Trương Sùng Quang lòng chợt thắt .
Anh thể tin hỏi: "Hoắc Tây chảy m.á.u ?"
Người giúp việc gật đầu: " , cánh tay trầy xước mấy chỗ? Tiên sinh ?"
Trương Sùng Quang .
Ánh đèn quá tối, họ xảy cãi vã kịch liệt, thật sự thấy... nếu thấy sẽ để Hoắc Tây rời như .
Trong lúc cấp bách, thậm chí mặc thêm quần áo, cứ mặc áo choàng tắm xuống lầu.
Chân tiện, đến con đường đá nhỏ trong sân, vì trơn trượt mấy suýt ngã, giúp việc một tay che ô một tay đỡ , lúc Trương Sùng Quang quên mất lòng tự trọng và thể diện của đàn ông.
Loạng choạng đến cửa biệt thự.
Hoắc Tây bảo vệ chặn , cho .
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Cô yên lặng trong xe, mưa lớn, cần gạt nước kính chắn gió ngừng chuyển động cũng thể ngăn nước mưa... làm mờ mắt.
Không phân biệt là nước mưa, nước mắt.
Trương Sùng Quang khập khiễng tới, dùng sức đập cửa kính xe bên cạnh, trong gió mưa là giọng trầm thấp kìm nén của : "Xuống xe!"
Hoắc Tây nghiêng đầu, bình tĩnh .
Cách một lớp kính xe, Trương Sùng Quang cũng thể thấy m.á.u cánh tay cô.
Chảy ngừng.
Hoắc Tây hề , khuôn mặt cô tái nhợt, run rẩy lấy một gói t.h.u.ố.c lá nữ từ ngăn chứa đồ, cô hút nhưng vẫn châm lửa, khi khói t.h.u.ố.c tràn ngập khoang xe cô nghiêng đầu Trương Sùng Quang.
Cửa kính xe từ từ hạ xuống,
Giọng Hoắc Tây lạnh nhạt: "Mở cổng !"
Trong đêm mưa, bộ khuôn mặt Trương Sùng Quang đều nghiêm nghị, cúi đầu cánh tay của Hoắc Tây... là máu, kinh hoàng, Hoắc Tây vốn là lý trí, nhưng bây giờ cô chút lý trí.
Anh cho phép cô rời , liền bạo lực đưa tay , mạnh mẽ mở cửa xe.
"Anh làm gì ?"
"Trương Sùng Quang, chính , giữa chúng thanh toán xong ?"
"Em , em thương , liên quan gì đến ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/hoac-tien-sinh-ngoan-ngoan-sung-toi-on-man-hoac-thieu-dinh/chuong-962-hoac-tay-bi-bao-ve-chan-lai-khong-cho-di.html.]
...
Trương Sùng Quang thô bạo kéo cô xuống, nhưng thấy m.á.u cánh tay mềm mại, vẫn giảm nhẹ lực, mặt là nước mưa, đôi mắt còn sâu thẳm hơn cả màn đêm.
Yết hầu ngừng chuyển động, cảm xúc kìm nén đến cực điểm: "Đừng bướng bỉnh! Trừ khi em sống nữa."
Hoắc Tây ngước .
Trong màn đêm, khuôn mặt cô sáng ngời, đôi môi đỏ mọng cũng khẽ run rẩy, một lúc cô từng chữ từng câu : "Anh yên tâm, em sẽ vì mà nghĩ quẩn nữa, em sẽ sống ."
"Nói bậy!"
Trương Sùng Quang một tay kéo cô, một tay thò xe lấy túi xách của cô , nhanh chóng tìm thấy lọ t.h.u.ố.c cầm m.á.u đổ hai viên đưa đến môi cô, Hoắc Tây mở miệng trực tiếp bóp cằm cô nhét , Hoắc Tây nghẹn ho mấy tiếng: "Trương Sùng Quang điên !"
Trương Sùng Quang m.á.u cánh tay cô, đưa tay run rẩy nhẹ nhàng nắm lấy, giọng kìm nén đến cực điểm: "Hoắc Tây, sắp điên !"
Đêm mưa, những tạp âm dường như biến mất.
Hoắc Tây phản tay nắm lấy tay , cô khẽ run rẩy hỏi: "Tại đẩy em ?"
Trương Sùng Quang thể trả lời.
Có lẽ, chính cũng , gì...
Anh còn dám gì nữa!
Anh mạnh mẽ đưa Hoắc Tây về nhà, khi x.é to.ạc mặt nạ với cô dường như buông xuôi, cũng quan tâm đến hình tượng nữa, mặt cô chân khập khiễng cũng để ý.
Mất một chút công sức, cuối cùng cũng lên đến tầng hai.
Anh đưa cô đến phòng khách, cũng quan tâm đến bùn đất , trực tiếp ấn Hoắc Tây xuống ghế sofa trong phòng khách cho cô cử động, lớn tiếng: "Bà Vương, mang hộp t.h.u.ố.c đến đây."
Ngoài cửa truyền đến tiếng bà Vương đáp lời.
Hoắc Tây ngẩng đầu: "Trương Sùng Quang, đây là ý gì?"
Cô dậy, dùng sức ấn xuống, mạnh mẽ khiến run sợ.
Trương Sùng Quang giữ chặt vai cô, đầu thúc giục ngoài: "Nhanh lên!"
Nửa phút , bà Vương chạy nhanh đến, đặt hộp t.h.u.ố.c lên bàn và : "Để băng bó cho phu nhân, về phòng tắm nước nóng , nếu lát nữa chân chịu nổi."
Trương Sùng Quang : "Bà ngoài ."
Bà Vương yên tâm họ, nhưng cuối cùng vẫn là bát cơm quan trọng, những ngoài mà còn khóa cửa .
Hoắc Tây thể chạy thoát.