Hào Môn Sủng Ái: Vợ Cũ Của Phó Tiên Sinh Không Dễ Chọc - Chương 43: Tiên sinh, anh cười lên trông thật đẹp

Cập nhật lúc: 2026-05-10 17:00:53
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi Trì Oản Oản tỉnh , cô đưa về phòng bệnh.

Cô mở mắt quanh bốn phía, khi thấy Mạnh tỷ ở bên cạnh, Trì Oản Oản cũng sững sờ một chút, mấp máy môi, gọi: “Mạnh tỷ.”

Mạnh tỷ thấy tiếng động, vội vàng dậy đến bên giường bệnh, ân cần hỏi: “Oản Oản, cháu tỉnh ! Trên còn chỗ nào khó chịu ?”

Trì Oản Oản nhẹ nhàng lắc đầu: “Mạnh tỷ, hai vị tiểu chủ t.ử ạ?”

“Đang ngủ, cháu đừng lo.”

Mạnh tỷ tránh sang một bên, Trì Oản Oản liền thấy bên cạnh còn đặt hai chiếc nôi em bé, hai nhóc đang ngủ say sưa chiếc giường nhỏ.

Thấy hai đứa , trái tim đang treo lơ lửng của Trì Oản Oản lúc mới hạ xuống.

Nghĩ đến chuyện khi bắt cóc, cho đến tận bây giờ trong lòng Trì Oản Oản vẫn còn bàng hoàng.

“Tiên sinh, Oản Oản tỉnh .” lúc , Mạnh tỷ về phía cửa.

Trì Oản Oản thấy tiếng, đầu sang, quả nhiên thấy Phó Nghiên Châu đẩy cửa bước .

Biểu cảm mặt đàn ông vẫn là dáng vẻ lạnh lùng như cũ, mặt dường như khó thấy nụ , hoặc thể đàn ông cảm thấy những như bọn họ xứng đáng để nở một nụ .

“Tiên sinh…” Trì Oản Oản giãy giụa định dậy.

“Nằm xuống !” Phó Nghiên Châu .

Mạnh tỷ vội vàng đến đỡ cô ngay ngắn: “Trên cháu bao nhiêu là vết thương, cháu xem cháu làm kiểu gì , mặt còn rạch nhiều đường như thế, khuôn mặt nhỏ nhắn của cháu, nếu để sẹo, cháu sợ ?”

Trong lòng Mạnh tỷ thực sự tò mò, thật hiểu lúc đó cô rốt cuộc nghĩ gì.

Nếu Phó Nghiên Châu đến muộn một chút nữa, bà nghi ngờ khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại của Trì Oản Oản sẽ hủy hoại luôn , một cô gái xinh , ai mà chẳng quan tâm đến dung mạo của chứ.

Cô thì , tự biến khuôn mặt nhỏ nhắn của thành cái bộ dạng .

“Bọn chúng mạng của tiểu chủ tử, lúc đó cũng nghĩ nhiều, chỉ nghĩ là cứ đưa tiểu chủ t.ử chạy trốn , chỉ là trời tối quá, rõ đường núi, nên mới chui bụi gai.” Trì Oản Oản thành thật .

Đường trong đêm, rõ.

Cô chỉ nghĩ nhanh chóng chạy trốn, thể để bọn chúng đuổi kịp , cũng thực sự ngờ khiến bản nông nỗi .

“Chúng con của cô, cô thể bỏ mặc chúng.” Phó Nghiên Châu .

Trì Oản Oản Phó Nghiên Châu với vẻ mặt khó tin, lẽ là ngờ Phó Nghiên Châu hỏi câu như .

“Cho dù Đoàn Đoàn và Quai Quai con của , nhưng chăm sóc chúng lâu như , con ai cũng tình cảm, cho dù chúng ở bên lâu như , cũng sẽ bỏ mặc hai đứa trẻ vô tội!” Trì Oản Oản thể hiểu ý nghĩa câu của Phó Nghiên Châu.

Có lẽ cũng chút hiểu dụng ý của Trì Oản Oản khi làm như , nên mới hỏi như thế.

Anh là cha của bọn trẻ, chắc chắn cũng hy vọng con xảy bất cứ chuyện gì.

“Tiên sinh, Oản Oản tỉnh , về chuẩn bữa trưa đây.” Mạnh tỷ thấy , vội vàng tìm một cái cớ rời , hơn nữa Trì Oản Oản lâu ăn gì, chắc chắn cũng đói .

Phó Nghiên Châu khẽ gật đầu, ngăn cản.

Mạnh tỷ nháy mắt với Trì Oản Oản, đó mới khỏi phòng bệnh.

Trong chốc lát, trong phòng bệnh ngoài hai đứa nhỏ đang ngủ say, chỉ còn hai bọn họ.

Phó Nghiên Châu kéo một chiếc ghế xuống bên cạnh, đôi chân dài thẳng tắp vắt chéo lên .

Anh khoanh tay n.g.ự.c Trì Oản Oản.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/hao-mon-sung-ai-vo-cu-cua-pho-tien-sinh-khong-de-choc/chuong-43-tien-sinh-anh-cuoi-len-trong-that-dep.html.]

Trì Oản Oản chút khó hiểu, nghi hoặc Phó Nghiên Châu, rõ ánh mắt lúc của đàn ông ý gì.

Cô bất giác nuốt nước bọt, gọi: “Tiên… , như làm gì?”

“Hai tên bắt cóc đó tiết lộ lời nào ? Lời ích !” Phó Nghiên Châu hỏi.

Trì Oản Oản : “Bọn chúng nhắc đến việc cản đường ai đó, khiến vui, còn hai vị tiểu chủ t.ử nữa, bọn chúng để tiểu chủ t.ử sống sót.”

Chân mày Phó Nghiên Châu nhíu , sắc mặt lạnh lùng.

Anh thẩm vấn hai tên bắt cóc đó , những gì cần cũng , chẳng qua là thăm dò một chút, xem Trì Oản Oản thêm điều gì ?

“Nghỉ ngơi dưỡng thương cho , khoản bồi thường đáng lẽ đưa cho cô, sẽ bảo Mạnh tỷ báo cho cô !” Phó Nghiên Châu .

Trì Oản Oản hít sâu một , hỏi: “Bác sĩ dùng t.h.u.ố.c cho , tiểu chủ t.ử bọn chúng…”

“Bọn họ rõ, sẽ gây tổn hại gì cho bọn trẻ , cần lo lắng!” Phó Nghiên Châu thấy hàng lông mày của phụ nữ nhíu chặt , thể thấy lúc Trì Oản Oản thực sự đang lo lắng.

, Phó Nghiên Châu mới bụng lên tiếng giải thích, để Trì Oản Oản cần lo lắng.

Trái tim đang treo lơ lửng của Trì Oản Oản khi thấy lời cũng yên tâm: “Cảm ơn .”

Phó Nghiên Châu đột nhiên ngẩng đầu cô, vết thương mặt phụ nữ bôi thuốc, t.h.u.ố.c màu đen vàng, giống như dính thứ gì bẩn thỉu , vì xảy chuyện như thế , sắc mặt cô vẫn còn chút nhợt nhạt.

lúc , biểu cảm khuôn mặt phụ nữ nhỏ bé mang theo một nụ nhạt, vô cùng ôn hòa, mạc danh khiến cảm thấy chút dễ chịu.

Phó Nghiên Châu cứ cô như , khi Trì Oản Oản ngước lên, ánh mắt liền chạm ánh mắt của đàn ông.

ngẩn : “Tiên… ?”

Phó Nghiên Châu khẽ ho một tiếng: “Cảm ơn!”

Đồng t.ử Trì Oản Oản đột ngột mở to, nhiều hơn cả là sự khó tin: “Tiên sinh, gì cơ?”

Cô nghi ngờ nhầm .

“Không rõ thì thôi!” Người đàn ông sự kiêu ngạo của riêng , lời ý chỉ một .

Nhìn bộ dạng ngượng ngùng của đàn ông, Trì Oản Oản đột nhiên cảm thấy chút buồn , đó nhẹ nhàng gật đầu, : “Tiên sinh, gì!”

Phó Nghiên Châu bực tức cô, vành tai mạc danh chút nóng lên.

Kết quả là, Trì Oản Oản lúc vô cùng ngọt ngào, trong đôi mắt phượng xinh mang theo ý đậm nét, vui vẻ.

Dường như câu của giống như một âm thanh tiên giới nào đó .

Anh khẽ ho một tiếng, mặt nhiều hơn cả là sự bất đắc dĩ. Người phụ nữ thực sự xinh , phụ nữ từng gặp hề ít, nhưng Trì Oản Oản trong gu thẩm mỹ của .

Phó Nghiên Châu là để lộ cảm xúc ngoài, bởi vì phận của , cũng như việc đang ở vị trí nguy hiểm đó, bao nhiêu nhà họ Phó đang nhắm , càng dám để thấu cảm xúc của .

Đây là đầu tiên, mặt một phụ nữ, bộc lộ cảm xúc thật của .

Người phụ nữ đang cúi đầu, môi nở một nụ nhạt, thể thấy lúc cô thực sự vui.

Thấy cô như , ánh mắt Phó Nghiên Châu nhất thời chút dời , phụ nữ thực sự là…

Đôi khi, quả thực câu nhân.

Phó Nghiên Châu và Trì Oản Oản , khóe môi nhếch lên tạo thành một nụ nhạt.

“Tiên sinh, đang ?” Giọng của Trì Oản Oản đột nhiên vang lên, đó tiếp: “Tiên sinh, lên trông thật , thể nhiều hơn một chút, đừng suốt ngày giữ cái khuôn mặt c.h.ế.t chóc đó…”

Loading...