Hoa Trà Nở Rộ - Chương 21

Cập nhật lúc: 2026-02-01 18:06:16
Lượt xem: 187

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

ngay đó, bóng hình cô bỗng chốc tan biến thành những đốm sáng nhỏ li ti, tan , còn để chút dấu vết.

"Ương Ương," Cố Ngôn Việt thẫn thờ lẩm bẩm, "Ương Ương của ..."

Trải qua một đêm mất ngủ, Cố Ngôn Việt bất động trong bóng tối cho đến khi trời sáng rõ.

Tiếng gõ cửa phòng ngủ vang lên nhè nhẹ, giọng của thư ký vọng từ phía cánh cửa:

"Cố tổng, tối qua dì Ngô về Kinh Thị ạ."

Cố Ngôn Việt sững , một tia hy vọng và vui sướng lập tức hiện rõ nơi đáy mắt.

Dì Ngô về, thì chắc chắn Ương Ương của Anh cũng về .

Anh tự nhủ, quả nhiên giấc mơ luôn trái ngược với hiện thực.

Cố Ngôn Việt chân trần bước xuống giường, sải bước mở cửa lệnh cho thư ký: "Mau đưa bà đến gặp ngay lập tức."

Chỉ một lát , dì Ngô vệ sĩ dẫn trong thư phòng.

Căn phòng chìm sự im lặng đến đáng sợ, một ai lên tiếng.

Thư ký bên cạnh cảm nhận rõ bầu khí căng thẳng, đến thở mạnh cũng dám.

Dì Ngô rõ Cố Ngôn Việt đang mong chờ điều gì, nhưng Anh càng nôn nóng, bà càng .

Nghĩ đến những lời trăng trối cuối cùng của Lục Ương Ương, trái tim bà như thắt , đau đớn khôn cùng.

"Nói cho , Ương Ương hiện giờ đang ở ?" Cuối cùng, Cố Ngôn Việt kìm lòng mở lời .

Không ai chú ý rằng, bàn tay đang đặt đầu gối của Anh siết chặt đến mức làm nhăn nhúm cả chiếc quần tây vốn là phẳng phiu.

Cũng giống như trái tim Anh lúc , đang nỗi bất an vò nát thành từng mảnh.

"Cô đến nơi cần đến, làm bạn với những nhành hoa mà cô yêu nhất, và sẽ bao giờ nữa."

Từng chữ từng câu của dì Ngô giống như những tảng đá nặng nghìn cân giáng thẳng xuống n.g.ự.c Cố Ngôn Việt.

Sống lưng Anh cứng đờ, cổ họng khô khốc, vị đắng chát lan tỏa khiến Anh thốt nên lời.

Mặt trời đỏ rực dần ló rạng, những tia nắng sớm bắt đầu len lỏi căn phòng làm việc.

Dì Ngô ngước mắt lên, thấy Cố Ngôn Việt đang bất động phía bàn làm việc với đôi mắt đỏ ngầu vằn lên những tia máu.

Đôi môi đàn ông run rẩy, dù đang bao phủ bởi ánh nắng ấm áp, nhưng vẫn toát một vẻ cô độc đến cùng cực.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/hoa-tra-no-ro/chuong-21.html.]

Dì Ngô nhếch môi tạo thành một nụ đầy mỉa mai, lạnh lùng buông một câu: "Kẻ đáng thương ắt chỗ đáng hận."

Bàn tay siết chặt của Cố Ngôn Việt vẫn hề nới lỏng, Anh cũng tìm cách phản bác lời trách móc cay nghiệt của bà.

Đau đớn nhất đời , lẽ chính là sự chia lìa âm dương.

Mà trớ trêu , Anh nếm trải cảm giác đó đến tận ba .

Lần đầu tiên, Anh tưởng cô c.h.ế.t vì băng huyết khi sinh, chỉ căn biệt thự chứa đầy kỷ niệm hóa thành tro bụi.

Lần thứ hai, khi Ương Ương nhớ tất cả và cầu xin Anh buông tay, Anh chỉ thể ở sảnh sân bay trơ mắt bóng dáng cô xa dần.

Suốt một năm qua, Anh sống như một kẻ mất hồn, chỉ dựa những bài đăng ngắn ngủi mạng xã hội của cô để cầm cự.

Từng giây từng phút trôi qua đối với đều là một sự giày vò tàn nhẫn.

Đến khi tin dì Ngô về, cảm giác dồn nén bấy lâu trong lòng cuối cùng cũng chỗ để bộc phát.

giờ đây, dì Ngô với rằng, Lục Ương Ương sẽ bao giờ nữa.

Không, Anh tin, cũng chẳng thể tin nổi.

sự thật nghiệt ngã đang phơi bày mắt, buộc đối diện.

Suốt một năm qua, dì Ngô luôn kề cận bên cạnh chăm sóc cho Lục Ương Ương.

Cố Ngôn Việt rõ dì Ngô thương cô đến mức nào, bà sớm xem cô như con gái ruột thịt.

Nếu Lục Ương Ương vẫn còn bình an vô sự, bà tuyệt đối sẽ bao giờ trở về đây một như thế .

Sau một hồi lâu im lặng, Cố Ngôn Việt mới mệt mỏi phất tay, hiệu cho thuộc hạ để dì Ngô rời .

Dì Ngô Anh bằng ánh mắt lạnh lẽo, chỉ để địa chỉ nơi đặt mộ phần của Lục Ương Ương dứt khoát xoay thẳng.

Trong thư phòng vắng lặng, Cố Ngôn Việt bệt xuống sàn, vớ lấy chai rượu bàn ngửa cổ nốc từng ngụm lớn.

Vị cay nồng của rượu mạnh xộc thẳng từ cổ họng xuống đến tận dày.

Uống rượu khi bụng rỗng rõ ràng là đau, nhưng Anh chẳng cảm thấy gì, bởi nỗi đau thể xác làm bì nổi với sự tan nát trong tim.

"Ương Ương, em thật sự quá tàn nhẫn..."

Câu còn dứt, những giọt nước mắt kìm nén bấy lâu lã chã rơi xuống.

"Ngay cả lúc em cũng lặng lẽ như , đến c.h.ế.t cũng chịu tha thứ cho ? Em nỡ bỏ ở thế gian ..."

Cố Ngôn Việt nghẹn ngào, cổ họng tắc nghẹn thể thốt thêm lời nào nữa.

Loading...