Hệ Thống : Nữ Côn Đồ Làm Giàu Ở Cổ Đại - Chương 414
Cập nhật lúc: 2026-01-12 08:14:32
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngọn lửa hóng chuyện trong mắt vài bừng bừng cháy rực, từ lời lẽ của họ, Tống An Ninh cũng ghép câu chuyện ngày hôm qua.
Sáng sớm hôm qua, hai thuyền đến trấn Lâm Hải, khi thu gom trứng vịt, họ mua vài thứ trấn. Lúc ngang qua cửa tiệm của Trần Quang Huy, họ bèn ghé giúp đỡ.
Chuyện giúp đỡ hề đơn giản, vài vị trưởng bối điều bất thường.
“Thằng nhóc Trạch Vũ ngốc nghếch, cứ tất bật bên cạnh Thu Nguyệt, một lời than phiền.
Ta thấy dáng vẻ của Thu Nguyệt, dường như cũng quen , định làm việc Trạch Vũ giành lấy.
Quả là ho, bảo là đến giúp đỡ, thế mà sáng giờ Thu Nguyệt chỉ một bên, còn đại ca thì bận rộn đến mức sắp bay lên . Chưa kể, mồ hôi nhễ nhại còn tranh thủ hỏi han Thu Nguyệt đó thấy nóng , ha ha ha…
Đều là những từng trải, làm mà cơ chứ?”
Tống An Ninh chút kinh ngạc, đại ca mới trở về mấy ngày thôi mà thành thế ?
Nàng cẩn thận quan sát phản ứng của vợ chồng Trần Quang Huy, xem họ cũng phản đối, thậm chí còn chút vui mừng.
Đại ca nhà dù cũng thương trí óc, cho dù và Phan lão đầu ở đây, cũng cần hai ba năm mới thể hồi phục . Người nhà họ Trần thật sự bận tâm ?
Thế là, Tống An Ninh mở lời thẳng thắn, hỏi trực tiếp:
“Thu Nguyệt tỷ là tỷ nhất của , nếu hai họ thành đôi, cả nhà chúng đều sẽ vui mừng khôn xiết.
Trần đại ca, tẩu tẩu, hai cũng những chuyện đại ca trải qua đảo, trí óc tổn thương, dù thế nào cũng cần một thời gian mới thể hồi phục.
Ý định của hai là thế nào?”
Vợ chồng Trần Quang Huy Tống An Ninh hỏi , vẻ mặt cũng trở nên nghiêm túc.
“Tối qua lúc ăn cơm, chuyện với cả nhà.
Không giấu sư phụ, cha nương quả thật bận tâm về điều , nhưng suy tính , vẫn quyết định tôn trọng quyết định của Thu Nguyệt.
Đứa nhỏ chịu khổ nhiều năm như , giờ sống vui vẻ ở Bán Nguyệt thôn, cũng công việc riêng để bận rộn. Chúng nay từng quản chuyện con cái, cũng can thiệp nhiều.
Trạch Vũ là một đứa trẻ , thể kết với gia đình sư phụ, chúng cũng lấy làm vui mừng.
Bất kể nó thể hồi phục , chỉ cần Thu Nguyệt vui vẻ, chúng cũng sẽ vui theo nó.”
Trần Quang Huy chân thành, trong lòng Tống An Ninh cũng chủ ý.
Nàng tuyệt đối ngờ hai thể đến với , tuy nhiên chuyện mới chỉ chớm nở, vẫn nên đừng quá để mắt tới, tránh làm hai họ thoải mái.
Thế là nàng dặn dò một phen:
“Đại ca mới trở về nửa tháng, tám chữ còn thấy một nét , chúng đều cứ giả vờ như .
Cứ để họ từ từ tìm hiểu , cần vội vàng định đoạt ngay, cũng cho đại ca một thời gian để hồi phục, chờ đợi tiếp.”
“Được, chúng theo , nhưng về nhà cũng nhắc nhở gia đình một chút về chuyện .
Đặc biệt là Hà Liên Nhi , ả quả thật mạng lớn, nhà ả gả đều c.h.ế.t trong trận lũ lụt, chỉ còn một ả .
Trạch Vũ là mềm lòng, chỉ sợ ả về lóc một trận, phá hỏng chuyện của hai đứa trẻ.”
Tống Quyên Nhi và Tống Niên ở trấn Lâm Hải, nhất thời thể về, thế là họ bèn những lo lắng trong lòng, nhờ Tống An Ninh để mắt tới.
“Ả còn sống ? là bản lĩnh đấy, yên tâm, chiều nay về sẽ xử lý chuyện , để Nhất Hào theo dõi ả, cũng sẽ với đội tuần tra của thôn, đừng để ả lọt .
Quan trọng vẫn là đại ca , cần chuyện rõ ràng với một chút. Thôi bỏ , chuyện cứ giao cho , ả giống như một con rắn độc, luôn rình rập Bán Nguyệt thôn chúng , thể lơ là.”
Tống An Ninh nhớ đến Hà Liên Nhi, trong lòng cũng chút nóng ruột, ăn xong bữa trưa, trò chuyện thêm một lát với , nàng liền thông qua trận pháp truyền tống về hậu sơn.
Vừa bước khỏi trận pháp truyền tống, nàng cảnh tượng mắt làm cho chấn động. Quả là , ớt và cà tím mọc bạt ngàn khắp núi đồi, đây bảo Minh thúc dẫn đến đào ít, vẫn còn nhiều đến thế!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/he-thong-nu-con-do-lam-giau-o-co-dai/chuong-414.html.]
“Chủ nhân, môi trường ở đây , đất đai màu mỡ, ớt và cà tím kết trái ai thu hoạch, bèn rơi xuống đất, thối rữa, nảy mầm, cứ thế mà trưởng thành hết đợt đến đợt khác.”
“Mọc thật , chẳng cần ươm giống.”
Đây là đầu tiên Tống An Ninh thấy ớt và cà tím cần ươm giống di thực, nàng dạo quanh đó một vòng, bảo Hương Hương thu hoạch một ít quả chín, đó mới xuống núi.
Hai ngày nay thời tiết , cố trạch nhà A gia phá bỏ và xây mới . Còn vài gia đình trồng ớt kiếm tiền, cũng chuẩn xây thêm hai căn nhà lớn để ở.
Dân làng bận rộn ngừng, Bán Nguyệt thôn bao bọc bởi những cánh đồng xanh mướt. Tiếng trẻ con sách thỉnh thoảng vọng từ tiểu viện của Phan lão đầu, quả thật đôi phần yên bình tĩnh lặng của tháng ngày.
Về đến nhà, A nương, A nãi và Nguyên Anh thẩm đang bóng cây làm việc kim chỉ. Thấy Tống An Ninh trở về, tiên họ hỏi thăm Tống Niên và Tống Quyên Nhi ở trấn Lâm Hải thế nào, đến hơn một trăm mẫu đất ở Hoài Xuyên Châu…
Trò chuyện một lát, Tống An Ninh đột nhiên hỏi:
“A nương, đại ca ?”
Vương Nghênh Nhi ngẩn một chút đáp:
“Chắc là ở cùng Nguyên Bảo ca của chứ gì?
Nói cũng lạ, thằng nhóc ngốc việc gì làm, cả ngày chịu về nhà, nó đang làm cái gì nữa.”
Vẫn là Hương Hương khi quét một lượt, mới báo cho nàng :
“Chủ nhân, đây chẳng là rõ mà còn hỏi ?
Đại ca còn thể ở ? Đương nhiên là ở tiểu viện của Thu Nguyệt tỷ , giờ đang giúp khuân vại trứng vịt đấy, dồi dào sức lực như trâu…”
Tống An Ninh: …
Tống An Ninh thế, Nguyên Anh thẩm thôi, thấy cô nương xa, cũng đoán Tống An Ninh , bèn dò hỏi:
“Trạch Vũ hả, chắc là ở chỗ Thu Nguyệt.”
Sân của Thu Nguyệt chỉ cách nhà họ Tiêu một bức tường, khi bà bận rộn xong ở Tống gia trở về, luôn thấy Tống Trạch Vũ lẽo đẽo theo Vương Thu Nguyệt.
bà dám dễ dàng , dù Thu Nguyệt cũng là một nữ nhi, sợ làm hỏng danh tiếng của con bé.
Tống An Ninh hỏi, Tần Nguyên Anh , Vương Nghênh Nhi và Trương thị lập tức trợn tròn mắt.
“Thật giả đấy? Ta mà, hôm qua Thu Nguyệt trấn Lâm Hải thu trứng vịt, thằng nhóc thối cứ khăng khăng rằng nó thăm nhị thúc và tiểu cô của nó.
Thì là nó ý đồ …”
Vương Nghênh Nhi chợt hiểu , trong lòng trăm mối cảm xúc dâng trào, con lớn , trong lòng thương, đây là chuyện .
Thu Nguyệt nguyện ý ? Nếu Thu Nguyệt nể mặt A Ninh mà khó từ chối, thì nhà thành cái dạng gì đây? Không thể như .
Trương thị cũng nghĩ như , cháu trai nhà vốn ngốc nghếch, xa nửa năm thương trí óc. Không , bà xem , thể để Thu Nguyệt khó xử.
Nghĩ đến đây, hai bà cháu , hiểu rõ suy nghĩ của đối phương, liền dậy khỏi ghế chuẩn ngoài.
“Đứa nhỏ Thu Nguyệt cũng nó lớn lên, từ khi về nhà thì nó luôn điều, dồn hết tâm tư việc ướp trứng vịt.
Nếu thật sự là như , chúng cũng hỏi ý Thu Nguyệt, đừng để con bé khó xử.”
“Ừm, chúng ngay, lén lút thôi.”
Thế là, Trương thị dẫn Vương Nghênh Nhi, Tống An Ninh, Tần Nguyên Anh, mấy rón rén, lén lút, vòng một đoạn đường thật lớn, mới đến bên cạnh tiểu viện của Vương Thu Nguyệt, lặng lẽ lắng động tĩnh bên trong.
Trong sân yên tĩnh, chỉ tiếng làm việc. Mấy trong lòng chút nóng ruột, Trương thị và Vương Nghênh Nhi cũng cảm thấy khí trong sân gì đó , thầm nhủ , Thu Nguyệt lời nào, chắc là đồng ý.
Họ nghĩ , liền định bước sân, gọi Tống Trạch Vũ về nhà.
Vừa bước một bước, họ thấy giọng Tống Trạch Vũ truyền từ trong sân.