Hàng xóm của tôi cực kỳ thích hít Formaldehyde - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-03-08 14:35:51
Lượt xem: 6

Vừa dọn nhà mới một ngày, quản lý tòa nhà kéo nhóm chat của cư dân, còn bồi thêm một câu đầy ẩn ý: "Đã đây thì tuân thủ quy tắc của khu ."

 

Vừa nhóm, thấy một gã đang huênh hoang vẻ.

 

1801 AAA Anh Vĩ Đẹp Trai: [Tôi chỉ ở nhà mới thôi, nhà nào ở quá nửa năm là thèm nhé.]

 

[Phong cách trang trí bây giờ chuộng kiểu sang trọng hiện đại, mấy kiểu công sở đây chán ngấy , hợp để dắt bạn gái về nhà.]

 

[À đúng , hôm nay mới dọn đến, sắp ở nhà mới !]

 

Tôi mà mày nhíu chặt .

 

Bên vài gửi nhãn dán, tung hô một cách đầy lấy lệ.

 

Rất nhanh đó, réo tên.

 

1801 AAA Anh Vĩ Đẹp Trai: [Phòng 1802 đúng ? Tôi là hàng xóm ngay cạnh nhà cô đây. Đã nhóm thì giữ quy tắc, hiểu ?]

 

Tôi suy nghĩ một chút đáp: [Tất nhiên , xây dựng mối quan hệ hàng xóm là trách nhiệm của mỗi mà.]

 

Anh trả lời: [Ừm, giác ngộ thế là .]

 

[Nộp chìa khóa nhà đây cho ở nửa năm.]

 

[Tôi là cô đang vội, nhưng cứ bình tĩnh . Tòa một quy định ngầm, đó là nhà mới khi để đến ở nửa năm. Tôi sẽ dùng thể để hít hộ formaldehyde cho các .]

 

[ đây cũng chẳng giúp công , nửa năm nhớ đưa một trăm nghìn gọi là phí bồi bổ sức khỏe.]

 

Tôi mà chẳng hiểu mô tê gì, nhất thời phân biệt đang đùa thật nữa.

 

Tôi quyết định mặc kệ . Ngay lập tức, bắt đầu mất kiên nhẫn.

 

[1802, phiền cô tự giác mang chìa khóa sang nhà , đừng để đợi.]

 

[Cùng một tầng với , cô thế nào là lịch sự ?]

 

Linlin

[Mẹ cô dạy cô là trả lời khác ?]

 

[Đồ sinh mà dưỡng, mau trả lời ông đây ngay! Cô xem điện thoại thì đang làm gì? Vội vã tìm trai ? Anh đây là đàn ông đích thực đây, sang mà quyến rũ?]

 

?

 

Cái loại dở thế

 

Đã từng là fan cuồng theo chân thần tượng bao năm, khoản cãi bao giờ ngán ai, nhưng đang định mở bàn phím "chiến" với một trận thì một lời mời kết bạn khiến chú ý.

 

1901 Tiểu Hân ~: [Chị em ơi, đừng xung đột với ! Tôi là cư dân tầng , phiền cô đồng ý kết bạn với một chút.]

 

1901 Tiểu Hân ~: [Chị em ơi, ảnh đại diện chắc cô mới nghiệp đúng ? Đừng đôi co với , cứ c.ắ.n răng nhẫn nhịn cho xong chuyện.

 

[Anh là loại sâu mọt của khu đấy, nhắm kết quả .]

 

Nghe giọng điệu của cô , vẻ như cô cũng thù hằn gì đó với gã 1801 . Điều ngay lập tức khơi dậy trí tò mò của .

 

Tôi hỏi: [Sao thế?]

 

1901 Tiểu Hân ~: [Trước đây một trai chịu giao nhà, quậy đến tận cơ quan của , cuối cùng mất việc, còn ly hôn với vợ nữa!]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/hang-xom-cua-toi-cuc-ky-thich-hit-formaldehyde/chuong-1.html.]

 

[Còn một cặp đôi trẻ cũng phá cho đến mức chia tay. Cuối cùng bạn nữ còn trầm cảm, khổ lắm!]

 

[Cô cũng khu là khu chung cư gần trường học, ai nấy đều gia đình cả , vì con cái nên chẳng ai dây dưa với làm gì. Thôi thì cô cứ coi như chịu thiệt một chút, ngoài ở tạm nửa năm .]

 

Tôi hiểu nổi: [Tại nhịn chứ?]

 

[Tôi gia đình, cũng chẳng sợ làm phiền .]

 

Đối phương im lặng một lúc lâu, trạng thái vẫn hiện "đang nhập văn bản".

 

Mãi , cô mới trả lời: [Đối với những cô gái trẻ, cách xử lý khác... Chị em khuyên , đừng dây .]

 

[Được , cảm ơn cô nhắc nhở.] Tôi nhắn .

 

Vừa đặt điện thoại xuống, tiếng chuông cửa vang lên dồn dập.

 

Khi qua mắt mèo, thấy một gã béo ú, râu ria lởm chởm, ở trần đang đập cửa ầm ầm.

 

Tôi mở cửa : "Chào , việc gì ?"

 

Vừa thấy , mắt sáng rực lên. Anh hắng giọng, khạc một bãi đờm đặc vàng khè cố tình ép giọng trầm khàn để vẻ quyến rũ giới thiệu: “Hi~ Người bé bỏng~~ Anh là hàng xóm của em đây~ Anh ở phòng 1801~~ Chẳng em bảo qua lấy chìa khóa ?~”

 

Nói xong, gã còn nháy mắt một cái đầy vẻ đa tình.

 

Hóa là cái gã khó ưa ở phòng 1801 đó ?

 

Tôi thu ánh dò xét, như : “Lấy chìa khóa …”

 

Khi mỉm để lộ hai lúm đồng tiền nhỏ, trông chẳng khác nào một cô em gái ngọt ngào, dễ bắt nạt.

 

Anh đến ngây , nuốt nước bọt, giọng điệu cũng dịu đáng kể: “ đó em gái~ Không làm khó em , nhưng quy tắc ở đây là thế, mua nhà mới là để ở nửa năm. Anh đây đang dùng tính mạng để giúp hít formaldehyde đấy~”

 

mà…” Anh đảo mắt từ xuống một lượt, tỏ vẻ hài lòng: “Anh cũng lo em gái một ngoài thuê nhà an . Hay là thế , em dọn sang nhà ở, mỗi ngày nấu cho ba bữa, giặt giũ đồ lót cho . Thỉnh thoảng ăn cơm, dạo phố với nữa. Số tiền một trăm nghìn phí bồi bổ cũng giảm giá luôn, chỉ thu em tám mươi tám nghìn thôi, coi như kết giao bạn bè. Em thấy ?”

 

Tôi vẻ khó xử: “ mà nhà là nhà c.h.ế.t đấy.”

 

Sắc mặt lập tức đổi.

 

“Nói dối thế là vui nhé! Nhà em mới sửa xong, còn đúng phong cách sang trọng mà thích nhất, ngóng kỹ cả ! Nhà c.h.ế.t cái gì chứ? Rõ ràng là em cho ở đúng ?”

 

Nói xong, nín thở, cố gồng đôi cánh tay nhẽo nhèo để tạo vẻ bắp thịt cuồn cuộn, đe dọa: “Tôi dạng !”

 

Anh , để lộ hình xăm con rồng lưng, bên còn khắc bốn chữ lớn: Tinh trung báo quốc.

 

Diễn xong, nở một nụ lạnh lùng, rút từ túi quần một con d.a.o gọt hoa quả, cứ thế múa may mặt để uy hiếp: “Anh đây lăn lộn xã hội bấy lâu nay, nhất là đừng cãi lời .”

 

“Vậy thì .” Tôi mở rộng cửa.

 

“Biết điều thế !”

 

Anh huýt sáo bước chân cửa. Ngay giây tiếp theo, một con d.a.o chặt xương kề sát cổ .

 

Tôi với giọng âm u: “Tôi bảo , nhà là nhà c.h.ế.t. Trước đây thì , nhưng sắp tới thì đúng là đấy. Anh hiểu ý chứ, bạn xã hội?”

 

Anh sững sờ, im bặt suốt hơn mười giây đồng hồ. Con d.a.o gọt hoa quả tay rơi bộp xuống đất.

 

Loading...