“Em ăn ,” Lục Thanh liếc Lục Du Dã, “Nếu Năm bận việc thì em tự trung tâm thương mại cũng .”
“Anh bận gì cả—” Lục Du Dã xong liền ho vài tiếng, sửa lời:
“Ý là, em từ quê lên, quen đường xá, tự tìm trung tâm thương mại mà .”
Anh nghiêm mặt, đầy chính nghĩa:
“Hôm nay rảnh, để đưa em , tránh để cả về trách lời.”
“Vậy ạ.” Lục Thanh gật đầu, “Anh, chúng thôi.”
Lục Du Dã khựng :
“… Em định mặc thế trung tâm thương mại ?”
Lục Thanh cúi đầu :
“Bộ đồ em mặc hôm qua lúc đến đây giúp việc mang giặt , nên em chỉ bộ để mặc ngoài thôi.”
đây rõ ràng là váy ngủ!
Hơn nữa còn hở quá nhiều!!
Lục Du Dã bộ váy trắng dây mảnh của Lục Thanh, lộ hai bắp chân thon thả trắng nõn, bờ vai tròn nhỏ và xương quai xanh xinh xắn.
Cô gái với mái tóc đen mềm mại, đôi mắt trong trẻo như một chú cừu non nhỏ xinh đáng yêu. Đi ngoài thế , chắc chắn sẽ thu hút ít ánh mắt dòm ngó.
“Không !”
Lục Du Dã lập tức phản đối:
“Em thể mặc thế ngoài, trông như thể nhà họ Lục mua nổi cho em bộ quần áo t.ử tế. Nếu gì để mặc, em mặc tạm đồ của .”
“Mặc đồ của Năm…?” Lục Thanh chớp mắt.
“Anh lấy cho em một chiếc áo thun và quần short, theo lên phòng.”
Giọng Lục Du Dã đầy quả quyết, cho phép từ chối, kéo tay Lục Thanh thẳng lên tầng hai.
Phòng của Lục Du Dã tầng hai.
Vừa phòng, cách bài trí và phong cách trang trí thể hiện rõ tính cách bướng bỉnh, phóng khoáng của một thiếu niên.
Tường giấy màu xám đậm, rèm cửa xanh đen dày nặng, ga trải giường, chăn và gối đều là màu đen xám.
Một tủ kính lớn chứa đầy mô hình robot và Gundam, bộ ghế và máy tính trông cực kỳ đắt tiền, cùng chiếc loa Bluetooth lớn đến mức ấn tượng.
Lục Du Dã bảo Lục Thanh đợi, còn lục lọi trong tủ quần áo. Một lát , lấy một chiếc áo thun đen và quần short.
“À thì,” Lục Du Dã gãi đầu, “Quần áo của đều màu đen, màu nào mà con gái thích. Em mặc tạm nhé, lát nữa trung tâm thương mại thì mua đồ mới.”
“Được ạ,” Lục Thanh kén chọn, nhận lấy tự nhiên , “Cảm ơn Năm, em luôn bây giờ nhé.”
Nghe cô sẽ đồ ngay tại đây, Lục Du Dã ngớ một lúc. Sau đó, hít sâu một , lập tức lưng , tai đỏ lên.
“Được , em , xong thì gọi .”
Nghe thấy tiếng sột soạt đồ từ phía , Lục Du Dã nghĩ ngợi một lúc, cuối cùng lắp bắp :
“À… chuyện tối qua, xin em.”
“Xin ?” Âm thanh phía chợt ngừng .
“Là do hiểu lầm em. Anh cứ nghĩ em bắt nạt Thiên Như ở tiệc, khiến cô … khi xem video, nhận như nghĩ.”
Cô gái phía khựng , khẽ :
“Không , .”
Lục Du Dã thở phào nhẹ nhõm, nhưng Lục Thanh tiếp:
“Chỉ là em thấy ngưỡng mộ Thiên Như. Anh thực sự thương cô .”
“Có một trai quan tâm như , chắc chắn là một điều hạnh phúc lắm.”
Nghe giọng của cô phảng phất sự khao khát, Lục Du Dã mới thả lỏng thấy áy náy.
Cô gì mà đáng thương thế …
Lục Du Dã nghĩ, Lục Thanh lớn lên ở nông thôn cùng , bên cạnh nào. Bây giờ cô cũng qua đời.
Khó khăn lắm mới về nhà họ Lục, tìm thấy những khác, nhưng ngay từ gặp đầu tiên, thái độ với cô. Tối qua còn đối xử với cô như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/hoa-hong-tu-dia-nguc-ngay-ta-tai-sinh/chuong-24-em-gai-la-sinh-vat-dang-yeu-nhat-tren-doi.html.]
Rõ ràng cô và Thiên Như đều là em gái .
Việc cô với định kiến ngay từ đầu, chẳng là quá đáng lắm ?
Dù thì, phận con ngoài giá thú cũng của cô, mà hôn ước với Phó Trầm cũng chẳng do cô quyết định.
“Em cũng ?” Lục Du Dã bất ngờ buột miệng.
“Có cái gì?” Lục Thanh hỏi , thêm:
“Em xong , .”
Lục Du Dã .
Với chiều cao 1m83, chiếc áo thun của mặc lên Lục Thanh trông vô cùng rộng, dài đến tận gốc đùi.
Chiếc quần short đen cũng rộng, khiến đôi chân nhỏ nhắn, trắng nõn của cô càng nổi bật, tương phản rõ rệt với làn da của .
“Ý là, em cũng trai ?”
Lục Du Dã hít sâu một , cầm chiếc thắt lưng từ trong tủ quần áo, bước đến chỗ Lục Thanh.
“... Đứng yên.” Anh mặt cô, giọng thấp xuống.
Cúi xuống, cẩn thận buộc thắt lưng cho chiếc quần short của cô, tránh để phần eo quá rộng khiến quần tụt khi cô .
Hai gần, căn phòng yên tĩnh đến mức kỳ lạ.
Khi Lục Du Dã vòng tay qua eo cô gái nhỏ để buộc thắt lưng, thậm chí còn rõ tiếng tim đập thình thịch, nhanh hơn bình thường.
“Anh Năm?” Lục Thanh khẽ gọi.
Lục Du Dã ngẩng đầu lên, chạm ánh mắt trong trẻo của cô gái, thở của như ngừng vài giây.
... Dễ thương quá.
Cô gái mặc áo thun và quần short của , trông giống như một đứa trẻ đang mặc trộm đồ của lớn, thật sự quá đáng yêu.
Lục Du Dã bỗng cảm thấy chút hổ.
Anh từ nhỏ là một yêu em gái.
Với những cô gái ái mộ , theo đuổi , bao giờ bận tâm. Anh chỉ để ý đến Lục Thiên Như. Hồi nhỏ, luôn chơi cùng Thiên Như, thích ôm cô, hôn cô. Chỉ là lớn lên , vì giữ cách nên làm nữa.
Về , Thiên Như bạn trai, thời gian rảnh rỗi cũng dành để hẹn hò với Phó Trầm, còn thiết với các trai khác như nữa.
Thật , Lục Du Dã thích cảm giác em gái ngoan ngoãn, dựa dẫm và quấn quýt lấy . Điều đó khiến cảm thấy quan trọng và giá trị.
Em gái là sinh vật đáng yêu nhất đời.
Cô gái mặt, quả thật quá đáng yêu.
Đôi mắt to tròn, chớp chớp như thể trong mắt chỉ trai cô, còn lời.
“... Gọi là .” Lục Du Dã nhịn , đưa tay xoa đầu Lục Thanh. “Anh thích em gọi là Năm. Gọi là thôi.”
Tóc của Lục Thanh xoa rối, vài sợi tóc vểnh lên như mấy chiếc râu mèo. Nghe lời, cô ngoan ngoãn cất tiếng:
“… Anh.”
... C.h.ế.t tiệt.
Quá đáng yêu.
Lục Du Dã cố gắng kiềm chế ý véo má cô, hít một thật sâu :
“Được , đồ xong thì chúng thôi.”
Cảm nhận hồn lực đang dần bổ sung, khóe môi Lục Thanh khẽ cong lên.
Lục Du Dã trông vẻ nóng nảy và dễ nổi giận, nhưng thực đơn giản và mềm lòng. Chỉ cần cô tỏ tủi và làm nũng, sẽ mềm lòng ngay lập tức.
Khi hai đến cổng nhà họ Lục, tài xế chờ sẵn bên chiếc xe. Lục Du Dã kéo Lục Thanh lên xe, đó báo tên một trung tâm thương mại cho tài xế.
Chương
Chọn Chương
Chương tiếp
Lưu bookmark
========================================================================================================================