HÔN NHÂN Ở NAM KINH (THỜI LUẬT & AN KHANH) - Chương 110: Cắn chặt hơn
Cập nhật lúc: 2026-03-05 02:18:51
Lượt xem: 110
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi chuyện với Mạnh lão đến tận cùng, An Khanh nhận một kết quả: Chờ đợi.
Hơn một tháng nay, Thời Luật cũng với cô như : Đừng nghĩ gì cả, cứ chờ tin tức bên phía Tô Châu. Suy nghĩ nhiều cũng chỉ là vô ích, tình thế hiện tại sớm còn trong tầm của họ nữa. Giống như lời Mạnh lão thường : Đã sớm là châu chấu cùng một sợi dây.
Tống Cẩn là con gái kế của Thịnh Lương Hải, đang qua với Lục Chinh – con thứ hai của nhà họ Lục. Thịnh Thư Ý là con gái ruột của Thịnh Lương Hải, cũng là kế thừa nhà họ Thịnh bồi dưỡng, đang qua với Tiết Trạch – đứa con ngoài giá thú của Tiết Bân mà nhà họ Tiết dù ngoài mặt thừa nhận nhưng trong giới ai cũng mặc nhiên công nhận. Cả hai đều là những nhân vật dễ chọc, nhưng cũng vì hưởng lợi từ gia tộc mà hôn nhân thể tự quyết định. Nếu , Tống Cẩn và Thịnh Thư Ý chẳng giấu giếm gia đình đến tận bây giờ.
Mối quan hệ phức tạp khi bóc tách, khó để nhận nhà họ Thịnh sớm là một quả bom, dù là phe phái nào cũng châm ngòi nổ. Sau khi nổ tung, gặp họa đầu tiên chính là Thời Luật – vị thị trưởng mới nhậm chức . Bố vợ Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật đưa , công ty của rể cũ nổ bê bối tài chính, Thời Luật – vị thị trưởng trở thành con cừu chờ làm thịt. Không trách Thời Thiều Ấn – chủ gia đình đập bàn nổi giận, quả thực là thể nhúng tay nữa.
...
Thời Luật về đến nhà cũ lúc 10 giờ hơn, An Khanh cơn buồn ngủ nên trong phòng khách.
"Báo cáo xét nghiệm nước tiểu của Ninh Trí Viễn ở bên trong." Vứt túi công văn lên ghế sofa, Thời Luật phòng ngủ.
Nhìn thấy hai chữ "Âm tính", An Khanh mới như trút gánh nặng mà thở phào nhẹ nhõm; tuy nhiên, hút ma túy nghĩa là tàng trữ ma túy. Cô phòng ngủ, Thời Luật cởi sạch quần áo.
Mặt An Khanh lúc đầu đỏ bừng. Hai đêm ở khách sạn nghỉ dưỡng tại Mạc Can Sơn, Hồ Châu, vì vết rách lành nên thể làm đến cùng, việc dùng cả tay lẫn miệng trêu chọc nhiều khiến cô còn hồi hộp và ngượng ngùng hơn cả làm thật.
Thời Luật thong thả cầm áo choàng tắm mặc , thắt dây lưng xoay : "Anh tắm , vấn đề gì ngày mai hẵng hỏi. Tối nay trả lời bất kỳ câu hỏi nào liên quan đến Ninh Trí Viễn."
Nghe sự kìm nén một luồng giận dữ trong , An Khanh hỏi thêm nữa.
Trong phòng tắm truyền đến tiếng nước, nghĩ đến những lời của Mạnh lão, còn cả khó khăn và bế tắc mà Thời Luật đang đối mặt, An Khanh – chẳng thể làm gì cho – đột nhiên giúp giải tỏa nỗi buồn. Ý niệm giải tỏa nảy sinh, An Khanh dứt khoát trút bỏ váy ngủ, đến phòng tắm vặn tay nắm cửa.
Mở cửa An Khanh mới phát hiện bên trong hề nước, Thời Luật đang dùng nước lạnh.
Vừa đến nơi, cô tắt vòi hoa sen, Thời Luật liền hôn lấy cô. Đôi môi và lưỡi lạnh ngắt, mang theo một luồng khí lạnh, nhưng An Khanh vẫn ôm chặt lấy cổ Thời Luật, ngửa đầu đón nhận nụ hôn. Thời Luật hút lấy lưỡi cô, bàn tay to lớn nhào nặn mạnh bạo eo và m.ô.n.g cô, hôn đến mức cô thở mới bế cô lên bàn rửa tay bên ngoài phòng tắm.
"Muốn lấy lòng ?" Ánh mắt Thời Luật chút oán giận, "Lo tay đối phó với Ninh Trí Viễn?"
An Khanh gì, cứ ngẩng đầu , hốc mắt đẫm lệ, cô mới hỏi: "Anh sợ ?"
"Sợ cái gì?"
"Ngộ nhỡ bố em là bùn nhão trát nổi tường, sợ làm liên lụy đến và gia đình ?"
Thời Luật hỏi ngược : "Trong mắt em, là loại nào?"
"Là một ."
"Bây giờ cũng ?"
"Vẫn luôn là như ." An Khanh nghẹn ngào, "Hay là chúng ly hôn ."
"Mẹ gì với em?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/hon-nhan-o-nam-kinh-thoi-luat-an-khanh/chuong-110-can-chat-hon.html.]
"Mẹ gì cả, bà đối xử với em ."
"Đã gặp Mạnh lão?"
Ở mặt dường như bí mật, luôn dễ dàng thấu, An Khanh rơi nước mắt lắc đầu: "Anh đừng luôn đổ cho khác, mắt em mù, tai em điếc, tin tức em đều xem. Chuyện đang xảy giấu cũng giấu nổi."
Ánh mắt Thời Luật cô chút thất vọng: "Không tin thể xử lý ?"
"Em là tin chính bản ." Cô ngẩng đầu: "Anh từng với em, con rõ bản bao nhiêu năng lực, làm việc đến . Mỗi ngày em sống ở đây đều áp lực, em đau khổ tự tiêu hao. Em thậm chí ngừng nghi ngờ quyết định tái hôn với lúc đầu rốt cuộc là đúng sai. Anh rõ ràng là một , tiền đồ xán lạn, nhưng em mặt dày bám lấy ..."
Thời Luật ngắt lời cô: "Ngày mai chúng chuyển về Đại viện ở."
"Chuyển về cũng thôi." An Khanh đau khổ bĩu môi, "Chúng thể ly hôn , nếu ly hôn với em, em chỉ càng ngày càng tự tiêu hao."
"Ly hôn em cũng vẫn sẽ tự tiêu hao." Nâng khuôn mặt cô lên, Thời Luật cho phép cô trốn tránh, "Gặp vấn đề nghĩ cách giải quyết , trốn tránh giải quyết bất kỳ vấn đề gì."
"Bên phía nhà họ Thịnh định giải quyết thế nào?"
"Đã giải quyết xong ." Thời Luật hôn cô.
Bị hôn đến mức dần mềm nhũn, An Khanh vẫn canh cánh hỏi rốt cuộc giải quyết như thế nào. Nhìn thấu tâm tư của cô, Thời Luật kéo tay cô đặt xuống eo, ép cô nắm chặt cho phép buông : "Đừng quên, thứ nhà họ Thời thiếu nhất chính là tiền."
Chỉ cần là tiền giải quyết , đối với nhà họ Thịnh thì đều chuyện lớn. Nhà họ Thịnh chủ yếu là đứt gãy dòng vốn, chỉ cần tiền duy trì vận hành công ty, nợ nần ngân hàng thể từ từ trả. An Khanh nghĩ thông suốt những điều , Thời Luật hôn lấy cô.
Để cô nghĩ ngợi lung tung nữa, Thời Luật ấn cô bàn rửa tay, dùng cả môi và lưỡi khiến đôi chân cô mềm nhũn.
Trở giường, ánh đèn đêm vàng ấm áp, An Khanh mở mắt, thấy đôi môi mỏng của Thời Luật bóng loáng nước, cô chủ động dậy nắm lấy . Thời Luật cúi đầu, thấy cảnh tượng cô há miệng nuốt lấy, lập tức phấn khích ấn chặt lấy đầu cô.
Toàn bộ quá trình đều là sự mất kiểm soát điên cuồng, An Khanh nuốt trọn sót một giọt, mới tạm thời đặt dấu chấm hết cho sự điên cuồng của đêm nay. Sở dĩ là tạm thời, vì khi trời sáng, Thời Luật hôn cô tỉnh giấc, tay nhẹ nhàng massage nơi đó của cô một lúc dịu dàng hỏi: "Còn đau ?"
Mấy ngày nay An Khanh đều bôi t.h.u.ố.c đúng giờ, vết rách đó sớm lành, cô chỉ là sợ, sợ chịu nổi kích thước của ... Nhìn sự lo lắng của cô, Thời Luật lật đè cô xuống: "Đau thì với , sẽ dừng ."
Nhận sự cho phép của cô, Thời Luật đặc biệt dịu dàng, mỗi tiến một chút đều hỏi cô đau ? Càng hỏi như , An Khanh càng nhạy cảm mà c.ắ.n chặt hơn. Khoảnh khắc lấp đầy , cô thậm chí chịu nổi mà đạt đỉnh . Không bật đèn, cô cũng lúc ướt át đến mức nào. Sau đó Thời Luật bắt đầu động , âm thanh rút thụt hòa lẫn với tiếng nước khiến cô đỏ mặt tía tai.
Sau khi kết thúc, Thời Luật vệ sinh, An Khanh vệt ướt lớn ga trải giường, mặt nóng bừng xuống giường lấy ga mới .
"Tối nay ngoài ăn cơm, bảo Quý Bình qua đón em." Thời Luật áo sơ mi trắng, cài cúc áo lưng với cô: "Ma túy là do Ninh Trí Viễn cung cấp, bớt qua với ."
An Khanh đột nhiên một cảm giác mơ hồ như từng quen Ninh Trí Viễn. 23 tuổi, trai trẻ đầy nắng và trai, đôi mắt luôn trong veo đó, sẽ vì cô mà đốt pháo hoa ngày sinh nhật, bên cô 24/24 những lúc cô cô đơn bất lực nhất; thấy cô , từ bỏ việc chiếm hữu cô, ôm cô lòng và : "Đừng vì dỗi một đàn ông mà hủy hoại bản ."
Cài xong cúc áo, Thời Luật xoay , thấy vẻ mặt đau buồn của cô, cô nhất thời chấp nhận sự thật , tiếp tục cho cô những sự thật tàn khốc hơn.
Tuy nhiên, những sự tàn khốc Thời Luật giấu là giấu . Trong thời gian Ninh Trí Viễn điều tra vì tội tàng trữ ma túy, xúi giục khác sử dụng ma túy, hộp thư của An Khanh nhận một đoạn video dài gần hai phút. Góc của video rõ ràng là lén, nhưng hình ảnh vô cùng rõ nét. Trong video, Ninh Trí Viễn ôm cô, vùi đầu cổ cô hôn cắn, cô hề kháng cự, thuận theo nhắm mắt .
An Khanh nhớ vẻ mặt u ám của Thời Luật khi cầm tờ báo cáo xét nghiệm nước tiểu đêm đó, để cô hỏi bất kỳ câu nào về Ninh Trí Viễn, còn tắm nước lạnh, hôm còn bảo cô đến gần Ninh Trí Viễn... Đoạn video , Thời Luật chắc chắn thấy . Còn về việc thấy như thế nào, trong lòng An Khanh câu trả lời.