Cô khỏi vui mừng.
Cô dịu dàng , nhưng sắc mặt ngày càng tái nhợt, bác sĩ điều , kéo tấm ga trải giường trắng lên một cái, run rẩy giọng gấp gáp: "Chuẩn huyết tương, truyền m.á.u ngay lập tức! Sản phụ dấu hiệu xuất huyết lớn."
Lời dứt, Hoắc Tây hôn mê.
Thời gian trôi qua từng giây, bác sĩ và y tá bận rộn , bên ngoài cũng ngốc, là chuyện xảy .
Hoắc Thiệu Đình túm lấy hỏi: "Có chuyện gì ?"
Trưởng khoa sản đưa tờ đơn , bảo ký tên, cô ngắn gọn: "Có dấu hiệu xuất huyết lớn, truyền máu! Thiệu Đình yên tâm, huyết tương đầy đủ."
Hoắc Thiệu Đình dám chậm trễ một giây nào, dù đang nóng như lửa đốt.
Vội vàng ký tên.
Khi ký tên tay còn run, Ôn Mạn nhẹ nhàng đỡ cánh tay , truyền cho chồng sức mạnh định.
Bác sĩ cũng dám chậm trễ một khắc nào, ký xong liền phòng sinh, một lát y tá bế Tiểu Hoắc Tinh , cô bé trắng trẻo mềm mại, khiến ai cũng đỏ mắt.
Vừa vui mừng, căm ghét Trương Sùng Quang.
Mặt Trương Sùng Quang trắng bệch, run rẩy ngón tay nhẹ nhàng chạm em bé, khóe mắt ướt đẫm... Hoắc Doãn Tư bên cạnh thật sự nhịn khẽ : "Nếu tình yêu của rộng lượng hơn một chút, hai cũng sẽ đến bước đường . Chị sinh con chịu bao nhiêu tội, ?"
Anh ...
Anh luôn , nhưng lúc đó như phát điên, nghĩ rằng chỉ cần một đứa con là thể giữ chân Hoắc Tây, bây giờ , mười đứa con cũng thể giữ chân cô mà chỉ khiến mất cô .
"Xin ! Bố, , con xin hai ."
Ôn Mạn đành lòng tiếp, cô là phụ nữ, cô thể đồng cảm nhất với Hoắc Tây.
Yết hầu Hoắc Thiệu Đình chuyển động: "Bây giờ những lời , còn ích gì!"
Anh lo lắng chờ đợi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/hoac-tien-sinh-ngoan-ngoan-sung-toi-on-man-hoac-thieu-dinh/chuong-885-chuan-bi-huyet-tuong-truyen-mau-ngay-lap-tuc-san-phu-co-dau-hieu-xuat-huyet-lon.html.]
Người nhà họ Hoắc, tất cả đều lo lắng chờ đợi, chờ đợi sự bình an của Hoắc Tây...
*
Sau một giờ cấp cứu, m.á.u của Hoắc Tây ngừng chảy, truyền nhiều huyết tương.
cô vẫn hôn mê tỉnh.
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Khi chuyển đến phòng VIP, cô mơ hồ thấy bố đang chuyện, và tiếng của em bé.
Ngón tay Hoắc Tây khẽ động đậy.
Vào lúc hoàng hôn, cô mới thực sự tỉnh táo, mở mắt thấy ánh mắt quan tâm của Ôn Mạn.
"Mẹ! Con !" Giọng Hoắc Tây khàn khàn.
Hoắc Thiệu Đình vội vàng bế Tiểu Hoắc Tinh đến cho Hoắc Tây xem: "Nhìn xem, giống con bao."
Hoắc Tây nghiêng mặt, em bé hồng hào mềm mại bên gối, kìm khẽ chạm... Tiểu Hoắc Tinh đột nhiên nhăn mặt, đỏ bừng cả òa lên .
Nhìn kỹ, là tã ướt.
Hoắc Thiệu Đình nỡ để Ôn Mạn vất vả, tự bế lấy, nhanh nhẹn tã mới cho em bé, còn dùng nước ấm lau sạch sẽ cái m.ô.n.g nhỏ, : "Hoắc Tây hồi nhỏ bố còn từng chăm sóc con như ."
Hoắc Tây hồi nhỏ ở trong phòng thí nghiệm suốt hai năm.
Cô khẽ mỉm .
Thực lúc đó cô cũng nhớ nhiều, chỉ nhớ cứ ngủ mãi ngủ mãi, nhưng một đàn ông trai cứ cách một thời gian đến thăm cô , cách lồng ấp áp mặt má nhỏ của cô chuyện với cô , cô ... Trên mặt luôn mang theo nỗi nhớ và sự hối hận.
Cũng giống như... cũng giống như Trương Sùng Quang bây giờ.
Nhớ đến , ánh mắt Hoắc Tây tối .
Hiểu con gái ai bằng cha, Hoắc Thiệu Đình tâm tư của cô , khẽ : "Người ở bên ngoài kìa! Anh thăm con, thăm cháu."