Trời hửng sáng, Lục U đến bệnh viện.
Đẩy cửa phòng bệnh, Lục Khiêm giường bệnh sắc mặt cũng , khi truyền dịch đêm qua bệnh tình định còn gì đáng ngại.
Hoắc Minh Châu gục bên giường canh chừng.
Diệp Bạch ngủ, ghế sofa dùng điện thoại lướt tài liệu, xử lý một công việc của công ty. con dù cũng là thịt da, dù cũng vẻ mệt mỏi…
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Lục U ở cửa, lặng lẽ một lúc, nhẹ nhàng vỗ vai Hoắc Minh Châu.
Minh Châu tỉnh dậy: “Lục U con đến !”
Cô tiếp: “Bố con ! Ở bệnh viện hai ngày là khỏe thôi!… Con Diệp Bạch về ! Anh thức trắng đêm qua!”
Lục U kiên quyết để cô về , dù Minh Châu cũng tuổi.
Hoắc Minh Châu đắp chăn cho Lục Khiêm, nhẹ giọng : “Thế cũng ! Con về bảo nhà bếp hầm cho bố con món gì đó thanh đạm bổ dưỡng! Chắc là gần đây tiệc tùng đầu năm nhiều quá, ông vẫn coi như hồi trẻ, chừng mực gì cả!”
Lục U mỉm nhẹ, giúp dọn dẹp đồ đạc.
Diệp Bạch quá tập trung, lúc mới phát hiện Lục U đến, cũng dậy tiễn Minh Châu. Minh Châu bảo cũng về nghỉ ngơi một chút, Diệp Bạch lau mặt : “Chiều ! Chiều về ngủ bù một giấc, tối đến!”
Minh Châu liếc Lục U, thôi.
Lục U phản đối.
Cô liền họ thực sự , thực cũng gì lạ, từ Lục U m.a.n.g t.h.a.i Diệp Bạch cứu cô … mối quan hệ của họ hòa hoãn, chỉ là vẫn cơ hội để ở bên , bây giờ như cũng là chuyện đương nhiên.
Hoắc Minh Châu rời !
Lục U lau mặt và tay cho Lục Khiêm, cô tỉ mỉ và chút buồn bã, vì Lục Khiêm ngày càng già , cô còn thể ở bên ông bao lâu nữa.
Diệp Bạch đoán suy nghĩ của cô, nhẹ nhàng nắm vai cô, thì thầm: “Đừng nghĩ những chuyện buồn bã đó! Ít nhất hôm nay là ! Con nên sống cho hiện tại.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/hoac-tien-sinh-ngoan-ngoan-sung-toi-on-man-hoac-thieu-dinh/chuong-1138-luc-u-em-mua-nha-la-muon-ket-hon-sao.html.]
Lục U nghiêng đầu , đây là sự khác biệt văn hóa giữa cô và .
Anh lớn lên ở nước ngoài, trong xương cốt vẫn là tư duy phương Tây, khác với cô.
Cô để ý đến , cô chỉ nhẹ giọng : “Anh một lát ! Em ở đây trông chừng!”
Diệp Bạch gật đầu, coi như đồng ý.
Lục U nhà vệ sinh, giặt khăn, giặt xong cô chút ngẩn ngơ…
Trong gương thêm một .
Diệp Bạch đến gần cô, một tay nhẹ nhàng ôm eo cô, trầm thấp và dịu dàng hỏi: “Vẫn còn suy nghĩ ? Tôi thấy bố em còn thể sống thêm mười tám năm nữa.”
“Thế cũng đủ.”
Mắt Lục U đỏ hoe, cô khẽ cho nữa.
Diệp Bạch liền lặng lẽ cô.
Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú của cô, vẻ điềm tĩnh đôi lông mày của cô… ôm cô lòng, trong phòng bệnh trộm chút mật.
Lục U cảm thấy ngại ngùng, cô nhanh chóng chỉnh trang .
Khi rời , Diệp Bạch nhẹ nhàng nắm cổ tay cô, khẽ : “Không nữa!”
Lục U ừ một tiếng, nhưng mắt vẫn đỏ hoe, bước phòng bệnh phát hiện Lục Khiêm tỉnh. Ông thấy con gái út mắt đỏ hoe, cố ý : “Bố bệnh thế , cung cấp cho các con một nơi hẹn hò ? Phòng bệnh là một nơi !”
Lục U tựa ông xuống, nhỏ giọng : “Bố!”
Lục Khiêm tựa gối, dỗ dành cô: “Thôi , bố đùa con nữa! Bố , chỉ là uống nhiều mấy ly rượu… làm con sợ c.h.ế.t khiếp, bố nhất định sẽ uống ít một chút.”
Lục U c.ắ.n môi: “Bố nào cũng !”