Tôi lục tìm trong tủ bộ quần áo ép đến nhăn nhúm, ướm thử chị.
"Chị Thanh, phiền chị trang điểm giúp em một chút."
Triệu Thanh nhíu mày: "Em làm gì?"
Tôi cụp mi mắt, giọng khản đặc.
"Em lấy phận bạn bè để gặp Lương Mục Kinh cuối."
Chiếc xe lăn bánh đường, phía xa là những đồng cỏ xanh mướt đan xen với sắc vàng khô của lá rụng.
Triệu Thanh dừng xe một khách sạn.
"Chị hỏi thăm , bọn họ ở đây. Có chuyện gì thì gọi điện cho chị."
Tôi khẽ đáp: "Cảm ơn chị."
Nói đoạn, chạm nhẹ lên khuôn mặt trang điểm kỹ càng, yên tâm hỏi nữa: "Trông em vẫn chứ?"
Ánh mắt Triệu Thanh lộ vẻ xót xa: "Yên tâm , em vẫn xinh như ."
Lúc mới xuống xe, nhưng lòng vẫn khỏi thấp thỏm và rụt rè.
Vì khách sạn nhiều lính cứu hỏa từ các quốc gia lưu trú nên an ninh kiểm soát nghiêm ngặt, thể trong.
Tôi đành tìm đến cảnh sát đang túc trực, gặp Lương Mục Kinh. Đối phương gọi một cuộc điện thoại bảo đợi một lát.
Lá rụng đầu đông gần như úa vàng hết, trong gió lạnh, thở kết thành sương trắng.
Lúc , phía vang lên tiếng lá khô giẫm nát.
Tôi đầu , thấy Lương Mục Kinh đang mặc chiếc áo khoác đen tới.
Chiếc quần quân phục nhét gọn gàng đôi ủng chiến, vẫn để kiểu tóc đầu đinh ngắn ngủn. Đôi lông mày ép xuống, ánh mắt chút lạnh lùng trông càng thêm gai góc, mạnh mẽ.
Lương Mục Kinh sững , trong đáy mắt như thứ gì đó đang tan chảy.
Anh thấy giữa trời thu đầy lá rụng, tà váy thướt tha bay trong gió, cuốn theo những chiếc lá xoay tròn chân. Sắc thu rực rỡ mặt bỗng trở nên mờ nhạt.
Khoảnh khắc bốn mắt , cứ ngỡ như chúng xóa nhòa bốn năm xa cách, trở là chính của thời còn mặn nồng.
Mọi đau khổ trong bốn năm qua tan thành mây khói, che giấu sự bối rối khi gặp , khẽ mỉm với .
"Lương Mục Kinh, lâu gặp."
Lương Mục Kinh lấy tinh thần, về vẻ lạnh lùng thường ngày: "Đã lâu gặp, cô ở đây?"
Tôi còn kịp trả lời thấy cửa sổ tầng ba khách sạn một hàng đầu đinh đang thò hóng hớt.
Lương Mục Kinh liếc đám đồng đội đang xem náo nhiệt, khẽ nhíu mày: "Đi chỗ khác chuyện ."
Nói , rảo bước về phía quảng trường.
Tôi quấn khăn quàng cổ, lẳng lặng theo.
Tiếng chuông nhà thờ vang vọng khắp thành phố cổ kính và hoa lệ .
Tôi và Lương Mục Kinh sánh bước bên con đường nhỏ ven hồ Zurich.
Lần , Lương Mục Kinh là phá vỡ sự im lặng : "Cô đến Thụy Sĩ từ khi nào?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/hanh-phuc-trong-mo/chuong-3.html.]
Tôi mím môi, dối một câu: "Một tháng ."
Trong túi áo, siết chặt đôi bàn tay đông cứng vì lạnh. Bất giác, nhớ về lúc còn yêu , luôn chuẩn sẵn túi sưởi, nắm lấy tay cho túi áo để sưởi ấm.
Sự hụt hẫng khiến sống mũi cay cay, gượng gạo chuyển chủ đề.
"Vợ cũng cùng chứ?"
Ánh mắt Lương Mục Kinh khựng , giọng trầm xuống vài phần: "Ừ, cô đang nghỉ ngơi ở khách sạn."
Vừa dứt lời, một chiếc xe đạp địa phương lao nhanh thẳng về phía .
Theo bản năng, kéo mạnh lòng, bánh xe lướt qua sát sạt tà váy.
Bàn tay lành lạnh của đàn ông áp gáy , bên tai cũng truyền đến nhịp tim trầm của .
"Không chứ?"
Lời hỏi thăm của Lương Mục Kinh kéo về thực tại, hốt hoảng đẩy : "Cảm... cảm ơn ..."
Tình cảm kìm nén suốt bốn năm như sắp vỡ òa, nhưng hiểu làm là đúng.
Có thể gặp Lương Mục Kinh một cuối những ngày cuối đời, mãn nguyện lắm .
Tôi vội vàng : "Tôi làm mất thời gian của nữa, cứ bận việc , đây."
Nói xong lưng định bước , nhưng tay nắm nhẹ lấy.
Tôi đầu , ngạc nhiên đàn ông đang chút sững sờ mặt.
Lương Mục Kinh buông tay , ánh mắt thoáng hiện vẻ lúng túng khó nhận : "Tôi nhờ cô một việc."
Tôi thắc mắc: "Việc gì ?"
Lương Mục Kinh về phía ca sĩ đường phố đang hát ở phía đối diện: "Vợ là hâm mộ của cô, cô thể hát cho cô một bài ? Tôi video ."
Nghe , ánh mắt thoáng tối sầm .
Tôi do dự một chút, gật đầu lịch sự hỏi ca sĩ: "Thưa ông, thể mượn đàn guitar một chút ?"
Người ca sĩ với vẻ ngoài luộm thuộm hào phóng đưa guitar và micro cho .
Tôi lời cảm ơn, sang Lương Mục Kinh, khẽ một câu bằng tiếng Đức.
"Dieses Lied singe ich für dich, den ich liebe (Bài hát , em dành tặng cho em yêu sâu đậm)."
Nói , gảy những dây đàn guitar lâu chạm tới, âm thanh du dương vang xa.
Tôi cụp mắt, giọng hát dịu dàng xen chút khàn khàn truyền qua loa, thu hút những qua đường dừng chân.
"Sân khấu của cô nơi góc phố lúc nửa đêm, cột điện treo chiếc loa cũ kỹ.
Chỉ gió lắng những giấc mơ lặp của cô.
Bóng dáng màu cam dừng trong quầng sáng, kính bảo hộ vương chút bụi mờ.
Cô yêu từng nhịp thở của nơi biển lửa.
Ngược dòng , nâng niu những giai điệu lạc lối.
Hai loại dũng cảm gặp giữa chốn hồng trần..."