Họ ăn món ăn riêng trong một khu vườn yên tĩnh, món ăn thanh đạm bổ dưỡng, hương vị ngon, nhưng trong bữa ăn hai đều chuyện nhiều.
Rõ ràng sáng sớm, họ mật như .
quá khứ, thật sự quá nặng nề, làm một mật thể xóa bỏ, thể hòa hợp như ban đầu.
Sau bữa ăn, họ liền trở về.
Lục U về phòng cho Lục Ngộ bú, Diệp Bạch một buổi xã giao với Lục Sóc, mãi đến chín giờ tối mới về, khi về Diệp Bạch mang theo mùi rượu thoang thoảng, ngửi kỹ vẫn là mùi rượu tây.
Lục U ngủ , bên cạnh giường nhỏ là Tiểu Lục Ngộ đang ngủ.
Đèn vàng mờ.
Diệp Bạch cúi con trai lâu, ngẩng đầu Lục U: "Anh ngủ đây đêm nay ?"
Lục U còn gì, Diệp Bạch mò lên giường.
Anh đá giày, quần áo cởi, cứ thế ôm cô cả lẫn chăn, mặt vùi cổ cô... Lục U thể thoát , đành mặc kệ , chỉ coi như say rượu.
Ngay khi nghĩ rằng Diệp Bạch sắp ngủ.
Anh ghé cổ cô thì thầm: "Lục U, lâu như , con của chúng cũng đời, nhưng em vẫn lạnh nhạt với , lạnh nhạt với mối quan hệ của chúng , thực em thể tha thứ cho , mà là em thể tha thứ cho chính lúc đó ... Em sẽ nghĩ, nếu đầu tiên em tha thứ cho , thì sẽ những tổn thương !"
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Buổi chiều, gặp bác sĩ tâm lý.
Bác sĩ Lục U đang mắc một dạng né tránh tâm lý, cô cảm thấy chỉ cần hòa giải với Diệp Bạch, thì sẽ an , nên họ luôn thể vượt qua bước đó, nhưng con là động vật tình cảm, sống chung lâu dài làm thể cảm giác?
Vì , Lục U mới cảm thấy đau khổ.
Diệp Bạch xong liền ôm chặt cô.
Lục U cụp mắt: "Em nghĩ nhiều như ! Diệp Bạch, làm chuyện phức tạp lên !"
Diệp Bạch phản bác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/hoac-tien-sinh-ngoan-ngoan-sung-toi-on-man-hoac-thieu-dinh/chuong-1130-luc-u-moi-cam-thay-dau-kho.html.]
Anh là đàn ông, tranh cãi với phụ nữ, chuyện cô đều đúng, lời cô đều là chân lý! Anh gây chướng ngại tâm lý cho cô, là một tên khốn!
dù , Lục U vẫn đẩy .
Cô cho phép ở bên cạnh cô, cho phép chăm sóc con trai, cho phép cùng đón Tết.
gì về nỗi đau của cô.
Diệp Bạch ôm chặt đến mức Lục U gần như thở , cô kìm : "Diệp Bạch, thật sự nghiêm trọng như nghĩ ! Em chỉ là hứng thú, lạnh nhạt thôi, với ai cũng ."
Lạnh nhạt, hứng thú...
Diệp Bạch tỉnh rượu.
Anh bắt đầu từ nghi ngờ Lục U, đến tự nghi ngờ bản , đêm nay coi như phí hoài!
Gần sáng, Diệp Bạch cuối cùng cũng hiểu , ghé tai cô nhỏ giọng : "Dù là bệnh, chúng cũng cùng bệnh! Sau Tết sẽ chuyển đến chỗ em ở."
Lục U nên lời: "Bám lấy em ? Em bao ăn bao mặc, nuôi đàn ông công ."
Diệp Bạch áp mặt cổ cô, cô ở trong chăn, ấm áp. Anh nhẹ giọng : "Sau sẽ giao hết tài sản, kiếm tiền nuôi em, nuôi Tiểu Lục Hồi, nuôi Tiểu Lục Ngộ... Chỉ cần để cho một ít tiền đổ xăng và tiền t.h.u.ố.c lá là ."
Lục U chiếc áo khoác : "Vậy , khi tiêu tiền mua quần áo, ngoài tán tỉnh các cô gái mà tiền, sẽ hối hận đấy!"
Diệp Bạch buồn ngủ ập đến, thì thầm: "Tuổi , còn tâm trí đó nữa?"
Anh ngủ , nhưng Lục U ngủ .
Thực cô vẫn quen bên cạnh, nhưng Diệp Bạch dường như thật sự... bám lấy cô, sống cùng cô, cô dường như cũng tìm lý do để từ chối, cô nghĩ thì cứ thử xem !
Các con cần bố, gia đình cần đàn ông.
Cô cũng bố lo lắng.
Cuộc sống , thực cũng sẽ tệ đến mức nào...