Hai cánh cửa thang máy từ từ mở .
Ánh đèn trắng lạnh hắt lên đàn ông bên trong. Anh ở góc trong cùng, cúi đầu chỉnh măng sét áo sơ mi, trông như thể mới xem giờ xong.
Nghe thấy tiếng động, Hình Minh Ngộ ngước mắt lên, ánh hướng về phía cô càng thêm thâm trầm.
Khương Thiên Tầm ngẩng đầu, bắt gặp bóng dáng cao lớn đĩnh bạt bên trong mà khỏi giật .
Lại thêm hành động cúi đầu xem đồng hồ của nữa, lẽ là... cố tình canh giờ để đợi cô ?
"Hình , lên ?"
Khương Thiên Tầm giả vờ thản nhiên chào hỏi.
Sau khi bước , cô tiếp tục giơ chiếc ô đang nhỏ nước nữa, vì cứ giơ mãi như thế trông càng giống như đang chột .
Cô đành buông ô xuống, đổi thành dùng tay che miệng, má và mũi.
Thế nhưng, tay của Khương Thiên Tầm dù cũng quá nhỏ.
Sống mũi cao thẳng đẽ vẫn lộ , khuôn mặt trắng như sứ cũng hở một phần, đường nét khuôn mặt thanh tú hình trái xoan từ bên cạnh vẫn thấy rõ ràng.
Khương Thiên Tầm sớm nhấn nút tầng của .
Thang máy vận hành, con nhảy lên, lên cao.
Hình Minh Ngộ sắc mặt bình thản, giọng trầm thấp vang lên từ phía : "Tôi vẫn luôn đợi em!"
Khương Thiên Tầm: "..."
Đây là đang trả lời câu hỏi lúc nãy của cô.
Khương Thiên Tầm nhịn đầu , chỉ lúng túng : "Thật trùng hợp, Hình cũng ở chung cư !"
Giọng Hình Minh Ngộ càng trầm hơn: "Ừ. Tôi với em , một căn hộ thường trú ở gần đây."
Câu chuyện bỗng chuyển hướng.
Người đàn ông : "An tổng giám cũng thường xuyên ở đây ?"
"..."
Hàng mi đen dày cong vút của Khương Thiên Tầm khẽ chớp.
Phản ứng mất hai giây.
Người đàn ông đang giăng bẫy cô.
Anh từng với "đại tiểu thư Khương Thiên Tầm" rằng một căn hộ thường trú ở gần đây.
ngay đó, câu tiếp theo cố tình gọi cô là "An tổng giám".
Khương Thiên Tầm thoáng hoảng hốt, mắt chằm chằm chiếc ô đang nhỏ nước, chắc chắn liệu Hình Minh Ngộ thực sự phát hiện sơ hở trong lớp ngụy trang của ?
Anh nhận khuôn mặt thật khi cô che chắn phần ?
Hay là đàn ông đang trong trạng thái say rượu nên nhảm?
"Tôi về nước thì thường ở đây, bạn cho mượn. Bạn của chắc Hình cũng , cô tên là Khương Thiên Tầm. Trước đây Hình còn hỏi về mối quan hệ giữa và cô mà."
Khương Thiên Tầm bao giờ thấy thang máy chậm như thế , đúng là một giây dài tựa thiên thu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/hon-le-cung-ngay-toi-om-bung-ga-cho-anh-em-cua-nguoi-cu/chuong-42.html.]
Bất kể phát hiện , cô vẫn giữ vững phương châm: bình tĩnh, hoảng loạn.
Vạn nhất phát hiện thì ?
Nói xong, thấy đàn ông phía lên tiếng, Khương Thiên Tầm nghiêng đầu qua: " nhớ là Hình từng với việc căn hộ thường trú ở gần đây, nhớ nhầm !"
Hình Minh Ngộ nhíu mày, nhưng khóe môi khẽ nhếch lên đầy ẩn ý, nâng mắt phụ nữ nhỏ bé đang để lộ một chút góc nghiêng.
Anh nhắm mắt , ngón tay dài day day sống mũi, hỏi: "Che miệng với mũi làm gì?"
Khương Thiên Tầm mặt đổi sắc: "Hình uống say , quên là đang mắc bệnh truyền nhiễm ... Ưm!"
Chiếc ô đang nhỏ nước "rầm" một cái ném rõ.
Khương Thiên Tầm chỉ cảm thấy trời đất cuồng, cô đàn ông nhấc bổng lên như nhấc một chú gà con, kéo tuột lòng.
Chiều cao của Hình Minh Ngộ quá vượt trội, mũi cô đập mạnh lồng n.g.ự.c cứng như đá của . Qua lớp áo sơ mi, khi cô còn kịp dịu cơn đau điếng ở mũi thì gian xung quanh trở nên im lặng đến lạ thường.
Thứ đầu tiên cô rõ chính là tiếng tim đập thình thịch như đ.á.n.h trống của ai đó.
Thình thịch, thình thịch.
Một tay Hình Minh Ngộ vẫn nắm chặt cổ tay mảnh khảnh của cô, càng lúc càng chặt, còn xa cúi đầu hỏi: "Đau ?"
Tay của đặt eo cô, ấm áp, thô ráp, lòng bàn tay lẽ một lớp chai mỏng, áp sát lớp vải lụa bóng loáng của bộ đồ ngủ.
Anh siết chặt lấy vòng eo thon nhỏ của cô.
Người phụ nữ nhỏ bé trong lòng gần như sắp rơi nước mắt, cúi gầm mặt xuống.
Mái tóc ẩm ướt, vành tai ửng hồng, chiếc cổ trắng ngần.
Toàn cô tỏa mùi hương hoa nhài thanh khiết quen thuộc.
Ánh mắt Hình Minh Ngộ thâm thúy, ăn mặc chỉnh tề nhưng giọng khàn đục: "Nếu An tổng giám thấy đau, cũng sẽ nhẹ tay ."
"Đồ lưu ma... Ưm!"
Lời mắng nhiếc còn kịp thốt chặn .
Hình Minh Ngộ đột nhiên cúi , bàn tay đang nắm cổ tay cô chuyển thành năm ngón tay xòe , giữ chặt lấy gáy cô, vùi đầu xuống hôn thật sâu, đầu lưỡi tiến quân thần tốc.
Thân hình cao lớn, thể lực dồi dào, ôm chặt lấy lưng cô, nhấc bổng cô lòng.
Khương Thiên Tầm hình nhỏ nhắn, làm thoát khỏi vòng vây như tường đồng vách sắt của đàn ông .
Hơi nóng lan tỏa giữa môi và răng của hai , tê dại đến mức khiến Khương Thiên Tầm cảm thấy choáng váng.
cô vẫn yêu đương.
Hôn môi chẳng là chuyện chỉ dành cho những yêu ?
Cô sắp nghẹt thở đến nơi, lo lắng cho hai đứa nhỏ trong bụng nên dám vùng vẫy quá kịch liệt, mà thực vùng vẫy cũng vô ích.
Khương Thiên Tầm nâng đầu gối, định thúc mạnh chỗ hiểm của .
Thế nhưng, đàn ông dường như chẳng hề hấn gì, ngược đầu gối cô còn đau.
Anh ôm quá chặt, gần như kẽ hở, đầu gối cô dán chặt đôi chân dài bao bọc trong lớp quần tây của , gian để đòn.
Bàn tay to của Hình Minh Ngộ giữ gáy cô, trong lúc xoa nắn làm rơi chiếc chun buộc tóc, mái tóc dài ẩm ướt xõa tung lộn xộn vai.