HOẢNG HỐT! SAU KHI NÉM CHỒNG CŨ CHO BẠCH NGUYỆT QUANG, ANH TA PHÁT ĐIÊN - Chương 94: Tại sao lại có dấu vân tay của cô

Cập nhật lúc: 2026-01-01 17:35:31
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mẹ, ông nội, con của Phó Kỳ Xuyên.

Ba thế hệ đều c.h.ế.t tay họ.

"Nguyễn Nam Chi! Cô bậy bạ gì ?"

Phó Cẩm An xông tới, đẩy một cái, cảnh cáo một cách hung dữ, "Tôi thể kiện cô tội phỉ báng cô ??"

Ôn Phương, tình trạng "khá hơn", cũng sang với vẻ mặt khó hiểu, "Cô Nguyễn, hai con mà cô , là ý gì?"

là gì, bà hiểu ?"

Dưới vẻ mặt lạnh lùng u ám của Phó Kỳ Xuyên, từng chữ từng chữ với Ôn Phương: "Năm đó, bà vì gả nhà họ Phó, đẩy của Phó Kỳ Xuyên, đang m.a.n.g t.h.a.i mười tháng, xuống cầu thang, bà quên ?"

"Nói chuyện bằng chứng!"

Ôn Phương một cách hùng hồn, dường như tức giận vì sự vu khống của !

Giống như ông nội , bà nghĩ rằng khi làm chuyện đó, bà phá hủy camera giám sát, nên sẽ để bất kỳ bằng chứng nào.

Phó Cẩm An câu đó nhắc nhở, cũng nắm bắt trọng điểm, " , Nguyễn Nam Chi, định tội thể chỉ dựa lời suông ."

"Bằng chứng ."

Tôi gọi điện cho Tần Trạch, bảo mang tài liệu đưa cho Phó Kỳ Xuyên đến đây.

Anh hành động cũng nhanh, lâu mang đến, trực tiếp rút báo cáo giám định dấu vân tay , đưa cho Phó Kỳ Xuyên.

"Xem , đây là bằng chứng cái c.h.ế.t của ông nội, liên quan đến Phó Cẩm An."

Sắc mặt Phó Cẩm An căng thẳng, đang định xông lên giật lấy, ánh mắt của Ôn Phương ngăn .

Phải rằng, gừng càng già càng cay.

Không giật, đợi lát nữa còn cơ hội cãi lý, nhưng nếu giật lấy, thì chứng tỏ cô chột , chẳng khác nào trực tiếp xác nhận tội danh của .

THẬP LÝ ĐÀO HOA

Phó Kỳ Xuyên xem từng tờ một, khi thấy tờ báo cáo so sánh dấu vân tay, ánh mắt đột nhiên trở nên sắc bén đáng sợ, liếc Phó Cẩm An, "Trên viên t.h.u.ố.c của ông nội, tại dấu vân tay của cô?"

"Tôi... dấu vân tay của ...?"

vẻ mặt mơ hồ, nhưng bàn tay giấu lưng siết chặt.

Ôn Phương nhẹ giọng nhắc nhở, "Cẩm An, con nghĩ kỹ xem, khi ông nội ngất xỉu, con cho ông uống thuốc, nhưng kịp cho miệng ?"

"..."

Phó Cẩm An mắt sáng lên, giả vờ suy nghĩ kỹ, Phó Kỳ Xuyên, vô cùng tự trách : "Hôm đó ông nội phát bệnh, con quá vội vàng, cho ông uống thuốc... con t.h.u.ố.c của ông nội để ở , tìm mãi mới thấy, khi đổ t.h.u.ố.c , ông nội ngất xỉu , chắc là vì ... viên t.h.u.ố.c mới dấu vân tay của con."

Tôi kinh ngạc khả năng bịa chuyện của cô , "Hôm đó đến phòng bệnh hỏi cô, cô rõ ràng t.h.u.ố.c của ông nội ở ! Hoàn khớp với lời cô bây giờ."

Tình huống chỉ một khả năng, cô từ đầu đến cuối đều thật.

Và chỉ chột mới dối.

"Tôi khi nào chứ, Nam Chi, rốt cuộc đắc tội gì với cô? Bây giờ vì đuổi nước ngoài, thể bịa bất kỳ lời dối nào!"

Phó Cẩm An vẻ mặt bối rối, cầu cứu Phó Kỳ Xuyên, "A Xuyên... em , em mà, giẫm c.h.ế.t một con kiến em còn thấy đáng thương, thể hại ông nội..."

...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/hoang-hot-sau-khi-nem-chong-cu-cho-bach-nguyet-quang-anh-ta-phat-dien/chuong-94-tai-sao-lai-co-dau-van-tay-cua-co.html.]

Tôi buồn nôn ói, ngẩng đầu Phó Kỳ Xuyên, "Anh tin ?"

Chuyện đến nước , cô còn quan trọng nữa.

Điều quan trọng chỉ là, Phó Kỳ Xuyên tin ai.

Phó Kỳ Xuyên rũ mắt , màu mực đậm đặc như hút , "Em , dì Ôn đẩy ngã , là thật ?"

Ôn Phương giả vờ tức giận : "Cô Nguyễn, đối xử với Tiểu Xuyên luôn như con ruột, cô kích động mối quan hệ giữa chúng như , nhất cũng đưa bằng chứng!"

Tôi lạnh hỏi: "Bà chắc chắn ?"

"Đương nhiên!"

hề sợ hãi.

Tôi lấy điện thoại , gọi về nhà cũ, điện thoại là một giúp việc, hỏi: "Chú Trình ở nhà ?"

"Thiếu phu nhân, chú Trình ngoài nửa tiếng , vẫn về." Người giúp việc .

"Được, gọi điện thoại cho chú ."

Tôi chuyển sang gọi điện thoại cho chú Trình.

Chuyện , cùng với cái c.h.ế.t của ông nội, ngoài , chú Trình là duy nhất chuyện.

Và bằng chứng đó, cũng ở trong két sắt trong thư phòng của ông nội, chỉ chú Trình mật mã.

Chỉ thể tìm chú .

Ôn Phương , "Cô Nguyễn, gả nhà họ Phó nhiều năm như , một tay nuôi lớn Tiểu Xuyên, công lao cũng khổ lao. Chuyện nếu cô đưa bằng chứng, e rằng Tiểu Xuyên cũng sẽ bỏ qua dễ dàng như !"

"Tôi thấy cô chỉ đang cố làm vẻ huyền bí!"

Phó Cẩm An đầy tự tin.

Cũng chuyện xa mà làm, vì lý do nào khác.

Tôi cũng vội giải thích gì, chỉ chờ chú Trình điện thoại, nhưng, bộ chuông điện thoại đều reo hết, vẫn ai máy.

Tôi nhíu mày, đang định gọi , Phó Kỳ Xuyên ngăn , đưa điện thoại của cho , "Dùng điện thoại của gọi , điện thoại của chú Trình thể để chế độ im lặng, chỉ và ông nội gọi đến, mới chuông."

"Được."

Tôi thở phào nhẹ nhõm, gọi quả nhiên thuận lợi, gần như thông, chú Trình liền máy, "Thiếu gia."

"Chú Trình, là cháu."

"Thiếu phu nhân? Báo cáo giám định dấu vân tay cô nhận chứ?" Chú Trình cung kính hỏi.

"Nhận ."

Tôi trả lời xong, thẳng vấn đề: "Chú Trình, Ôn Phương tỉnh, cháu đang ở phòng bệnh của bà . Có một chuyện, thể cần chú làm chứng cho cháu, vì khi ông nội với cháu, chỉ chú ở bên cạnh."

Chú Trình do dự một chút, mới hỏi: "Chuyện gì?"

"Cháu bật loa ngoài, để Phó Kỳ Xuyên tin."

Tôi bật loa ngoài, hỏi một cách rõ ràng: "Năm đó, cái c.h.ế.t của Phó Kỳ Xuyên, là do Ôn Phương một tay gây , đúng ? Là bà phá hủy camera giám sát, đẩy của Kỳ Xuyên xuống lầu."

Loading...