Hoa Hồng Từ Địa Ngục: Ngày Ta Tái Sinh - Chương 14: Tôi không giỏi nói dối lắm

Cập nhật lúc: 2026-05-08 01:42:03
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Cảnh Ngôn lập tức tỉnh táo , về phía Lục Thiên Như đang đổ gục trong lòng , gương mặt lộ vẻ đau đớn.

“Sao ? Em tim khó chịu ?”

“Vâng…” Lục Thiên Như đặt tay lên ngực, ánh mắt đỏ hoe, giọng yếu ớt: “Anh cả, em cảm giác bệnh của em tái phát , làm bây giờ…”

Lục Cảnh Ngôn hít sâu một , bộ sự chú ý ngay lập tức dồn Lục Thiên Như.

Năm Lục Thiên Như tám tuổi, cô từng sốt cao, từ đó mắc bệnh viêm cơ tim.

Căn bệnh quá nghiêm trọng, nhưng nếu phát bệnh, nhẹ thì rối loạn nhịp tim, khó thở, nặng thì thể dẫn đến suy tim hoặc thậm chí ngất xỉu, nguy hiểm đến tính mạng.

Những năm qua, nhà họ Lục nhờ bác sĩ riêng chăm sóc sức khỏe cho Lục Thiên Như, nên cô từng tái phát bệnh.

Không ngờ tái phát đột ngột như .

Chuyện trò đùa, Lục Cảnh Ngôn lập tức trở nên căng thẳng, nét mặt nghiêm trọng.

“Được , Thiên Như, em đừng cử động. Anh đưa em xe nghỉ ngơi, nếu thì chúng về nhà ngay.”

Vừa , Lục Cảnh Ngôn liền bế ngang Lục Thiên Như lên, thẳng về phía cửa hội trường.

Thật , Lục Thiên Như hề tái phát viêm cơ tim.

Cô chỉ là Lục Thanh làm cho tức nghẹn trong lòng, cả chú ý đến khác nên bày màn kịch giả bệnh.

Quả nhiên, chiêu vô cùng hiệu quả.

Giờ đây, Lục Cảnh Ngôn bế trong lòng, thấy cả lo lắng đến thế, Lục Thiên Như càng thêm diễn tròn vai, đôi mắt đỏ hoe:

“Anh cả, em đau quá…”

Cô ôm chặt cổ Lục Cảnh Ngôn, cả như dựa sát , trông càng mềm yếu, khiến khỏi thương xót.

Lục Thanh chỉ cảm thấy chán chẳng buồn .

Nếu thật sự là bệnh tim tái phát, Lục Thiên Như sẽ thể phản ứng như thế .

diễn kịch tình cảm chị em, cô cũng làm bộ theo quan tâm để giữ mặt mũi.

Tuy nhiên, họ đến sân , thì Giang Đình – vốn đang trò chuyện với các quý bà – bất ngờ bước gần.

“Sao thế ? Thiên Như, con khỏe ?” Giang Đình lập tức kéo Lục Thanh , tiến đến chỗ Lục Thiên Như.

Lục Thiên Như hít mũi, ngoan ngoãn đáp:

“Mẹ, con . Chỉ là tim khó chịu, cả đưa con xe nghỉ ngơi một lát là .”

“Tim khó chịu?” Giang Đình lập tức hít một sâu, ánh mắt lo lắng:

“Sao thế ? Đang yên đang lành tự nhiên phát bệnh?”

Lục Thiên Như còn kịp gì, Giang Đình xoay phắt , ánh mắt sắc như d.a.o thẳng Lục Thanh, giọng đầy tức giận:

“Thiên Như mấy năm nay tái phát bệnh, trở về thì nó phát bệnh. Có làm gì chọc tức nó ?!”

“Còn nữa, ai cho phép cô ăn mặc lòe loẹt thế đến dự tiệc? Chiếc váy chọn cho cô ?”

"Cô còn tự đến với nhà họ Phó rằng cô cũng chuẩn biểu diễn piano, tất cả những thứ đều trong tính toán của cô, đúng ?"

" là con của một đàn bà hèn hạ thì cũng chỉ thể là một đứa hèn hạ. Còn nhỏ mà thâm hiểm như thế, thấy cô thật sự cần dạy dỗ!"

Khi Giang Đình thốt câu đầu tiên, xa phía bà, một đàn ông xe lăn nhíu mày, ánh mắt càng thêm lạnh lùng, u ám hơn thường ngày.

Người đàn ông trong bộ vest chỉnh tề, tên Trần An, cúi nhỏ bên tai Lệ Mục Trầm:

"Thưa ông chủ, vẻ như đúng như những gì điều tra đây, phu nhân nhà họ Lục thật sự hoan nghênh việc tiểu thư Lục Thanh về."

"Tôi kiểm tra đoạn đường gần chỗ ông gặp tiểu thư Lục Thanh đêm qua. Từ camera giám sát, phát hiện một đàn ông từng kéo cô con hẻm nhỏ."

"Năm phút , đàn ông đó vội vã rời khỏi, tay cầm một sợi dây, nhưng tiểu thư Lục Thanh thì theo ."

"Tôi đoán đó thể do một ai đó trong nhà họ Lục phái tới để làm gì đó với cô Lục Thanh, nhưng thành. Sau đó, cô gặp ông."

Trần An liếc về phía Lục Thanh. "Ông chủ, ông cần qua giúp cô ?"

"...Chưa cần ," Lệ Mục Trầm nhướng mắt , "Tôi xem cô sẽ xử lý thế nào."

Ở phía bên , Giang Đình càng c.h.ử.i càng tức giận.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/hoa-hong-tu-dia-nguc-ngay-ta-tai-sinh/chuong-14-toi-khong-gioi-noi-doi-lam.html.]

Vừa mắng, bà giơ tay lên, chuẩn tát thẳng mặt Lục Thanh.

Thật , Giang Đình đ.á.n.h Lục Thanh từ lâu.

Chỉ cần nghĩ đến chuyện Lục Thanh là kết quả của mối quan hệ vụng trộm giữa Lục Thành Nghiệp và Đỗ Nhiễm, bà thấy sôi máu. Nghĩ đến việc Đỗ Nhiễm chắc chắn dùng mánh khóe gì đó để dụ dỗ chồng , bà chỉ xé nát khuôn mặt của cô gái – khuôn mặt quá giống với Đỗ Nhiễm – nhổ thẳng đó một cái.

Tuy nhiên, khi bàn tay của bà mạnh mẽ vung xuống, Lục Thanh chỉ nheo mắt, nghiêng đầu một chút, và bàn tay đó liền rơi .

"Cô còn dám né ?!"

Thấy Lục Thanh dễ dàng né cái tát, Giang Đình sững trong giây lát, đó giận đến nghiến răng: "Cô đúng là trời cao đất dày!"

Giang Đình định giơ tay tát nữa, nhưng đột nhiên thấy Lục Thanh cất lời:

"Phu nhân Lục hẳn là vẫn nhớ, khi buổi tiệc kết thúc, ông cụ Phó gặp chứ?"

Giang Đình khựng , ánh mắt đầy bất ngờ cô gái mặt. Khuôn mặt cô biểu lộ cảm xúc, giọng cũng thể hiện thái độ gì đặc biệt.

"Nếu gặp ông cụ Phó với một gương mặt sưng đỏ vì đánh, ông chắc chắn sẽ lo lắng."

"Tôi là giỏi dối. Nếu ông cụ Phó hỏi xảy chuyện gì, chỉ thể thật."

"Cô…"

Giang Đình nghẹn lời, sắc mặt tái xanh, bàn tay đang giơ lên thể tiếp tục hạ xuống.

Nghe , những lời chuẩn của Giang Đình nghẹn trong cổ họng, bàn tay đang giơ lên giữa trung cũng cứng đờ.

Vừa bà chỉ lo xả giận mà quên mất một điều quan trọng.

Ông cụ Phó từng gặp Lục Thanh, còn đặc biệt mong đợi gặp cô buổi tiệc tối nay.

Nếu ông cụ thấy Lục Thanh với khuôn mặt sưng đỏ, chắc chắn sẽ lập tức hỏi xem ai tay và bảo vệ cô.

, hiện tại Lục Thanh mới là ông cụ Phó thừa nhận là cháu dâu. Đánh cô chẳng khác nào tát thẳng mặt nhà họ Phó.

“Mẹ!”

Lúc , Lục Cảnh Ngôn hít sâu một , lên tiếng:

“Mẹ gì thì , nhưng làm thể tùy tiện động tay động chân đ.á.n.h ? Huống chi đây là ở nhà họ Phó!”

“Chuyện biểu diễn piano chỉ là một hiểu lầm, việc Thiên Như khó chịu cũng chẳng liên quan gì đến Lục Thanh. Sao thể quy hết chuyện lên đầu cô ?”

Lục Cảnh Ngôn nhớ ánh mắt buồn bã của Lục Thanh khi cô từng riêng với rằng, cô rõ nhà họ Lục ai thích cô. Ánh mắt đó khiến khỏi đau lòng.

Không trách Lục Thanh nghĩ như , bởi ngay cả cũng thể hành xử thiếu tôn trọng, đến mức định đ.á.n.h cô ngay tại nhà khác.

Lục Cảnh Ngôn nghĩ đến việc đối với Lục Thanh – từ quê lên – cả nhà họ Lục và thậm chí cả Giang Thành đều là những thứ xa lạ.

Mẹ và Lục Thiên Như vốn chẳng quan hệ m.á.u mủ gì với cô, thậm chí còn luôn oán hận cô vì xuất của cô.

Nếu ngay cả làm cả – cũng bảo vệ cô, thì ai sẽ bảo vệ? Những ngày tháng của cô ở nhà họ Lục chỉ càng thêm khó khăn mà thôi.

Nghĩ đến đây, Lục Cảnh Ngôn đặt Lục Thiên Như xuống, giọng trở nên lạnh lùng:

“Con thấy Thiên Như cũng gì nghiêm trọng. Nếu yên tâm thì cứ đưa em về nhà , tài xế đang đợi ở ngoài.”

“Còn Lục Thanh, con sẽ cùng em buổi đấu giá. Nếu và Thiên Như thì .”

Nói xong, Lục Cảnh Ngôn trực tiếp nắm lấy tay Lục Thanh, kéo cô về phía hội trường.

“...Đợi , cả!”

Lục Thiên Như ngờ sự việc xoay chuyển thành thế .

Rõ ràng lúc nãy cả còn cô với ánh mắt đầy quan tâm, sợ cô xảy chuyện. Vậy mà giờ đây, thèm đầu , chỉ chăm chăm dắt tay Lục Thanh rời .

Lục Thiên Như hoảng hốt, vội vàng gọi mấy , nhưng Lục Cảnh Ngôn chẳng hề đáp .

Chương

Chọn Chương

Chương tiếp

Lưu bookmark

========================================================================================================================

Loading...