Hào Môn Thế Gia Đều Chờ Xem Tôi Mất Mặt, Kết Quả Tôi Khiến Họ Không Ngẩng Đầu Nổi - Tần Nhiễm - Trình Tuyển - Chương 42: Anh trai của Tần Nhiễm
Cập nhật lúc: 2026-04-17 03:40:18
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Câu khóe miệng Ninh Tình vẫn còn vương nụ , đến câu , nụ thu , bà như điều suy nghĩ lên tiếng: “Chuyện để tính toán, con đừng bận tâm.”
Nghe Ninh Tình , môi Tần Ngữ mím .
Cô cúi đầu ăn một miếng cơm.
Nhìn tư thế của Ninh Tình, rõ ràng định mang chuyện bàn ăn để .
Sau bữa tối, Tần Ngữ cố ý quan sát động tĩnh của Ninh Tình, thấy bà ngoài gọi điện thoại, nghĩ nghĩ, vẫn theo.
Ninh Tình gọi cho Tần Nhiễm hai cuộc điện thoại, đối phương đều máy, bà nhíu mày, kiên trì gọi cuộc thứ ba.
Tần Nhiễm cuối cùng cũng máy, giọng trầm uất, ngắn gọn súc tích: “Chuyện gì?”
“Thứ Bảy các cô họp phụ ,” Ninh Tình day day thái dương, “Tôi họp cho Ngữ Nhi, cô gọi điện thoại cho dì nhỏ của cô, đến lúc đó bảo dì họp phụ cho cô.”
Chuyện họp phụ , gắn liền với thành tích, tác phong của học sinh, Ninh Tình từng họp phụ cho Tần Ngữ vài , lúc đó lớp 10 chia ban, trong lớp Lý Ái Dung còn vài đứa nghịch ngợm thành tích cũng , phụ của mấy đứa đó Lý Ái Dung điểm danh.
Không lời gì nặng nề, chỉ phê bình, nhưng trong thế giới của trưởng thành thì khá mất mặt.
Nghĩ đến thói quen và thành tích ngày thường của Tần Nhiễm, Ninh Tình chắc chắn sẽ họp phụ cho cô.
Bà là của Tần Ngữ, Tần Ngữ biểu hiện ở trường, độ nổi tiếng cũng cao, cùng Tần Ngữ đường đều thể thấy khác nhỏ to bàn tán đó là của Tần Ngữ.
Mỗi họp phụ cho Tần Ngữ đều nhận ánh mắt chú ý của các phụ khác.
Hai chọn một , Ninh Tình tuyệt đối sẽ họp phụ cho Tần Nhiễm.
Tần Ngữ ở cửa, thấy câu , ngón tay cô siết , thành thật mà , so với Ninh Tình, cô càng hy vọng Lâm Kỳ hoặc Lâm Cẩm Hiên họp phụ cho hơn.
Ai ngờ Ninh Tình ngay cả suy nghĩ một chút cho Tần Nhiễm cũng .
Trong lòng Tần Ngữ uất ức, lúc , cô ngược hy vọng Tần Nhiễm tệ đến thế.
Tần Nhiễm mất kiên nhẫn cúp điện thoại của Ninh Tình, đối với lời của đối phương, cô chỉ trào phúng nhếch khóe môi.
Nhà dì nhỏ hai đứa con học, dượng nhỏ ở bệnh viện, dì nhỏ ngày thường ngay cả thăm bà ngoại cũng căn ke thời gian, bảo dì đến họp phụ , Tần Nhiễm từng nghĩ tới.
Cô cầm bình giữ nhiệt rót đầy nước về phía lớp học, ánh mắt âm u, sắc mặt khá thối, từ xuống đều tỏa khí lạnh.
Điều hề cản trở khác cô, hoặc nhỏ to bàn luận về cô.
Mới đến trường mấy ngày, Mộc Doanh cảm nhận độ hot của Tần Nhiễm, bất luận là diễn đàn trường, là đường, chủ đề cơ bản đều xoay quanh Tần Nhiễm, ngược là Tần Ngữ, bàn luận về cô nhiều.
Đặc biệt là mấy ngày nay, chủ đề nhiều đến đáng sợ, chủ yếu vẫn là cái báo bảng thần bí đó.
Tần Nhiễm dù cũng là học sinh mới, nhan sắc còn đè bẹp Tần Ngữ, Tần Ngữ lớn lên cũng tồi, nhưng những hai năm , ít nhiều cũng chút mệt mỏi thẩm mỹ, đặc biệt là sự so sánh với nhan sắc diễm lệ nhường của Tần Nhiễm.
Mộc Doanh là học sinh mới, vẫn đang học quân sự, buổi tối ăn cơm xong tiếp tục huấn luyện, nhiệm vụ hôm nay của lớp cô là dọn dẹp vệ sinh sân trường.
Một đám đường, hẹn mà gặp ngay chủ đề nóng hổi Tần Nhiễm đang tới.
“Mộc Doanh, kìa, chị họ hoa khôi của !” Lý Ngọc Hàm nắm lấy cánh tay Mộc Doanh, nhỏ giọng , biểu cảm kích động.
Mộc Doanh ngẩng đầu, quả nhiên thấy Tần Nhiễm, cô lập tức vẫy tay, cất cao giọng gọi: “Chị họ Nhiễm Nhiễm!”
Vừa gọi điện thoại với Ninh Tình xong, tâm trạng Tần Nhiễm lắm, Mộc Doanh gọi cô ở cách đó xa, cô ngẩng đầu lên, sắc mặt thu liễm.
Cô khẽ gật đầu, đổi tay cầm bình nước, liếc mắt qua: “Thích nghi với lớp học thế nào ?”
“Các bạn học mới đều .” Mộc Doanh , cô liếc chiếc bình trong tay Tần Nhiễm, nắp bình còn đính một vòng đồ trang trí giống như kim cương, lấp lánh tỏa sáng, tinh xảo mắt.
Bất giác thêm một cái.
Tần Nhiễm gật gật đầu, vì cô dừng một lúc, ánh mắt xung quanh càng rõ ràng hơn.
“Tần Nhiễm, đợi với.” Cách đó xa, Kiều Thanh xách quả bóng rổ chạy chậm tới, đến bên cạnh Tần Nhiễm, vén vạt áo lên lau mồ hôi.
Nam sinh vì thích chơi bóng rổ, đường nét cơ bụng .
Ngoại hình trai, là phú nhị đại nổi tiếng trong trường, ánh mắt về phía càng nhiều hơn, Mộc Doanh thấy cách đó xa gọi hai cái tên “Kiều Thanh Tần Nhiễm”.
Người như Kiều Thanh Mộc Doanh đương nhiên , cô nhịn liếc Kiều Thanh một cái, quả nhiên là nhân vật phong vân của trường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/hao-mon-the-gia-deu-cho-xem-toi-mat-mat-ket-qua-toi-khien-ho-khong-ngang-dau-noi-tan-nhiem-trinh-tuyen/chuong-42-anh-trai-cua-tan-nhiem.html.]
“Mua giúp ly coca,” Kiều Thanh dặn dò đàn em của , nghiêng đầu hỏi Tần Nhiễm, “Cậu gì?”
Tần Nhiễm lắc đầu.
“Được thôi,” Kiều Thanh tâng tâng quả bóng rổ của , mấy Mộc Doanh, : “Người quen ?”
“Ừ, em họ ,” Tần Nhiễm một tay đút túi, cuối cùng liếc Mộc Doanh một cái, lười biếng lên tiếng, biểu cảm khá kiêu ngạo: “Tôi đây, việc gì thì đến lớp 9 tìm .”
“ , em họ, việc gì thì đến tìm .” Kiều Thanh cầm bóng rổ theo Tần Nhiễm, toét miệng với Mộc Doanh, đó ba bước gộp làm hai đuổi theo Tần Nhiễm.
Bị Tần Nhiễm đá văng cũng giận.
Không ngờ Kiều Thanh và Tần Nhiễm thiết như , thoạt còn hơn Tần Ngữ nhiều.
“Mộc Doanh, là họ hàng của hoa khôi ?” Nam sinh trong lớp Mộc Doanh kinh ngạc cô , “Còn quen Kiều Thanh, đó đều là đàn đàn chị nổi tiếng của khối 12...”
Nữ sinh trong lớp cũng đa ngưỡng mộ Mộc Doanh, cô vây quanh bàn tán xôn xao.
Mộc Doanh nhớ logo bình nước của Tần Nhiễm, lúc nhặt rác sân trường, cô lấy điện thoại lên mạng tìm kiếm, chiếc bình thoạt đó là một thương hiệu xa xỉ.
Cô tìm thấy kiểu dáng của Tần Nhiễm, chỉ thấy bình nước của thương hiệu rẻ nhất cũng từ bốn nghìn tệ trở lên.
Gần bằng một tháng lương của Ninh Vi .
Không Lâm gia thích chị họ ? Sao còn mua cho chị chiếc bình đắt tiền như ?
Trong con hẻm nhỏ yên tĩnh cạnh trường.
Phong Từ nữ sinh đối diện, day day mi tâm: “Tại dọn khỏi Phong gia?”
Phan Minh Nguyệt cúi đầu, nhỏ giọng lên tiếng: “Lớp 12 em học hành đàng hoàng.”
“Học hành đàng hoàng?” Lông mày Phong Từ nhướng lên: “Em cũng đừng qua loa với , ?”
Phan Minh Nguyệt ngẩng đầu, liếc một cái, định rời .
Lại kéo cổ tay , từ phía vươn tay ôm lấy eo cô, đàn ông tì cằm lên vai cô, nhận thua: “Chúng mấy tháng gặp, em về lạnh nhạt với như .”
“Lớp 12...” Phan Minh Nguyệt mở miệng.
Phong Từ ngắt lời cô: “Muốn học hành đàng hoàng đúng , thành tích đó của em thi Kinh Đại dư sức.”
Phan Minh Nguyệt thở dài: “Anh Phong, em thật sự thiên tài.”
Cách đó xa tiếng học sinh chuyện, Phan Minh Nguyệt là học bá, còn khá nổi tiếng, Phong Từ lưu luyến rời buông tay .
“Em với bố rốt cuộc quan hệ gì?” Phong Từ liếc cô một cái, véo má cô: “Sẽ thật sự là con gái riêng của bố chứ?”
Phan Minh Nguyệt bao giờ nhắc đến bố , Phong Từ từng điều tra, nhưng manh mối gì, Phong Lâu Thành dường như cố ý che giấu.
Phan Minh Nguyệt vốn định chuyện họp phụ ngày mai, Phong Từ nhắc đến chuyện , cô nuốt lời đến khóe miệng xuống, cúi gằm mặt, ánh mắt ảm đạm.
Thứ Bảy, họp phụ khối 12.
Họp phụ học sinh cũng cần mặt, chỉ là học sinh ở hành lang hoặc phía lớp học, phụ ở chỗ tương ứng của học sinh trong lớp.
Ninh Tình hôm nay đặc biệt một bộ quần áo mẫu mới nhất của mùa , Tần Ngữ khoác tay bà xuống xe.
Chiếc BMW màu đen, sự che lấp của chiếc Cayenne phía , thu hút nhiều sự chú ý.
Trong khuôn viên trường cũng thấy học sinh khối 12 dẫn theo bố .
Ninh Tình giữ vững biểu cảm.
Bà từng họp phụ cho Tần Ngữ, cơ bản mỗi năm một , mỗi bà dẫn Tần Ngữ đến trường, đa đều sẽ hành chú mục lễ.
Dẫn Tần Ngữ bước cổng trường, nụ mặt bà mới nở , thấy âm thanh cách đó xa: “Bố Tần Nhiễm mà đến, , con còn dẫn gặp nhạc phụ hoặc nhạc mẫu tương lai của con cơ!”
“Bố, Tần Nhiễm chính là hoa khôi mà con với bố đấy, lát nữa họp xong con dẫn bố xem cái báo bảng thần tiên của lớp 9, chính là do tìm làm đấy!”
Sau đó, dòng nhốn nháo một trận, phía một học sinh chen Ninh Tình hai sang một bên, trong tay cầm điện thoại, kích động hét lên, giống như đuổi theo thần tượng: “Thật sự là trai của Tần Nhiễm ? Anh trai trông như thế nào ?”
------ Lời ngoài lề ------
Muốn bão chương ?