HÔN NHÂN Ở NAM KINH (THỜI LUẬT & AN KHANH) - Chương 55: Hổ giấy
Cập nhật lúc: 2026-03-02 09:03:13
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3LLkjz6bZl
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Mọi chuyện diễn đó cũng đúng như dự đoán của Thời Luật. Đêm đến, sân khấu kịch cổ trầm tư hồi lâu, Thời Luật định về Hảo Vận Lai thú nhận tất cả với An Khanh. Vừa thấy Tống Cẩn say rượu Nguyễn Họa dìu bước đến, vô thức gần giúp đỡ nhưng Tống Cẩn từ chối.
"Tôi đau đầu lắm, cần ngủ ngay." Tống Cẩn ôm lấy cái trán đang đau nhức ngăn gần, đau đến mức sắp vững.
"Có mang t.h.u.ố.c ?" Thời Luật hỏi.
"Có Ibuprofen."
Nguyễn Họa dìu Tống Cẩn tiền sảnh, bảo cô xuống: "Ibuprofen để ?"
Tống Cẩn chỉ tay về phía kho chứa đồ quầy lễ tân. Thời Luật nhanh chân hơn Nguyễn Họa tiến về phía quầy, thấy một chùm chìa khóa nhưng là cái nào.
"Để tự làm ." Tống Cẩn dậy, mắt tối sầm , ngất xỉu.
Thời Luật định bế Tống Cẩn đến bệnh viện thì Nguyễn Họa đẩy mạnh . Năm năm khi Tống Cẩn rời Giang Thành trong bộ dạng t.h.ả.m hại như , Nguyễn Họa cũng từng nổi giận với Thời Luật đến mức .
"Anh còn chê làm hại Tiểu Cẩn đủ t.h.ả.m ?" Nguyễn Họa ôm lấy cơ thể bất tỉnh của Tống Cẩn, dùng hết sức đỡ lấy cô để cô ngã xuống, "Thời Luật, giờ là đàn ông vợ ! Anh còn một bà chằn lửa như thế nữa! Anh thể thu xếp đống hỗn độn của ? Chưa thu xếp xong thì đừng đây chọc ghẹo Tiểu Cẩn của chúng nữa!"
Lời cô An Khanh bước tiền sảnh thấy. An Khanh khoác chiếc áo khoác đen, chính là của Thời Luật. Nguyễn Họa cô một cái gì nữa, đặt Tống Cẩn xuống ghế sofa, lấy điện thoại gọi đến giúp. Rất nhanh đó hai trai trẻ đến, một trong đó trông thật thà, cõng Tống Cẩn từ ghế sofa, cô gái tóc xoăn theo phía .
"Người phụ nữ luôn tìm kiếm chính là cô ?" An Khanh chứng kiến bộ quá trình, đến bên cạnh Thời Luật, theo ánh mắt hướng về phía nữ quản gia đang trai trẻ cõng lưng. Biết tiền sảnh camera, cô cởi chiếc áo khoác đưa cho : "Chồng, chăm sóc cô , bên chỗ em sẽ ."
"Cảm ơn em, An Khanh." Thời Luật nhận lấy áo khoác, lập tức sải bước rời .
An Khanh mỉm theo bóng lưng rời , đôi mắt vẫn kìm mà rưng rưng. Đợi cô định về phòng, bước khỏi tiền sảnh, thấy ban công tầng ba một dáng vạm vỡ, kỹ hơn thì đàn ông đó dường như đang về phía sân khấu kịch cổ. Xem vở kịch ... ngày càng thú vị .
...
Hai tiếng , vị khách ở tầng ba xuống lầu, cuối cùng cô cũng thấy gương mặt thật của . Sau khi xác nhận, An Khanh tìm trong danh sách đen thấy điện thoại lâu liên lạc. Chỉ vài giây khi gọi, Ôn Chính bắt máy. Phía bên ồn ào, chắc là đang ở câu lạc bộ, tiếng nhạc, tiếng phụ nữ nũng nịu... Chắc là khi nhận đây là của cô bạn gái cũ, Ôn Chính vội vàng tắt máy.
Một phút , gọi , phía bên yên tĩnh. Giới thượng lưu ở Bắc Kinh sớm nhận tin đám cưới của An Khanh và Thời Luật hoãn vô thời hạn, nhưng nhà bàn tán, vị tiểu thư họ An hồ đồ đến mức lén lấy hộ khẩu đăng ký kết hôn với Thời Luật. Kể từ khi cô và Thời Luật đăng ký kết hôn thành công, thời gian Ôn Chính sống vô cùng chán nản, cũng buông thả, suốt ngày chìm đắm trong tửu sắc, thậm chí còn ý chí tranh giành địa vị với em họ hàng nữa. Cậu nghĩ cả đời chắc cũng chỉ đến thế thôi, sống qua ngày, cờ b.ạ.c trai gái, theo sự sắp xếp của gia đình, cưới con gái nhà ai thì cưới nhà đó .
An Khanh phận và thời điểm mạo : "Xin Ôn Chính, giờ còn gọi điện làm phiền ."
"Khanh Khanh? Em định âm dương quái khí với bao lâu nữa?" Ôn Chính hút một thuốc, giọng trầm xuống đầy bất lực: "Chia tay gần hai năm , đây là đầu tiên em gọi điện cho . Nếu việc gấp, với tính cách quật cường của em, thà bẻ răng nuốt bụng còn hơn là gọi điện tìm ."
Chính câu của Ôn Chính nhắc nhở An Khanh: Cô đây kiêu ngạo đến thế nào. Giờ đây vì đàn ông Thời Luật , cô nhiều buông bỏ lòng tự trọng, phá vỡ nguyên tắc của chính ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/hon-nhan-o-nam-kinh-thoi-luat-an-khanh/chuong-55-ho-giay.html.]
"Không gì Ôn Chính, cứ coi như từng liên lạc với ."
Khi cô định kết thúc cuộc trò chuyện, Ôn Chính ngăn cô : "Lần nào cũng ! Vì cái tính quật cường đó của em! Chia tay đến bạn bè cũng làm với ! Ngay cả khi giọng em, cũng thông qua lịch sử trò chuyện cũ! Mẹ kiếp, đến điện thoại còn dám đổi!"
Chính những lời của Ôn Chính khiến An Khanh nhớ đến chiếc điện thoại iPhone 5 cũ kỹ của Thời Luật, những dấu chấm than đỏ vô tận khung chat... Sự hối tiếc sẽ khiến luôn nhớ về đối phương đúng ? Chính vì sự hối tiếc luôn tồn tại, nên mới mãi buông bỏ đúng ?
"Xin Ôn Chính, giờ mới liên lạc với ." An Khanh nghẹn ngào. Giây phút cô đột nhiên nhẹ lòng. Qua sự chấp niệm của Thời Luật đối với Tiểu Cẩn, Ôn Chính, đối với cô chẳng cũng đầy chấp niệm ? Sự việc qua, quá khứ, những sự phản bội và hận thù đó sớm tan biến theo thời gian. An Khanh cho rằng chuyện qua, nhưng với tư cách là phạm , Ôn Chính gánh vác sự nợ nần suốt gần hai năm. Nếu tối nay cô bốc đồng tìm trong danh sách đen mà gọi, sự nợ nần , Ôn Chính lẽ còn gánh vác thêm nhiều năm nữa.
Từ bỏ mục đích ban đầu khi gọi điện, An Khanh thanh thản : "Tôi gọi cho chỉ , sớm còn oán hận nữa, hai năm ở bên , cũng vui vẻ." Cô lặp : "Thật sự vui vẻ."
"Em hối hận vì ở bên loại tệ bạc như ?" Ôn Chính hỏi ngược .
Cô mỉm : "Lúc đầu thì hối hận."
"Tôi thực sự yêu em, Khanh Khanh, những lời đó đều là cãi với lúc đang nóng giận. Tôi thừa nhận là kẻ tệ bạc, là tra nam, nhưng xin em đừng nghi ngờ tình yêu của dành cho em trong hai năm đó."
"Sớm còn nghi ngờ nữa ."
"Vậy tại còn giấu diếm ? Đến giờ vẫn cho xảy chuyện gì?" Một ý nghĩ nảy , Ôn Chính siết chặt nắm tay: "Hắn bắt nạt em?"
"Không ." An Khanh lau giọt nước mắt chực trào: "Tôi thể để khác bắt nạt? Chỉ bắt nạt khác thôi, kẻ nào dám bắt nạt ?"
"Tôi còn rõ em ? là hổ giấy mà."
" đúng đúng, chính là hổ giấy."
...
Thế là, An Khanh trò chuyện về quá khứ với Ôn Chính, chuyện suốt một tiếng đồng hồ, cũng hết chuyện, lấy tên khỏi danh sách đen, để sống trong sự nợ nần nữa.
Chính cuộc trò chuyện kéo dài một tiếng đồng hồ khiến Ôn Chính xác định cuộc sống hôn nhân của cô thực sự vấn đề. Dù bàn về hôn nhân, cũng nhắc đến Thời Luật, nhưng giờ , một kết hôn như cô trò chuyện lâu như với bạn trai cũ, nếu vấn đề thì mới là gặp quỷ.
Lại châm thêm một điếu thuốc, Ôn Chính sốt ruột hỏi: "Khanh Khanh, thật với , khác ở bên ngoài đúng ?"
"Thật sự ." An Khanh vẫn cố chấp, để lộ tẩy, cô dứt khoát chuyển chủ đề, mục đích ban đầu khi gọi điện: "Gọi cho là hỏi thăm một ."
"Hỏi thăm ai?"
Không giấu giếm nữa, An Khanh sự thật: "Người nhà họ Lục."