Cô thấy yết hầu lăn động, đôi mắt vốn luôn lạnh nhạt thoáng qua một tia d.a.o động.
cuối cùng, khao khát gặp Nguyễn Kiến Vi chiến thắng sự nghi ngờ.
Văn Ngạn Từ sực nhớ điều gì: “Đại tiểu thư, cô gửi địa chỉ mới cho , lát nữa dọn dẹp xong đồ đạc sẽ qua đó.”
Bảo vệ cận 24/24, cùng ăn cùng ở với cô, đảm bảo an cho cô bất cứ lúc nào.
Đó là hợp đồng họ ký kết lúc bấy giờ.
, Nguyễn Vụ Lê trả lời.
Anh đợi một lát, thấy cô thật sự ý định để tâm, đành nghĩ lẽ lát nữa cô mới gửi, nên thẳng ngoài.
Lúc đến cổng lớn, mơ hồ thấy cô một câu gì đó.
“Cái gì cơ?” Anh đầu .
Nguyễn Vụ Lê trong ánh nắng ban mai, khẽ : “Không gì, .”
Đợi bóng dáng biến mất, Nguyễn Vụ Lê mới bước lên xe, với tài xế: “Đến sân bay.”
Cảnh vật ngoài cửa sổ xe lùi nhanh chóng, cô lấy điện thoại , tháo sim, nhẹ nhàng bẻ một cái—
“Rắc.”
Thẻ sim gãy làm đôi, cô tiện tay ném ngoài cửa sổ.
Sau đó, biến mất thấy tăm !
Văn Ngạn Từ cổng sắt chạm khắc của Nguyễn gia, tay xách một túi hạt dẻ rang đường mới lò, túi giấy nóng làm cho mềm , mùi hương ngọt ngào vương vấn nơi đầu mũi.
Anh đưa tay nhấn lồng ngực, nơi đó xăm tên của Nguyễn Kiến Vi, vết kim vẫn lành, còn đau âm ỉ.
điều lạ lùng hơn là, trái tim trong lồng n.g.ự.c đập nhanh một cách bất thường, giống như thứ gì đó đang cào xé dây thần kinh của , khiến thể bình tĩnh nổi.
Anh nhíu mày, tự quy kết cảm giác kỳ lạ là do sự vui sướng khi sắp gặp Nguyễn Kiến Vi.
Lúc đẩy cửa bước , cha Nguyễn đang giữa phòng khách, vẻ mặt bất lực đang khuyên nhủ điều gì đó, còn Nguyễn Kiến Vi lưng về phía , bờ vai khẽ run rẩy, giọng mang theo sự tức giận: “Một trăm tỷ?! Ba, ba điên ?!”
cha Nguyễn hạ thấp giọng: “Còn rừng xanh lo gì củi đốt! Con gái ngoan, ba cũng còn cách nào khác, bên phía nhà họ Tạ ba thể thất hứa , ba buộc chọn một đứa con gái gả qua đó. Ba con dấn vũng nước đục , chỉ thể chọn Nguyễn Vụ Lê, nhưng đây chính là điều kiện cô đưa . Con nghĩ xem, con gả qua đó một trăm tỷ ?”
Nguyễn Kiến Vi c.ắ.n môi, hồi lâu mới cam tâm lên tiếng: “Con đương nhiên gả qua đó ! Đó là thực vật, gả qua đó là thủ tiết ? Hơn nữa bây giờ con còn Thái t.ử gia nhà họ Văn để mắt tới...”
Nói một nửa, ả thoáng thấy bóng dáng Văn Ngạn Từ, lập tức đổi sắc mặt, lúc đổi sang một nụ ngọt ngào: “Anh Ngạn Từ, đến ?”
Văn Ngạn Từ rõ cuộc đối thoại đó của họ, chỉ dịu dàng “ừ” một tiếng, đưa túi hạt dẻ rang đường qua: “Ăn lúc còn nóng .”
Nguyễn Kiến Vi đón lấy, đầu ngón tay cố ý lướt qua lòng bàn tay , đến mức mắt cong như trăng khuyết: “Vẫn còn nóng hổi .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/hoa-tan-tren-vach-nui/chuong-9.html.]
Văn Ngạn Từ ả, khóe môi nhếch lên: “Nhị tiểu thư thích là .”
Lẽ vui mừng, nhưng hiểu , cảm giác kỳ lạ trong lòng càng nặng nề hơn, giống như thứ gì đó đang âm thầm mất kiểm soát.
Anh khựng một chút : “Đưa tới , đây.”
Nguyễn Kiến Vi vội vàng kéo tay áo : “Anh cần nữa.”
Văn Ngạn Từ sững : “Ý em là ?”
Nguyễn Kiến Vi chớp mắt, giả vờ ngây thơ: “Chị gái với ? Chị giao cho em .”
Đầu óc Văn Ngạn Từ ngay lập tức trống rỗng.
Thế nào gọi là... giao?
Nguyễn Kiến Vi thấy thần sắc , lập tức thêm mắm dặm muối giải thích: “Vì một trăm tỷ , chị gái đồng ý gả cho thực vật nhà họ Tạ , sáng sớm nay dọn để đến Nam Thành , chính là bảo vệ của em.”
Hơi thở của Văn Ngạn Từ bỗng chốc đình trệ.
Gả ?
Gả cho Tạ Quân Xuyên?
Vị Thái t.ử gia nhà họ Tạ từng nổi danh ngang hàng với , nay đang giường bệnh thành thực vật đó ?
Anh chợt nhớ câu “chuyển nhà” mà Nguyễn Vụ Lê sáng nay, hóa là chuyển nhà bình thường, mà là... gả đến Nam Thành?
Trong đầu kiểm soát mà hiện lên cảnh tượng đầu tiên gặp Nguyễn Vụ Lê—
Ba năm , Nguyễn gia tuyển chọn bảo vệ, vì đem lòng yêu mến nhị tiểu thư Nguyễn Kiến Vi nên mới . ngờ tới, chọn bảo vệ là đại tiểu thư Nguyễn Vụ Lê. Vốn định bỏ luôn, nhưng chọn trúng ngay đầu.
Ngày hôm đó nắng , cô mặc một chiếc váy hai dây màu đỏ xuống từ cầu thang xoắn ốc, tiếng giày cao gót nện sàn đá cẩm thạch trong trẻo như đang diễn tấu một loại nhạc cụ nào đó.
“Chọn .” Cô chỉ tay , làn môi đỏ nở một nụ : “Trông thuận mắt.”
Sau mới , vị đại tiểu thư là “tiểu yêu tinh” tiếng trong giới, bạn trai còn nhanh hơn áo. Nhiệt liệt, trương dương, giống như một ngọn lửa bao giờ tắt.
Anh như ma xui quỷ khiến mà ở , tự nhủ với bản rằng như cũng thể tiếp cận Nguyễn Kiến Vi, dù hai cũng là chị em.
Sau , cô nhiều trêu chọc —nhưng cách cô trêu chọc vụng về đến đáng yêu—
Giả vờ trẹo chân ngã lòng , nước hoa xịt quá nhiều khiến bản hắt liên tục;
Nửa đêm mặc váy ngủ gợi cảm gõ cửa phòng , nhưng vì quá căng thẳng mà lộn câu “ chơi ” thành “ làm một tí ”;
Thậm chí ở hồ bơi còn giả vờ đuối nước, đợi đến khi nhảy xuống cứu thì mới phát hiện cô bơi, suýt chút nữa thì làm c.h.ế.t đuối thật...
Yết hầu Văn Ngạn Từ lăn động.
Một kiêu ngạo như cô, vì một trăm tỷ mà... lấy chồng? Còn là gả cho một thực vật?