HOẮC TIÊN SINH NGOAN NGOÃN SỦNG TÔI - Ôn Mạn + Hoắc Thiệu Đình - Chương 757: “Tôi mới không thèm.”

Cập nhật lúc: 2026-02-28 16:59:40
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai vé tàu cao tốc, 10 triệu chi phiếu.

Mua mười năm của Trình Luật.

Tay Trình run rẩy, vệ sĩ lạnh lùng : “Nếu là , sẽ cầm đồ rời , rằng tội danh của bác sĩ Trình thể lớn thể nhỏ, đó đều là chuyện một lời của Cố .”

Trong phòng bệnh yên tĩnh.

Vệ sĩ đẩy cửa bước , khẽ : “Cố , họ cầm vé tàu cao tốc và chi phiếu rời !”

Cố Vân Phàm cầm một cuốn Kinh Thánh trong tay.

Nghe , khẽ một tiếng, ai tiền mua gì.

Theo thấy, ngoài việc mua Lý Tư Kỳ, những thứ khác đều thể mua .

Anh vẫy tay, “Ra ngoài !”

Vệ sĩ rời , Cố Vân Phàm về phía căn hộ bên trong, nhưng ở góc độ thể thấy Lý Tư Kỳ, nhưng thể thấy giọng của Tiểu Tư Kỳ từ bên trong vọng .

Bé Cố Tư Kỳ khỏe hơn nhiều.

Cô bé còn an ủi Lý Tư Kỳ: “Thất tình đúng ! Không , bố cháu tuổi vẫn còn độc mà, cùng lắm thì cháu bảo bố cháu cưới cô!”

Lý Tư Kỳ trong lòng chút hỗn loạn, tiện miệng : “Tôi mới thèm.”

Cố Tư Kỳ nhỏ nhẹ : “Không bao nhiêu cô gái nhỏ gả cho bố cháu đó! Cô còn kén chọn.”

Lý Tư Kỳ lên tiếng.

Lúc , một bóng yếu ớt xuất hiện ở cửa, tay vịn khung cửa hai lớn và nhỏ khẽ : “Lời do bố tự cầu xin cô .”

Lý Tư Kỳ ngẩng đầu, cô thấy Cố Vân Phàm.

Anh mới phẫu thuật, ba ngày mới thể xuống giường nhưng một ngày xuống giường, chỉ để đến xem cô: “Đừng để trong lòng! Họ về , sẽ thành phố B nữa.”

Lý Tư Kỳ nghĩ đến lời Trình , chút khó xử.

đồng thời Trình Luật Cố Vân Phàm tính kế, nếu thể sẽ phán mười năm, nên nhất thời tâm trạng cô chút phức tạp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/hoac-tien-sinh-ngoan-ngoan-sung-toi-on-man-hoac-thieu-dinh/chuong-757-toi-moi-khong-them.html.]

THẬP LÝ ĐÀO HOA

Cố Vân Phàm khẽ : “10 triệu, mua mười năm của nó, đủ .”

Nếu theo tính cách của , Trình Luật cần sống nữa.

bây giờ Tư Kỳ, cũng Tư Kỳ, tích phúc.

Lý Tư Kỳ ngước , một lời nào, Cố Vân Phàm khẽ mỉm … nhưng trán ngừng rịn mồ hôi, cả trông như sắp ngã.

Y tá bước kêu lên kinh ngạc: “Cố ngài sống nữa !”

lập tức đến đỡ xuống, ánh mắt Cố Vân Phàm vẫn luôn đặt Lý Tư Kỳ, nghĩ, mạng của ở đây…

Cố Vân Phàm làm như , vết thương bung .

Anh đẩy phòng cấp cứu, khâu 12 mũi, trở về phòng bệnh mặt tái nhợt như tờ giấy.

Y tá truyền dịch cho , bực bội : “Nếu rách , mạng cũng giữ !”

Lý Tư Kỳ, chút bất mãn : “Cô là bạn gái của đúng , thể trông chừng … Vạn nhất chuyện gì ai cũng gánh nổi.”

Lý Tư Kỳ giải thích, nhưng môi mấp máy, thể mở lời.

Y tá mắng xong liền rời .

Chị Vương là điều, cô lập tức bế đứa bé, ngoài canh chừng.

Trong phòng bệnh yên tĩnh.

Cố Vân Phàm đó, yên tĩnh, như đây luôn dùng lời để chọc tức cô… lẽ là do mất m.á.u quá nhiều nên quá yếu, còn sức để trêu chọc cô nữa.

Lý Tư Kỳ đến, chiếc ghế sofa nhỏ cạnh giường.

gì, chỉ khẽ nắm lấy bàn tay , cô cúi mắt xuống khẽ : “Cố Vân Phàm, thể chăm sóc cho đến khi xuất viện! đợi xuất viện, chúng còn quan hệ gì nữa! Tôi sẽ dùng khổ nhục kế mà thương hại , mà ở bên .”

Anh yên lặng .

Một lúc lâu, hỏi cô: “Vậy em đau lòng ?”

Lý Tư Kỳ cứng miệng: “Không!”

Tay khẽ nâng lên, đặt lên trái tim mềm mại của cô… một lúc lâu, giọng khàn khàn: “Nói dối!”

Loading...