Hoa Trà Nở Rộ - Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-02-01 18:06:05
Lượt xem: 286

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Máu chảy cạn kiệt, đau đớn đến c.h.ế.t?

Cố Ngôn Việt thẫn thờ khung cảnh hoang tàn mắt.

Làm thể như ?

Lục Ương Ương mạnh mẽ như thế, thể dễ dàng rời bỏ thế gian ?

Dì Ngô ôm đứa trẻ, giơ bàn tay còn vương những vệt m.á.u khô mặt Anh , giọng đầy thù hận: "Cố Ngôn Việt, cho kỹ ! Máu tay , đều là của tiểu thư đấy! Đến lúc nhắm mắt cô vẫn còn mang theo nỗi oan ức thấu trời..."

Cố Ngôn Việt chằm chằm những vết m.á.u sẫm màu đó, đôi mắt tràn ngập vẻ kinh hoàng.

Anh lùi liên tục, lắc đầu phủ nhận sự thật gầm lên: "Câm miệng! Người , lôi bà cho , để bà năng bừa bãi nữa!"

Thư ký vội vàng nhận lấy đứa bé từ tay dì Ngô, đồng thời hiệu cho đám vệ sĩ hành động.

Dì Ngô lôi xềnh xệch nhưng vẫn ngừng gào thét cay nghiệt.

"Tiểu thư nhà dành cả đời để yêu , lẽ nào đến một chút thương xót cũng dành cho cô ?"

"Cố Ngôn Việt, chính Quan An An hại c.h.ế.t cô ! Dù còn tình nghĩa gì, nhưng nể tình vợ chồng bao năm, xin hãy đòi công bằng cho tiểu thư!"

Tiếng gào nhỏ dần tắt hẳn. Cố Ngôn Việt siết chặt nắm đấm, đôi mắt đỏ ngầu vằn lên những tia máu, Anh bỗng bật một cách lạnh lẽo.

"Thật nực ! Rõ ràng vẫn đến ngày sinh, làm thể c.h.ế.t vì khó sinh ! Các đang lừa , tất cả đang hùa lừa đúng !"

Những giúp việc thấy bộ dạng điên cuồng của chủ nhân thì sợ hãi né sang một bên, ai dám thở mạnh.

Một vệ sĩ run rẩy bưng hũ tro cốt tìm thấy trong đống đổ nát đưa cho thư ký.

Thư ký run rẩy nhận lấy, đau xót chuyển sang cho Cố Ngôn Việt, giọng nghẹn : "Cố tổng, xin ngài hãy nén đau thương!"

Giây phút chạm tay hũ tro cốt lạnh lẽo, cả Cố Ngôn Việt run bần bật. Ngay đó, Anh phun một ngụm m.á.u tươi ngã quỵ xuống đất, mất tri giác.

Trong cơn hôn mê, Cố Ngôn Việt chìm một giấc mơ dài.

Anh thấy trở bữa tiệc trưởng thành năm mười tám tuổi.

Giữa sàn khiêu vũ náo nhiệt, Anh bắt gặp ánh mắt lấp lánh ý của Lục Ương Ương từ phía xa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/hoa-tra-no-ro/chuong-10.html.]

Anh rạng rỡ bước tới gần cô, trìu mến gọi: "Ương Ương."

đột nhiên một làn sương mù dày đặc che khuất tất cả, nụ của cô tan biến, đó là cảnh tượng đêm đen tĩnh mịch. Lục Ương Ương đó vũng máu, chất lỏng màu đỏ thẫm chảy tràn đến tận chân Anh , nhuộm đỏ cả đế giày.

Cô mở to đôi mắt vô hồn Anh trân trân, một giọt lệ khẽ lăn từ khóe mi.

Đó nước mắt bình thường, mà là huyết lệ đỏ tươi.

Giọt lệ nóng bỏng như thiêu đốt da thịt. Cố Ngôn Việt choàng tỉnh, đập mắt Anh là trần nhà quen thuộc của phòng ngủ.

"Ngôn Việt, cuối cùng cũng tỉnh !"

Anh lờ đờ mở mắt, thấy Quan An An đang bên giường, tay bưng bát t.h.u.ố.c với vẻ mặt lo lắng.

Cố Ngôn Việt chằm chằm . Lúc cô trông cũng vài nét giống Lục Ương Ương thời trẻ, nhưng khi kỹ chẳng thấy điểm nào tương đồng.

Quan An An nhẹ nhàng đặt bát t.h.u.ố.c xuống, dịu giọng : "Anh hôn mê suốt mấy ngày nay làm em lo c.h.ế.t , em nhớ lắm."

Lục Ương Ương và Quan An An vốn là hai thái cực trái ngược. Ương Ương bao giờ những lời đường mật như thế, còn Quan An An luôn miệng bày tỏ tâm ý.

Tình yêu của ả đầy nồng nhiệt và phô trương, khác xa với sự hy sinh thầm lặng của Lục Ương Ương.

Suốt một năm qua, Anh mù quáng quên tình cảm dành cho Ương Ương, hết đến khác vì Quan An An mà nhẫn tâm chà đạp cô.

Nếu như sự xuất hiện của phụ nữ , chắc chắn Ương Ương c.h.ế.t!

Cố Ngôn Việt đột nhiên chộp lấy cổ tay cô , sắc mặt tối sầm đầy vẻ nguy hiểm: "Tôi hỏi cô, cái ngày Ương Ương sinh con, rốt cuộc cô làm những gì?"

Gương mặt Quan An An thoáng hiện vẻ hốt hoảng, ả lắp bắp tìm cách giải thích:

"Hôm đó... cha em dẫn đến gây rối, em họ đ.á.n.h trọng thương nên mới gọi tất cả bác sĩ trong nhà qua cứu chữa cho ."

"Em thật sự phu nhân sinh non lúc đó... chuyện ngoài ý em cũng nó xảy !"

Cố Ngôn Việt vẫn bằng ánh mắt lạnh lẽo như băng giá:

"Có cô cậy từng cứu mạng , thấy ghét bỏ Ương Ương nên mới nghĩ rằng dù hại c.h.ế.t cô thì cũng sẽ nhắm mắt làm ngơ, bao che cho cô đúng ?"

Bầu khí trong phòng ngay lập tức chìm sự căng thẳng tột độ.

Loading...