhiêu giống như họ, vứt bỏ tự tôn và danh dự chỉ để cứu lấy Tổ quốc giữa cơn dầu sôi lửa bỏng?

Tôi nghĩ cuối cùng hiểu, Mạnh Kiều cũng thế, mà họ cũng , đều chọn cống hiến sinh mạng những nơi quan trọng hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/hon-uoc/chuong-9.html.]

Phía , Thúy Trúc đuổi kịp, thở hổn hển : "Tiểu thư, nếu cô về, sẽ cùng cô."

Tôi cúi đầu Hứa Gia Phong đang bất tỉnh nhân sự, kìm nén đến đỏ hoe cả mắt mới ngăn dòng lệ, : "Không, tàu , lời đại thiếu gia nhà cô, chúng thôi."

Chỉ là Mạnh Kiều, Yến Tiểu Thảo ơi, cầu xin , dù chỉ một phần vạn hy vọng, liệu thể sống sót trở về gặp chúng ?

Giây phút Mạnh Kiều ngã xuống, trong đầu chỉ là hình ảnh đầu gặp gỡ .

Anh nghĩ đúng là con nhà tông, cũng cái thói thấy sắc nảy lòng tham.

thấy may mắn, vì trúng cô ngay từ cái đầu tiên, nên lãng phí một chút thời gian nào giữa hai .

Anh nhớ rõ ngày đó cô lầu, rõ ràng là tức c.h.ế.t mà giọng vẫn cứ dịu dàng như thế.

Anh tai mà trong lòng thầm nghĩ cô nhất định là một con gái thanh khiết, giống như ngó sen cắt ướp đường trắng, tâm lỗ, tuy mong manh nhưng cũng cá tính riêng của .

Sau đó cô lên, quả đúng sai, chính là một đốt ngó sen gọt vỏ, nếu chọc giận là cô sẽ đ.á.n.h đấy.

Anh vốn chính sự làm, nhưng lẽ do ngủ dậy nên đầu óc tỉnh táo, cứ như một gã trai mới lớn ngốc nghếch mà nắm lấy tay , chỉ vì tên họ.

Cuối cùng vẫn chẳng như nguyện. Mà như nguyện cũng , thời buổi quả thực thích hợp.

Cái tên Lý Văn Uyên khốn kiếp !

Dám đưa thẳng đến Mạnh phủ, lão già suốt hai mươi mấy năm nắm thóp , coi như đúng ý lão .

Lúc đầu định thả cô , nhưng phụ nữ đó đòi dùng mạng để bảo vệ sự trong sạch của .

Giữa thời buổi binh hoang mã loạn , sự trong sạch đáng giá mấy đồng!

Gia đình bảo bọc cô quá , nhưng trong thời kỳ loạn lạc, lẽ giây tiếp theo nhà chẳng còn là nhà, chẳng cần nghĩ cũng đến lúc đó cô sẽ thật sự đ.â.m cây trâm cổ .

Anh nghĩ bảo vệ cô, mà dù bảo vệ thì cũng dạy cho cô rằng mạng sống là quý giá, cho dù chẳng may lăn vũng bùn dơ bẩn thì chỉ cần còn sống mới hy vọng bò ngoài.

Anh đưa cô gặp đủ hạng phụ nữ, kể cho cô câu chuyện của , ngay cả cha cũng rằng thực chắp vá câu chuyện về trọn vẹn từ lâu.

Anh nghĩ thành công, chỉ cần sắp xếp thêm vài nữa đưa cô và gia đình đến nơi khác là cô thể sống một đời bình an.

Anh vốn dĩ trêu chọc cô.

hình ảnh cô như cánh bướm, đẩy từng cánh cửa để tìm kiếm bóng dáng thực sự quá , quá đỗi mê hoặc.

Anh tự nhủ với lòng , bỏ nhiều tâm huyết như , cùng cô tận hưởng chút thời gian vui vẻ ngắn ngủi dường như cũng là quá tham lam.

Loading...