Lục U , chậm rãi : "Chúng mà!"
Giọng Diệp Bạch càng chậm hơn: "Ý em là, chúng cứ mãi rõ ràng như mà sống chung bất hợp pháp ?"
Lục U liền đồng ý!
Cái gì mà sống chung bất hợp pháp, khó chịu như .
Diệp Bạch lúc mới buông tha cô, tựa ghế sofa khẽ nhắm mắt dưỡng thần: "Nếu mua thì cũng là mua, làm gì chuyện để phụ nữ bỏ tiền ... Em nuôi đàn ông vô ích ?"
Lục U ,
Giọng Diệp Bạch ôn hòa: "Cũng chuyện gì to tát, em mua mua cũng , nhưng Lục U là đàn ông, một đàn ông sống trong nhà phụ nữ dù cũng thể thống gì, hơn nữa nếu chúng cãi em đuổi , thì mất mặt bao, truyền ngoài sẽ cho."
Lục U hỏi ngược : "Vậy sống trong căn nhà mua, nếu chúng cãi , còn đuổi cả chúng em ngoài ?"
Diệp Bạch : "Vẫn là ! Cái đó giống, là chủ động cút!"
Anh thong dong hào phóng, Lục U cũng tiện gì thêm.
Diệp Bạch khẽ vỗ tay cô: "Cứ quyết định như ! Lát nữa sẽ bảo thư ký tìm xem căn nhà phù hợp, nhất là gần chỗ trai em một chút, hai cụ cũng tiện."
Lục U tư tưởng phương Đông hóa .
"Gần mực thì đen!"
Diệp Bạch phản ứng khá nhanh: "Nhập gia tùy tục!"
Lục U cũng khẽ tựa lưng ghế sofa, Diệp Bạch nghiêng đầu cô, đó nhẹ nhàng nắm lấy tay cô.
Hai canh giữ trong phòng bệnh, trong lòng bình yên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/hoac-tien-sinh-ngoan-ngoan-sung-toi-on-man-hoac-thieu-dinh/chuong-1140-toi-khong-phai-la-diep-phu-nhan-chung-ta-chua-dang-ky-ket-hon.html.]
Lục U nghĩ, lẽ cô khó để tái sinh tình cảm như nhiều năm đối với , nhưng cô cũng nhẹ nhõm... Bởi vì bây giờ khác với đây, đây cô còn trẻ cũng gánh nặng, yêu thì yêu ghét thì ghét, nhưng bây giờ khác, bây giờ cô là của hai đứa trẻ, làm thể phóng túng như đây!
Bình dị, cũng là tự nhiên!
...
Buổi chiều, Lục Sóc vẫn đặc biệt về C thị một chuyến, bận trăm công nghìn việc, chuyện lớn nhưng sáng mai về B thị họp.
Lục Khiêm tựa đầu giường: "Về làm gì? Ta khỏe mạnh, tinh thần mà!"
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Lục Sóc bên giường gọt táo cho ông, gọt trách móc: "Trước Tết ông đưa tờ giấy nhỏ cho Diệp Bạch, bây giờ ứng nghiệm chứ gì! Ông vẫn nên thành thật một chút, dưỡng sức khỏe, đừng uống rượu là lên cơn!"
Lục Khiêm vốn định phản bác vài câu, nhưng đầu thấy Minh Châu lén lút lau nước mắt.
Ông lập tức nhịn nữa!
mặt các con, làm thể an ủi vợ như lúc riêng tư, Lục Khiêm quanh, khẽ ho một tiếng: "Lục Sóc thấy con lý, ngày mai định cai rượu, uống nữa! Để con khỏi lo lắng sợ hãi suốt ngày."
Lục Sóc đưa táo qua, ánh mắt rực sáng: "Thật ?"
Lục Khiêm liếc ông một cái: "Ta chuyện khi nào giữ lời?"
Lục Sóc vỗ vỗ ống quần: "Vậy con ghi khoản cho ông! ... , Lục U ông định cùng chuyển về B thị sống? Không dưỡng lão ở C thị nữa ?"
Mặt Lục Khiêm đỏ bừng.
lúc Lục U và Diệp Bạch ở đây, ông liền giả vờ quan tâm : "Cái tên Diệp Bạch đó một đàn ông to lớn suốt ngày ườn trong Lục Viên, dù cũng chuyện ho gì để chê, chi bằng và con B thị, cũng sẽ nhiều lắm mồm như !"
Ông : "Cái tên Diệp Bạch đó cực lực mời chúng đến chỗ ở tạm, và con cứ đến đó ở một thời gian, đợi đến khi chán thì đến chỗ các con."
Lục Sóc xong buồn , nhưng đồng thời cũng chút cảm động.
Cậu của thương các con chạy chạy , thà rằng tự B thị dưỡng lão, thật xét về khí hậu môi trường thì C thị vẫn hơn, khỏi : "Bố vất vả !"