HÔN NHÂN Ở NAM KINH (THỜI LUẬT & AN KHANH) - Chương 105: Thời kỳ rụng trứng
Cập nhật lúc: 2026-03-05 02:18:46
Lượt xem: 103
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
An Khanh quên mất cảm giác khi nhận đơn ly hôn là thế nào.
Cầm bút ký tên, cả và tâm cô đều trong trạng thái tê liệt, dường như cảm nhận bất kỳ nỗi đau đớn nào, cũng chút cảm xúc tức giận nào. Mãi An Khanh mới , sự tê liệt là vì trái tim đau đến tột cùng . Nếu đau quá, cô thức trắng đêm.
Thời Luật với cô là cứ ký đơn ly hôn , đợi sóng gió của bố cô qua , hãy chính thức Cục Dân chính làm thủ tục ly hôn. Cuộc hôn nhân hữu danh vô thực, bất kể cô là ở bên Ninh Trí Viễn Ôn Chính, tờ đơn ly hôn ký sẵn , Thời Luật đều sẽ can thiệp nữa.
Quả thực còn can thiệp nữa, trong gần một tháng chuyển nhà cổ nhà họ Thời ở, ngoài lúc vệ sinh cá nhân, Thời Luật từng bước phòng ngủ, khu vực hoạt động chỉ gói gọn trong phòng khách nhỏ bên ngoài phòng ngủ.
An Khanh cũng hiếm khi gặp Thời Luật, do phận công việc nên thường xuyên sớm về muộn, khi công tác nhiều ngày mới về. Nếu hôm nào về sớm, Thời Luật cũng sẽ tới phòng ở sân , ở trong đó đến tận đêm khuya mới về phòng.
Cao Việt là đầu tiên nhận điểm bất thường của cặp vợ chồng trẻ. Lần kết hôn thời gian duy trì quá ngắn, tạm thời tính, từ khi tái hôn đến nay cũng gần một năm; nhưng bụng của cô con dâu An Khanh chẳng chút động tĩnh nào.
Thời Thiều Ấn tuổi cao, chỉ mỗi cháu ngoại Thịnh Thư Ý, vì cách thế hệ nên Thịnh Thư Ý gần như là bảo vật của cả nhà họ Thời. Dù ngoài miệng , nhưng một năm nay, trong lòng Cao Việt ít mong mỏi An Khanh thể thêm cho gia đình một mụn con cái.
Ban đầu Cao Việt lo lắng Tống Cẩn về Giang Thành sẽ phá hoại tình cảm vợ chồng họ, ngóng , Tống Cẩn cùng một ấm nhị thế tổ của giới Bắc Kinh Thượng Hải. Thân phận đó đơn giản, thậm chí còn bí ẩn, nhà họ Thời gặp đều cung kính.
Đã Tống Cẩn là chuyện quá khứ, con trai bà và An Khanh – vợ – cứ tụ ít xa nhiều? Nhân lúc Thời Luật Nam Kinh họp, Cao Việt tới sân , vòng vo với An Khanh: "Trước bệnh viện Hiệp Hòa kiểm tra sức khỏe, bác sĩ thế nào?"
An Khanh từ phòng tập thể d.ụ.c trở về, dùng khăn lau mồ hôi trán: "Thể hàn, vận động nhiều mồ hôi là đỡ thôi ạ."
"Thuốc vẫn đang uống chứ?"
"Con uống mấy nữa, t.h.u.ố.c Đông y sắc phiền phức quá."
"Phiền cũng uống, trẻ các con đúng là coi cơ thể gì, cái gì cũng chê phiền." Cao Việt : "Đơn t.h.u.ố.c còn ? Đưa đơn t.h.u.ố.c đây cho ."
Đưa đơn t.h.u.ố.c cho Cao Việt xong, An Khanh mới muộn màng nhận bà chồng đột nhiên tới quan tâm sức khỏe của cô, chắc chắn là lý do.
Sáng sớm hôm khi ăn cơm, bảo mẫu bưng bát t.h.u.ố.c Đông y sắc sẵn lên, sự đôn đốc của Cao Việt, An Khanh uống hết một bát. Sau bữa tối, bưng lên một bát nữa; lúc uống t.h.u.ố.c Cao Việt còn hỏi cô kinh nguyệt ngày bao nhiêu.
Tính thời kỳ rụng trứng của cô là mấy ngày nay, Cao Việt lập tức gọi điện cho Thời Luật ngay mặt cô: "Mấy giờ mà còn về? Nhà nào thị trưởng mà làm như con ? Nhà gần như thành cái khách sạn tạm bợ của con đấy."
Không bên phía Thời Luật trả lời thế nào, sắc mặt Cao Việt ngày càng tệ hơn. Sau khi Cao Việt khỏi phòng, An Khanh vẫn thấy những lời than vãn của bà: "Hôn nhân là con tái hôn, cũng là con cưới, ai dí d.a.o cổ con cả. Con cũng hai mươi chín tuổi , cùng tuổi với con đều làm bố cả , giờ con với là con tạm thời con."
"Sức khỏe của bố con mấy năm nay thế nào con cũng thấy , tâm nguyện lớn nhất của ông là gì con cũng , lúc nào cũng cho chúng giục, con thì cũng cho chúng chút hy vọng chứ?"
"Dù cho chúng hy vọng, con cũng nghĩ cho vợ con chứ? Vợ con chỉ kém con một tuổi, con định trì hoãn đến bao giờ? Chẳng lẽ con cũng vợ con giống như , làm sản phụ lớn tuổi? Mạo hiểm tính mạng để sinh con cho con?"
...
Những lời đó, An Khanh tự động chặn .
Bưng bát trả bếp, nồi đất sắc thuốc, cô chỉ thấy đó là một sự châm biếm.
Về sân phòng ngay, cửa , An Khanh chạy bộ dọc theo hồ, thông qua vận động để chuyển hướng sự chú ý. Chạy đến mồ hôi đầm đìa, thở hổn hển tựa cột đá, An Khanh về phía tháp Lôi Phong đang lên đèn ở phía bên trái, tầm ngày càng nhòe , cô mới giơ tay lau những giọt nước mắt kịp chảy .
Trở về nhà họ Thời gần 10 giờ, Thời Luật đang trong phòng khách hút liên tiếp mấy điếu thuốc, lúc cửa làm An Khanh sặc khói.
"Tôi chạy bộ bên hồ." An Khanh Thời Luật, phòng vệ sinh rửa mặt .
Sau khi lau mặt xong , Thời Luật vẫn ở phòng khách, kẹp giữa những ngón tay vẫn là điếu thuốc. An Khanh coi như gì, mở cửa sổ thông gió đuổi mùi khói. Cửa sổ mở, cô thấy Thời Luật phía : "Sau ngoài nhớ mang theo điện thoại."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/hon-nhan-o-nam-kinh-thoi-luat-an-khanh/chuong-105-thoi-ky-rung-trung.html.]
"Điện thoại mang theo chạy bộ tiện lắm." Cố định cửa sổ , An Khanh : "cũng chạy xa, chỗ nhiều camera giám sát, còn cảnh vệ tuần tra, an hơn cả phòng tập."
Thấy cô về phía phòng ngủ, Thời Luật gọi cô : "Không còn gì với ?"
An Khanh thậm chí đầu : "Không, ngủ sớm ."
Hơn một tháng nay An Khanh đều như , còn gần Thời Luật, cũng trò chuyện thêm với . Kéo giãn cách là cách nhanh nhất để quên một , một khi ở gần Thời Luật, cảm giác đau đớn đó ập đến. An Khanh chọn cách rời xa nguồn gốc gây đau khổ cho , thà rằng sống như cái xác hồn qua ngày đoạn tháng; ngoài , cô nghĩ cách nào khác.
Sau khi tắm xong , An Khanh thấy ghế sofa cạnh giường thêm chiếc chăn lông dày, Thời Luật bưng gối : "Mấy ngày gần đây sẽ qua kiểm tra phòng."
"Tránh mùng một tránh mười lăm." Lấy áo choàng tắm trong tủ quần áo khoác lên , An Khanh : "Thuốc Đông y sắc cho , tháng bụng mà vẫn động tĩnh gì, chắc sẽ đưa bệnh viện kiểm tra nữa thôi."
"Tháng lẽ bên phía Tô Châu sẽ tin tức."
"Mượn lời lành của ." An Khanh lên giường tựa đầu giường.
Thấy tóc cô vẫn còn ướt, Thời Luật nhắc nhở: "Sấy khô tóc hãy ngủ."
An Khanh chỉ chiếc mũ trùm đầu màu hồng: "Mũ trùm đầu khô tóc."
"Dễ tích tụ ẩm."
Thời Luật dậy, lấy máy sấy từ tủ phòng vệ sinh , cắm ổ điện đầu giường, điều chỉnh nhiệt độ và tốc độ gió, đưa máy sấy cho cô. An Khanh nhận lấy máy sấy , tháo mũ trùm đầu . Tiếng gió của máy sấy làm giảm sự ngượng ngùng khi hai ở chung một phòng.
Sau khi sấy khô tóc và để máy sấy về chỗ cũ, An Khanh giường xuống, ngủ lưng về phía Thời Luật; bao lâu trôi qua, bên tai vang lên tiếng tắt đèn, cô mở mắt , một màu đen bao trùm.
Khoảng hơn một giờ trôi qua, An Khanh vẫn hề buồn ngủ. Thời Luật hình như cũng ngủ.
Trở thẳng, An Khanh chủ động lên tiếng: "Ngày mai về đại viện ở nhé, ở trong đại viện ngoài, mấy đó chẳng lẽ chạy đại viện bắt cóc ?"
Thời Luật hề phản hồi.
Đợi một lúc lâu vẫn phản hồi, An Khanh tưởng ngủ, lấy điện thoại từ đầu giường, bật đèn pin chiếu về phía sofa, thấy mà đang sofa vẫn xuống, tay cô run lên một cái, điện thoại rơi xuống đất.
Thời Luật chậm rãi mở mắt, trong ánh sáng mờ nhạt hắt , ánh mắt lộ rõ vẻ u oán. An Khanh chỉ mải cúi xuống nhặt điện thoại nên để ý đến ánh mắt , khi nhặt điện thoại, cô tiếp tục chủ đề : "Ở đây, sớm muộn gì cũng lộ tẩy, giúp nhà nhiều như , thể gây thêm phiền phức cho nữa."
"Nhịn thêm chút nữa." Thời Luật cô, trong ánh sáng tối tăm, rõ biểu cảm lúc của cô. "Đợi tin tức bên phía Tô Châu ."
"Đợi tin tức thì làm gì? Kết quả chẳng đều như thế ?"
"Sao nhanh nản chí ?"
"Người thể đấu với trời, sai thì nhận." An Khanh ngẩng đầu, gượng: "Tâm trạng hiện tại của khác năm ngoái, còn tâm trí nào để tiếp tục đấu với họ nữa."
"Buông xuôi?"
"Cũng hẳn là buông xuôi, chỉ là cảm thấy vô nghĩa, kiến thể thắng nổi voi, làm nhiều cũng chỉ là vô ích."
"Đều làm mà, em là vô ích?"
An Khanh hỏi ngược : "Anh cho , còn thể làm gì?"
Khác với sự nhiệt huyết của năm ngoái, năm nay cô bó buộc nhiều. Con dường như là , sẽ theo sự trưởng thành và trải nghiệm, sự lắng đọng của thời gian, rũ bỏ sự hấp tấp và bốc đồng, bắt đầu trưởng thành, học cách suy nghĩ sâu sắc: việc nào nên làm, việc nào nên làm.