--- Ngoại truyện ---
【Phần của Chu Duệ Trạch】
Kiếp , ba ly hôn.
Để giảm bớt gánh nặng cho , chọn sống cùng ba.
Ông vợ mới, còn thêm con trai mới.
Tôi giống như một kẻ thừa thãi, sống ký sinh trong lớp vỏ của khác.
Dựa chút dưỡng chất ít ỏi đến đáng thương để tồn tại.
Dẫu ngược đãi.
cảnh gia đình họ chung sống vui vẻ, giống như một ngoài cuộc.
Ba :
"Nếu mày lời thì cút về tìm mày , xem bà nuôi nổi mày ."
Dì Lâm Nguyệt :
"Tôi cho ăn cho mặc, sai bảo làm chút việc thì ?"
Ngay cả đứa em trai mới cũng bập bẹ bảo :
"Anh trai em, là ngoài."
Tôi vẫn thường lén về thăm .
Mẹ làm việc trong một cửa hàng tiện lợi.
Tấm lưng vốn thẳng tắp của trở nên còng xuống.
Ánh mắt trong trẻo cũng trở nên đục ngầu.
Có một , thấy gọi tên với con mèo hoang lầu.
"Duệ Trạch, lâu con tới, nhớ con lắm."
Về , để lấy chiếc diều mắc cây cho em trai, ngã từ cây xuống.
Đập trúng gáy, thế là mất mạng.
Tại đám tang của , đều an ủi ba:
"Ông Chu, nén đau thương, đứa lớn mất thì vẫn còn đứa nhỏ mà."
Chỉ lặng lẽ trong góc, một lời.
Tôi ôm .
chỉ thể xuyên qua cơ thể của .
Dáng hình ngày càng mỏng manh.
Mỏng manh đến mức cơn gió sân thượng cũng dễ dàng thổi bay .
Mẹ dịu dàng :
"Con trai đừng sợ, đến bầu bạn với con đây."
Vừa mở mắt , trở năm bọn họ ly hôn.
Mẹ vẫn còn chìm đắm trong cái hạnh phúc hão huyền đó.
Ngay cả khi ba đối xử với lạnh nhạt, ngay cả khi những cái cớ của ông đầy rẫy sơ hở.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/hanh-phuc-cua-me/chuong-7.html.]
Mẹ vẫn ngốc nghếch với :
"Con trai, đừng làm phiền ba con, ba kiếm tiền một vất vả lắm."
Tôi âm thầm đảo mắt.
Mẹ đúng là mắc bệnh 'não yêu đương' nặng, nếu mà đăng bài lên mạng xã hội thì chắc chắn sẽ mắng đến mức ngóc đầu lên nổi.
Tôi trọng sinh một đời.
Không cách nào giúp cứu vãn trái tim của ba, nhưng thể giúp giữ lấy tiền của ông .
Tôi bắt đầu thu thập bằng chứng ngoại tình của ba.
Nói thật, việc chẳng khó khăn chút nào.
Ba cậy thế sợ gì, những dòng tin nhắn nhục d.ụ.c trong điện thoại chẳng thèm xóa lấy một dòng.
Tôi lấy cớ dùng điện thoại tra tài liệu, tùy tiện một chút lấy mấy GB dữ liệu.
Lại đến ngày quyết định quyền nuôi dưỡng .
Ba tràn đầy tự tin, nghĩ rằng chắc chắn sẽ chọn ông .
Dù , cũng chỉ là một nội trợ.
Tình bảo đảm về kinh tế thì giống như một nắm cát, chẳng cần gió thổi, vài bước là tan.
chỉ liếc ông một cái, kiên định :
"Con theo . Chia thêm tài sản cho , nếu con sợ nuôi nổi con."
Trong thư phòng, ba còn định đe dọa :
"Mẹ mày , chỉ cần mày theo bà , bà sẵn sàng tay trắng."
Tôi thở dài, mở đoạn video 'tự biên tự diễn' của ông và Lâm Nguyệt tải từ điện thoại ông xuống.
"Ba, ba sắp con của riêng , đừng tranh giành với con nữa. Mẹ con, chỉ còn mỗi con thôi."
Nói thật, đối với ông chút hận thù nào.
Chỉ là tình yêu đối với còn mạnh mẽ hơn.
Nó đủ để chống đỡ cho mắc kẹt trong hận thù mà sống hèn mọn.
Để thể đón nhận cuộc đời mới.
Mẹ thực là một phụ nữ năng lực.
Mẹ chỉ gia đình và tình yêu che mờ mắt mà thôi.
Kiếp , dì Ninh Ninh vài mời cùng khởi nghiệp.
lúc đó luôn chìm đắm trong nỗi đau ly hôn và mất con nên đồng ý.
Lần , chỉ nhẹ nhàng nhắc tới một câu, vui vẻ nhận lời.
Hơn nữa, làm còn thành công hơn cả sự tưởng tượng của .
Mẹ ngày càng trở nên rạng rỡ và tự tin.
So với đây, thích của bây giờ hơn.
Mẹ chỉ là một vợ, một .
Mẹ còn là một phụ nữ độc lập.
Mẹ như thế , thật sự !
Hết